Chương 48: (Vô Đề)

Triệu Dương liên tục tìm kiếm tin tức về người con trai được thừa hưởng Tập đoàn ACorp tên James Adam. Cái tên này tìm kiếm trên trang web thì ra vô số, nhưng những cái có liên quan đến Tập đoan ACorp lại thường không có hình ảnh. Cho đến khi Triệu Dương tìm kiếm với từ khóa Hàm Vũ Phong, trong vài bài báo, có một bài báo đi kèm hình ảnh của hắn. Đó là hình ảnh hiếm hoi về người chủ tập đoàn tư nhân lớn mạnh nhất cả nước, được chụp trong buổi lễ khánh thành và chuyển nhượng một khu resort.

Triệu Dương nheo mắt nhìn thật kĩ chàng trai trong ảnh. Cậu dám chắc đó là người luôn đưa đón Vũ Lục Hàn mỗi ngày. Trong chàng trai trẻ dâng lên vô vàn thắc mắc. Vũ Lục Hàn nói rằng người này là anh trai cô, vì sao cô chưa bao giờ nói về công việc của anh ta? Vì cô ấy là người không thích khoe mẽ, hay cô ấy không biết gì về anh trai mình? Triệu Dương chống tay lên cằm. Cậu tự mỉm cười một mình, thừa nhận rằng cô gái Vũ Lục Hàn là người bí ẩn như đêm tối, không trăng, không một ánh sao, mông lung, mịt mờ. Không như những cô gái khác, Vũ Lục Hàn luôn luôn mang theo bên mình những bí mật vô cùng lớn, về gia đình mình, về bản thân mình. Cho dù cậu cởi mở đến đâu, cô gái ấy cũng vẫn không hé ra nửa lời. Chính sự bí ẩn đến khó chịu đó đã thôi thúc Triệu Dương phải tìm hiểu bằng được cô gái này. Vũ Lục Hàn là một thách thức vô cùng lớn.

**********

Vũ Lục Hàn đứng chôn chân trước cửa lớp. Ngay khi cô bước vào lớp học của mình, rất to trên cửa là những dải kim tuyến lấp lánh giăng đầy, một vài quả bóng nhỏ nhiều màu được dán trên tường, vô cùng lung linh. Có những tờ giấy A4, mỗi tờ có một kí tự ghép thành chữ C-o-n-g-r-a-t-u-l-a-t-i-o

-n (Chúc mừng), với font chữ và màu sắc tươi mắt, treo quanh phòng. Vũ Lục Hàn ngỡ ngàng nhìn bạn bè cùng lớp vỗ tay, cười lớn, đại loại là họ chúc mừng cô vì đã trở thành Phó chủ tịch Hội học sinh.

Cô gái nhỏ không đáp được một lời, đôi mắt cứ mở to, cơ thể thu lại khi những người mọi ngày coi cô là kẻ vô hình, bây giờ lại niềm nở chạy đến vỗ về, ôm ấp mình như vậy. Cô hoang mang gật đầu, đưa tay lẩn tránh những cử chỉ quá thân thiết. Trong khóe mắt mình, Vũ Lục Hàn nhận ra lớp trưởng đang đứng cạnh, vô cùng thoải mái định ôm lấy cô. Cô rối loạn với những thứ đang diễn ra: việc này có gì đáng mừng đến như vậy?

"Chúc mừng Vũ Lục Hàn, chúc mừng!", giọng lớp trưởng lanh lảnh, "Cô gái đầu tiên trong lịch sử trường này ứng cử vào cái chức Phó chủ tịch Hội học sinh!"

Tất nhiên, vì trước giờ làm gì có chức vụ này mà tranh cử, Vũ Lục Hàn nghĩ thầm trong bụng. Tuy nhiên, cô không tỏ ra khó chịu hay sợ hãi ngoài mặt. Cô chỉ thu gọn mình và lảng tránh những cử chỉ thân thiết.

"Vỗ tay cái nào!", một giọng nữ hô lên và căn phòng trở nên ồn ã. Vũ Lục Hàn thậm chí không một lần nở nụ cười.

"Cảm nghĩ của bạn thế nào, Vũ Lục Hàn? Bất ngờ chứ?", một cô bạn nhảy vào gạn hỏi. Vũ Lục Hàn lắc đầu không đáp.

"Nghe nói Triệu Dương đứng ra ứng cử thay bạn, cậu nhóc đó có quan hệ gì với bạn vậy? Lại một người em nữa sao, hay là người cũng có ảnh hưởng lớn như anh trai bạn?"

Vũ Lục Hàn quay phắt sang người vừa đặt câu hỏi. Trái với vẻ mặt thích thú chờ đợi của cô ta, Vũ Lục Hàn tròn mắt đầy bỡ ngỡ. "Người có tầm ảnh hưởng lớn như anh trai tôi?"

