Vũ Lục Hàn đã ngồi suốt một tiếng đồng hồ để chỉnh ảnh, đôi mắt mỏi nhừ và cả người ê ẩm. Cô bỗng dưng không thấy bất cứ bức ảnh nào đẹp, đầu óc luôn bị gián đoạn với những tưởng tượng về hắn và Chu Bạch Thảo. Đúng vậy, bọn họ, trên danh nghĩa, đã là một cặp đôi. Hắn đã nhận lời yêu nàng trên chiếc du thuyền đó, cô đâu thể thay đổi điều này! Hắn, rốt cuộc vẫn là một tên khốn hấp dẫn lẻo mép. Đúng như cô thấy, thật giống với Jeff Stevens.
Vũ Lục Hàn dừng lại trước bức ảnh chụp Hàm Vũ Phong. Thật tuyệt. Hắn tạo ra luồng không khí thanh khiết cho cả khung hình. Hắn tỏa sáng giữa cánh đồng hoa vàng. Cô nhìn đăm đăm vào chàng trai trong bức ảnh. Tuyệt đến mức này rồi thì không cần chỉnh sửa gì nữa. Cô quyết định sẽ giữ riêng cho mình bức hình này, Hàm Vũ Phong cũng không cần biết đến nó. Vũ Lục Hàn ngay lập tức lưu nó vào thẻ nhớ máy ảnh, chuyển những bức hình còn lại của mình vào một thư mục trên máy tính rồi đứng dậy. Cô đã quá mỏi người khi phải ngồi lâu trước màn hình máy tính. Còn một tiếng nữa Hàm Vũ Phong mới trở về, đi thăm thú quanh nhà một chút… chắc không sao!
Vũ Lục Hàn cẩn thận bước ra khỏi căn phòng có cánh cửa gỗ, thấy mình đang đứng trên một hành lang dài, với kính lan can là loại kính dày, đục mờ. Cô lướt trên hành lang, dừng lại trước cánh cửa đầu tiên. Căn phòng nằm chếch với phòng máy ảnh, cũng như cửa ra vào căn penthouse, nó được trang bị cánh cửa kính mờ đục. Vũ Lục Hàn ngần ngại, không rõ liệu mình có tự tiện quá không, nhưng rồi vẫn thử vặn tay nắm cửa. Cánh cửa không khóa. Đây chính là phòng làm việc của Hàm Vũ Phong.
Căn phòng rộng, bao quanh hai bức tường bên là hai giá sách rất lớn, phía cuối căn phòng là cửa kính hoàn toàn, được che phủ bởi những tấm rèm lớn dày màu xám nhạt. Vũ Lục Hàn đưa tay bật điện. Hệ thống đèn lắp âm thành hình xoắn ốc trên trần, xen kẽ bởi hai thứ ánh sáng vàng nhạt và trắng. Bàn làm việc của Hàm Vũ Phong được kê chéo một góc so với giá sách, là loại bàn được thiết kế cách điệu hình chữ U nằm ngang, hoàn toàn có màu trắng. Chỉ có một chiếc ghế da màu đen kê sát vào khoảng trống dưới bàn. Trên mặt bàn, không có gì ngoài một khung ảnh nhỏ. Sàn nhà được trải thảm len trắng, ngoài ra, căn phòng có một bộ ghế sô pha bọc nhung xám kê một góc gần cửa ra vào. Vũ Lục Hàn chần chừ nhìn khung ảnh nhỏ kê trang trọng trên bàn làm việc, tần ngần nhớ đến khung ảnh hắn thường để trên bàn làm việc ở nhà. Hắn dặn cô không được động vào những thứ trên bàn làm việc của mình, nên khi quét dọn phía trên, Vũ Lục Hàn chỉ hút bụi và lau sàn, không mấy để ý đến những thứ trên bàn hắn. Có đôi lần cô phát hiện bức hình trong khung ảnh là bức ảnh chụp người, nhưng rồi không bận tâm nhìn xem đó là ai. Cô đoán già đoán non đó là mẹ hắn, người mà hắn luôn nhắc đến với sự yêu mến và kính nể, hơn cả, người nước ngoài có vẻ thích đặt ảnh gia đình trên bàn làm việc. Nỗi tò mò day dứt cô, nhưng rồi Vũ Lục Hàn quyết định sẽ không xâm phạm đến. Hắn, nếu biết cô tự tiện đi ngó nghiêng khắp nhà, lại còn động chạm vào đồ đạc của hắn, nhất định sẽ không hài lòng. Vũ Lục Hàn lặng lẽ tắt đèn, nhẹ nhàng đóng cửa.
Vũ Lục Hàn nhìn sang phòng bên cạnh, cũng là căn phòng với cánh cửa kính đục. Tuy vậy, khi mới bước được hai bước đến trước cửa phòng, điện thoại Vũ Lục Hàn reo lên.
"Cô vẫn còn ở đó chứ?", Hàm Vũ Phong nói ngay lập tức khi thấy cô bắt máy.
"Vâng"
"Xuống ngay phòng khách và chỉnh đốn quần áo thật chỉnh tề. Tôi xin lỗi vì sự bất tiện nhưng đây là việc bắt buộc!"
