Chương 6: (Vô Đề)

Tiếng chuông báo hết giờ khiến Vũ Lục Hàn giật nảy mình, bối rối vì đầu óc mải trôi đi đâu. Cô lóng ngóng thu dọn sách vở, đi thật nhanh ra khỏi lớp. Cô không muốn chạm mặt chàng trai mặc bộ suit đen đó, cô càng không muốn nghe giọng nói cao ngạo lãnh đạm của chàng trai ấy. Cô không biết bao giờ hắn sẽ bất ngờ xuất hiện ở lớp, nhìn cô nhếch miệng cười khinh bỉ và lôi cô đi, hoặc chậm rãi tiến đến chỗ cô và dùng đôi mắt sắc sảo đe dọa.

Cô sẽ bước lên bất cứ tuyến xe buýt nào dừng lại ở bến và sau đó sẽ mò đường về. Cô cần phải đi thật xa khỏi trường trước khi…

"Chào Vũ Lục Hàn", giọng nói ấy khiến cô đứng tim. Hắn đỗ xe chắn ngay trước lối ra cổng trường, chỉ chừa một lối nhỏ cho mọi người đi qua. Dường như hắn chỉ ngồi trong xe chờ đợi, nhìn thấy cô là bước ra khỏi xe đón đầu. Cô cũng thật ngốc, việc gì hắn phải lên tận lớp lần nữa trong khi hắn biết chắc chắn cô sẽ phải ra khỏi cổng trường để về nhà! Và cô vội vã chạy ra khỏi lớp xuống cổng trường, thật mỉa mai!

"Anh… tôi đã nói là…", cô mở to mắt nhìn hắn, như chôn chân dưới đất không dám bước tiếp. Hắn nở nụ cười vô cùng lịch thiệp, tiến đến chỗ cô và chìa một tay trên không trung.

"Cô đừng suốt ngày nói vậy nữa. Tôi chỉ muốn mời cô một tách cà phê thôi mà", Hàm Vũ Phong nói. Đôi mắt hắn thật khó đoán. Và hắn khiến cô khó xử khi đứng chắn lối ra còn mọi người thì liên tục nhìn.

"Cô Lục, cô không thấy phiền cho mọi người khi kéo dài thời gian đứng ở đây sao?", hắn kiên nhẫn nói, tiến về gần cô một chút. Vũ Lục Hàn hoang mang.

"Nhưng tôi không quen anh, tôi không thể đi với anh được! Xin lỗi anh!", Vũ Lục Hàn tiếp tục từ chối, cụp mắt xuống ý muốn đi cùng đám người ra khỏi trường. Hàm Vũ Phong lập tức giữ lấy vai cô.

"Vũ Lục Hàn, cô không thắc mắc tại sao tôi nhất quyết muốn nói chuyện với cô sao?", hắn đã tắt nụ cười, đôi mắt nâu khói tỏ ra vô cùng nghiêm túc.

"Tôi…", Vũ Lục Hàn ấp úng. Hắn đánh trúng vào trí tò mò của cô. Dù cô đã cố hạn chế việc đi riêng với hắn, ngăn chặn mọi tình huống xấu xảy ra lần nữa, nhưng trong lòng vẫn luôn tự hỏi vì sao hắn nhất định chờ đợi cô như thế.

"Tôi sẽ không làm gì cô, tôi đảm bảo như vậy. Không lẽ cô sợ đối thoại với người khác đến thế?", Hàm Vũ Phong nhìn thằng vào mắt cô, khiến cô bối rối cúi đầu xuống nhìn đi chỗ khác. Đúng vậy, điều Vũ Lục Hàn e ngại và sợ nhất là việc phải đối đáp với một ai khác. Vì thế cô đã không chọn gặp riêng Từ Thiên và gia đình anh mà thu gom hết can đảm nhắm mắt nhắm mũi tuyên bố trong buổi lễ đính hôn rồi bỏ đi một mạch.

Việc sợ hãi làm adrenaline tăng vọt khiến cô có đủ ngu ngốc và can đảm đẩy cửa vũ trường đầu tiên cô nhìn thấy trên xe buýt, rồi sau đó… Ôi, cô chẳng muốn nhớ!

"Vũ Lục Hàn, nên nhớ bây giờ tôi vẫn còn kiên nhẫn với cô đấy! Tôi không muốn cư xử như một thằng côn đồ!", Hàm Vũ Phong lạnh giọng, lời nói khiến Vũ Lục Hàn gai người. Ngay lập tức, tim cô lại gia tốc thật nhanh và mồ hôi lạnh hầm hập sau lưng cô. Thôi thì… Hãy hi vọng anh ta không nói dối!