"Chả vậy, bạn cứ khiêm tốn, chúng mình biết hết anh bạn là ai rồi!", giọng nữ khác lanh lảnh, "Người sở hữu cả một tập đoàn lớn như thế, lại còn lai tây, đẹp trai, giỏi giang, chẳng trách cứ mỗi lần anh ấy xuất hiện trong trường, ai cũng phải xôn xao cả!"

Thì ra là vậy, Vũ Lục Hàn cười khinh miệt, các cậu mừng cho tôi vì anh

-trai của tôi à? Cô lắc đầu, "Triệu Dương chả liên quan gì cả, anh… trai tôi cũng vậy", cô đáp và quả quyết đi về chỗ ngồi.

"Đừng giận nha, tôi không có ý đó!", người đã đặt câu hỏi với Vũ Lục Hàn ton tót chạy lại ngồi bên cô, "Ý tôi là, Triệu Dương đã làm hết mình thay bạn! Cậu ấy hẳn cũng có tầm ảnh hưởng rất lớn trong trường mới có thể thuyết phục được Hội học sinh phát triển thêm vị trí mới!"

"Vậy hả", Vũ Lục Hàn đáp lạnh nhạt, rất nhỏ. Tuyệt vời thật, cậu Triệu Dương đó nói với tất cả mọi người về thân phận của "anh trai" cô, trong khi bản thân mình là em trai Chủ tịch Hội học sinh lại không muốn bị lộ? Trên đời này có những kẻ ngược đời như vậy sao?

Vũ Lục Hàn đã trải qua một tiết học ồn ào. Cô không còn bận tâm đến những lời hỏi thăm hay những lời làm quen, cử chỉ cố bắt lấy sự thân thiện từ xung quanh nữa.

Vũ Lục Hàn đang có hai luồng suy nghĩ trong đầu. Một, Triệu Dương là ai? Vì sao bỗng dưng cậu ta quan tâm tới cô, và vì sao lại muốn bằng được cô có mặt trong Hội học sinh của chị mình? Hai, Hàm Vũ Phong, phải làm gì với hắn, nếu hắn phát hiện ra chuyện này? Hắn liệu có tức giận khi thân phận của mình đã bị phơi ra cho rất nhiều người biết? Suy cho cùng, ngay cả Vũ Lục Hàn, nếu không nhờ người khác, cũng sẽ không hề biết Hàm Vũ Phong là ai – dù cô và hắn ở chung một nhà.

Hắn dường như không thích phô bày bản thân mình. Người Anh, họ rất lạnh lùng. Đây là kinh nghiệm mà Vũ Lục Hàn đúc kết từ những cuốn sách trinh thám mà cô thường đọc. Hàm Vũ Phong từa tựa như vị thám tử người Anh Sherlock Holmes, lạnh lùng, bình tĩnh, sắc bén, thông minh, và vô cùng quyết đoán. Hay như những nhân vật quốc tịch Anh xuất hiện trong truyện của Agatha Christie, "Chẳng có gì mua chuộc được người Anh đâu, họ rất khó tiếp cận". Những điều này không thể đúng hơn đối với Hàm Vũ Phong. Cô chỉ mong hắn không phải người quá khô khan và cứng nhắc, sẽ không khó chịu mà giận lây cho cô việc bản thân được quá nhiều người biết đến.

Tiết cuối đã qua. Vũ Lục Hàn nhanh chóng thu dọn mọi thứ, phớt lờ những câu hỏi thăm bằng nụ cười giả tạo, đi thật nhanh xuống sân trường. Quả như cô nghĩ, chiếc Aventador đen bóng đã đậu sẵn chờ đợi cô phía bên ngoài. Nhưng, chủ nhân của nó đang đứng hiên ngang dưới sân trường, trong bộ suit đen không thể lịch lãm hơn, khuôn mặt bị che khuất bởi cặp kính đen Dior khỏe khoắn, gương mặt biểu cảm lạnh lùng, hai tay đút gọn trong túi quần âu vừa vặn, thanh lịch.

Vũ Lục Hàn thấy tim mình rộn ràng hơn một chút, líu ríu đi về phía hắn. Xung quanh hắn, một vài nữ sinh bàn tán, xuýt xoa, thậm chí tay cầm điện thoại để chụp ảnh, có lẽ muốn xin chụp cùng một kiểu nhưng không dám tiếp cận. Hàm Vũ Phong không hề bận tâm đến xung quanh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ qua cặp kính. Khi cô chỉ còn cách hắn hai, ba bước chân, Hàm Vũ Phong đột nhiên nhoẻn miệng cười. Nụ cười không

-thể

-có

-ai

-đẹp

-hơn

-được

-nữa. Khuôn miệng rộng lai tây vẽ nên gương mặt hắn thanh tú, sáng bừng, và vô cùng lôi cuốn. Vũ Lục Hàn biết tim mình đã ngừng đập trong một giây phút.

"Chào cô gái", hắn nói, "Cô không phiền nếu bây giờ chúng ra đi ăn với nhau chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!