"Vâng…", cô hoang mang trước giọng nói gấp gáp của hắn. Vũ Lục Hàn nhanh chóng làm theo.
Chỉ năm phút sau cuộc gọi, một bóng người cao ráo thấp thoáng phía sau cánh cửa kính của căn penthouse. Hàm Vũ Phong xuất hiện nơi ngưỡng cửa, vẻ mặt lạnh lùng kèm một chút khiên cưỡng, theo sau hắn là một người đàn ông to lớn, thấp hơn Hàm Vũ Phong nửa cái đầu, mặc bộ suit xám vô cùng chỉnh chu, và toát ra thần thái khác biệt. Người đàn ông ấy… thật giống Hàm Vũ Phong!
"Bố, đây là Vũ Lục Hàn, nhiếp ảnh gia của ACorp", hắn đưa tay về phía cô. Lời nói của hắn khiến đôi mắt Vũ Lục Hàn trợn tròn. Bố?
"Chào cô", người đàn ông ấy tiến về phía Vũ Lục Hàn, bắt tay cô. Ánh mắt sắc lẹm của Hàm Vũ Phong chắc chắn được thừa hưởng từ bố.
"Chào… Ngài", Vũ Lục Hàn vụng về đáp.
Hàm Kiệt Luân, vị Chủ tịch trước của Tập đoàn ACorp đã bước sang tuổi sáu mươi. Chàng trai hào hoa ngày nào vẫn còn nguyên vẻ đạo mạo, phóng đãng đã từng quyến rũ nhiều cô gái. Mái tóc hoa tiêu, cặp kính mát màu nâu nhạt không che giấu được đôi mắt hẹp, sắc lẹm. Ông có thân hình to lớn, bàn tay chắc nịch, đeo ở ngón áp út một chiếc nhẫn vàng với viên kim cương trắng lọt thỏm ở giữa. Ông nhìn Vũ Lục Hàn bằng cái nhìn ẩn chứa sự dò xét.
Quả nhiên họ là bố con, cô nghĩ, ngay cả ánh nhìn cũng gây áp lực như nhau vậy!
"Ta không nghĩ rằng có ngày tập đoàn của chúng ta lại cần một nhiếp ảnh gia", ông quay lại nhìn con trai mình, nở một nụ cười nhẹ.
"Con có những chiến dịch riêng", hắn đáp, "Và cô ấy là một phần không nhỏ."
"Ồ", Hàm Kiệt Luân chỉ nói vậy.
"Vì sao hôm nay bố lại tới đây?", hắn đặt câu hỏi, khuôn mặt không hề biểu lộ điều gì nhưng Vũ Lục Hàn cảm nhận được sự khó chịu trong giọng nói.
"Một người bố đến thăm con trai là điều lạ lắm sao?", Hàm Kiệt Luân bật ra tràng cười, "Hay ta đã đến sai thời điểm?"
Ông đưa mắt về phía Vũ Lục Hàn. Cô bắt gặp ánh mắt đó, cái đầu cúi gằm xuống.
"Không", hắn đáp dứt khoát, "Nhưng lần tới hãy gặp nhau bên ngoài, và gọi trước thay vì đột ngột xuất hiện."
Hàm Kiệt Luân cười lớn.
"Chúng ta đi ăn chứ?", Hàm Kiệt Luân nhìn con trai, "Không phải đây là giờ con vẫn ngồi uống trà chiều sao?"
"Bây giờ con không uống trà", hắn lạnh lùng đáp.
"Thôi nào, ta biết một quán bánh ngọt có loại trà rất tuyệt. Và ta cũng muốn…", ông quay sang Vũ Lục Hàn, "… trò chuyện với cô nhiếp ảnh gia một chút."
Vũ Lục Hàn đứng im lặng giữa nhà, đưa mắt nhìn hắn. Hàm Vũ Phong đang phô bày gương mặt vô cùng lạnh nhạt, nhưng đôi mắt dậy sóng.
"Cũng được", hắn đáp nhẹ.
Vũ Lục Hàn và Hàm Vũ Phong ngồi cạnh nhau ở ghế sau chiếc limosine Mercedes Pullman, và Hàm Kiệt Luân ngồi phía đối diện. Ông nói một vài câu chuyện với con trai, nhưng đáp lại là một vẻ hờ hững. Hàm Kiệt Luân thỉnh thoảng nhìn sang Vũ Lục Hàn, những cái nhìn kín đáo phía sau cặp kính nâu. Vũ Lục Hàn chỉ ngồi im lặng, nhìn ra bên ngoài, cố tình lảng tránh. Thật tuyệt, cô cảm thán, hôm nay đã từng là một ngày thật tuyệt, cho đến lúc này!
Xe dừng trước một cửa tiệm nhỏ trong phố. Hàm Vũ Phong nhanh chóng tự mình mở cửa xe, và giữ nó cho Vũ Lục Hàn, trong khi người tài xế giữ cửa cho Hàm Kiệt Luân. Một tiệm trà bé nhỏ giữa lòng thành phố, nơi Vũ Lục Hàn chưa bao giờ biết đến. Một nữ nhân viên chào đón ba vị khách tại cửa, đưa họ đi sâu vào bên trong, về phía chiếc bàn tròn lớn màu hồng nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!