"Tôi chỉ có vài phút, sau đó còn phải về nấu cơm, nên…", cô lí nhí, không nhìn vào mắt hắn. Cô cảm thấy bàn tay đang đặt trên vai mình nhẹ hơn một chút, và rồi hắn ra cười nhẹ.

"Vậy xin mời", Hàm Vũ Phong, với một cử chỉ lịch sự, đứng lùi sang một bên và đưa tay về phía ô tô của mình. Đó là một chiếc Lamborghini Aventador SV đen bóng. Tuy nhiên Vũ Lục Hàn không biết gì về xe cộ nên thấy nó thật ngộ khi cửa xe mở hếch lên trời. Vũ Lục Hàn lóng ngóng bước vào bên trong, mọi thứ đều xa lạ và quá xa xỉ đến mức cô sợ rằng một hành động ngớ ngẩn nào đó của mình sẽ làm hỏng cái xe và cô sẽ phải đền ốm!

Trái lại, Hàm Vũ Phong vô cùng bình thản, chẳng bận tâm đến đám người đang nối đuôi lách qua khoảng trống hắn để chừa lại kia, liệu có quệt vào làm hỏng xe của mình không. Sau khi thấy cô ngồi yên vị trên ghế trước, hắn đi vòng qua đầu xe, xen lẫn đám sinh viên một đoạn rồi ngồi vào ghế lái, bên cạnh Vũ Lục Hàn. Đóng cửa xe, đeo kính râm lên mắt, hắn đột nhiên nhoài người sang thắt dây an toàn cho cô. Việc hắn đến gần bất chợt làm Vũ Lục Hàn thót tim, cô cảm thấy dây thần kinh của mình đập loạn liên hồi. Và tai cô nóng bừng.

"Như đã hẹn, tôi mời cô một ly cà phê", Hàm Vũ Phong cười bí hiểm, lùi xe, và lướt đi nhẹ nhàng. Còn Vũ Lục Hàn không thể thoát khỏi tâm trạng lo lắng, chẳng có tâm trí thưởng thức cảm giác ngồi trên một siêu xe. Cô cầu mong bản thân tỉnh táo, giữ mình nguyên vẹn trở về bên gia đình!

"Đây là quán cà phê ấy hả?", Vũ Lục Hàn trợn tròn mắt, kinh ngạc và bối rối khi thấy xe của Hàm Vũ Phong chầm chậm đi vào một khuôn viên rộng lớn sau cánh cửa xa hoa được sơn đen bóng. Hắn không đáp, chỉ đi men theo con đường xi măng, vòng qua một đài phun nước rộng lớn giữa khuôn viên, đi giữa hai hàng cây Snowy flower li ti đủ màu sắc, và con đường dẫn đến một gara rộng phía sau tòa nhà chính đồ sộ. Hắn mở gara tự động và cho xe tiến vào.

Vũ Lục Hàn tròn mắt vì trong đó còn khoảng sáu, bảy chiếc xe nữa, lạ lẫm và sáng bóng, nhưng chỉ toàn màu đen. Hắn chậm rãi cho xe đậu vào vị trí, sau khi tắt máy liền quay sang tháo dây an toàn cho cô. Và cánh cửa xe mở, Vũ Lục Hàn vụng về cố bước ra mà không để chạm vào bất cứ thứ gì trên xe. Cô không phải chưa bao giờ nhìn thấy siêu xe hay bước lên xe ô tô, mà vì cô biết chiếc xe này rất đắt, bản thân cô chưa thấy bao giờ. Tốt nhất là giữ gìn, cô không muốn mình có thêm lí do để dây dưa với hắn.

"Anh bảo… mời tôi cà phê. Nhưng đây là…", Vũ Lục Hàn ấp úng, ngờ ngợ trong đầu. Hàm Vũ Phong tháo kính râm trên mặt, nhìn cô mỉm cười thản nhiên.

"Đúng, đây là nhà tôi"

Vũ Lục Hàn chết sững. Trời ạ! Tại sao lại tin lời hắn ta! Một kẻ dối trá không hơn, không kém!

"Đi theo tôi, nếu cô không muốn bị lạc", Hàm Vũ Phong quay người, nhìn lướt qua Vũ Lục Hàn rồi đi thẳng về phía một cánh cửa âm trong gara. Vũ Lục Hàn líu ríu đi theo, vừa lo lắng, vừa cảnh giác. Trông cô thật buồn cười!

Hàm Vũ Phong chạm vào hệ thống cảm biến bên cạnh cửa. Một bảng số hiện lên và hắn lướt tay trên đó. Sau khi nhập mật mã, cánh cửa mở ra, hắn chờ đợi cô bước vào rồi đóng cửa. Một hành lang ngắn dẫn lên cầu thang trước mặt. Vũ Lục Hàn nhìn những bức tranh phong cảnh treo dọc hành lang, trên bức tường sơn màu cà phê sữa, dưới những bóng đèn trắng nhỏ treo thẳng tắp thành hàng trên trần nhà. Cô đi theo hắn lên những bậc cầu thang bằng đá cẩm thạch đen.

Cầu thang rất ngắn dẫn đến một cánh cửa kính, cũng yêu cầu mã số điện tử. Sau khi bước qua cánh cửa đó, Vũ Lục Hàn bị choáng ngợp bởi căn nhà vô cùng đẹp và rộng trước mắt mình.

Có một hồ bơi khá rộng hình chữ nhật nằm chính giữa căn nhà, thụt lùi xuống một chút so với nền nhà bằng gỗ. Phía bên trái cửa vào từ gara, góc trên của bể bơi là bộ salon bằng nhung đen hình chữ L lớn ôm sát lấy góc trường, đặt hoàn chỉnh vào góc vuông trong lòng chữ L chính là một cái bàn hình chữ nhật dài, bằng pha lê trong suốt, phía dưới đặt một chậu hoa snowy màu đỏ hình chữ nhật, chạy theo suốt mặt kính pha lê, tạo thành chân đỡ.

Phía trên bộ bàn ghế phòng khách xa hoa đó là những hộp vuông nhiều màu bằng gỗ, ốp trực tiếp lên bức tường màu cà phê sữa, đựng một số tạp chí và những lọ thủy tinh nhỏ trang trí. Căn nhà là cả một tổng thể lớn hình kỉ hà, không chia phòng mà có một tầng hai chỉ chiếm một nửa không gian phía trên căn nhà, cắt ngang chéo hồ bơi và được ngăn quanh bởi những tấm rào thấp bằng sắt mảnh sơn đen với họa tiết bắt mắt. Trần nhà cao và rộng, có một tấm kính chiếu xuống thẳng vị trí hồ bơi. Đối diện với cửa lên gara là dãy cửa kính dài hết chiều dài bức tường, nhìn ra đài phun nước. Đó là cửa chính ra vào căn nhà xa hoa này. Đồ nội thất vô cùng đơn giản nhưng độc đáo và tinh tế. Vũ Lục Hàn đã ngất ngây và choáng ngợp bởi căn nhà ngoài trí tưởng tượng, đứng ngây ngô giữa nhà nhìn ngắm. Hắn đi đến góc "phòng khách", đặt kính râm của mình lên bàn pha lê và quay lại nhìn cô. Sự ngưỡng mộ và sửng sốt hiện rõ trên từng nét mặt cô khiến hắn nhoẻn miệng cười. Rồi hắn đi về góc "bếp", nơi song song với phòng khách, nằm bên tay phải góc phía trên hồ bơi. Dàn counter top bằng đá granite đen chạy sát theo cạnh tường nhô ra khỏi mặt bằng cửa chính. Hơi chéo về phía gần hồ bơi là bộ bàn ghế với bàn ăn hình lục giác khá to bằng pha lê đen với những chiếc ghế da đen bóng lộn kê sát vào từng khoảng trống cạnh bàn. Hắn mỉm cười trong khi múc từng thìa cà phê bột vào máy pha cà phê:

"Mẹ tôi là người thiết kế căn nhà này"

"Sao?", Vũ Lục Hàn ngẩn người sau câu nói, rồi vỡ lẽ, giọng nói pha lẫn sự thích thú đầy khâm phục: "Mẹ anh giỏi thật!"

Hắn khẽ cười.

" Mẹ tôi từng học Kiến trúc. Nhưng khi kết hôn với bố tôi, bà lại chuyển sang làm Thiết kế nội thất. Căn nhà này bà thiết kế ở Anh với mong muốn bao giờ tìm thấy một mảnh đất đẹp ở một vùng countryside nào đó thì sẽ xây dựng nó. Nhưng họ li hôn trước khi mẹ tôi thực hiện được ý định. Vì thế tôi đã xin phép bà để sử dụng thiết kế đó và căn nhà này ra đời", hắn ấn nút, mở tủ kính phía trên tường lấy ra hai ly cà phê và rửa chúng dưới vòi nước nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!