Chương 47: (Vô Đề)

Buổi tối mùa thu, gió se lạnh. Trong căn pen house gần trường Đại học Nghệ thuật, bốn cô gái và một chàng trai đang vui vẻ cười nói, chuẩn bị cho bữa tối. Triệu Minh, cô gái nghiêm nghị với mái tóc đen óng, được buộc cao trên đỉnh đầu, đang cẩn thận bê trên tay một khay bánh nướng thơm phức. Cô đặt khay bánh nóng xuống miếng lót trên bàn, nhanh nhẹn tách từng chiếc bánh xếp thật đẹp lên đĩa thủy tinh bên cạnh. Triệu Dương, em trai cô, đang rót đầy nước hoa quả vào những cốc thủy tinh nhỏ.

Không khí vương đầy mùi ngọt lịm của bơ sữa, và mùi ngai ngái của nước cam đóng hộp. Bữa tiệc họp mặt của Hội học sinh vô cùng đơn giản, với những chiếc bánh chocolate muffin nhỏ, macaroon bảy màu, cheese cake chanh leo, caramen, sữa chua nha đam, cùng với nước hoa quả ép. Tất cả đều do một tay Triệu Minh làm. Cô Chủ tịch Hội học sinh có đam mê đặc biệt với việc nướng bánh, nên những chiếc bánh được tạo ra dưới bàn tay của cô đều hoàn hảo đến từng chi tiết, mùi vị ăn một lần mãi mãi không thể quên. Mọi người ngồi đúng vị trí của mình. Triệu Minh ở một đầu bàn, bên tay trái cô là cô bạn thân Vương Tuệ Lan, bên phải là người em trai Triệu Dương. Bằng một cử chỉ nho nhã vô cùng duyên dáng, Triệu Minh khéo léo cắt chiếc cheese cake thành năm phần bằng nhau và đặt lên đĩa của từng người. Xong việc, cô đón lấy cốc nước quả và đưa lên cao, cụng ly cùng những người bạn.

"Buổi tối vui vẻ!", cô nói, và uống một ngụm nước cam. Các thành viên trong Hội học sinh bắt đầu bàn luận về những dự định đi chơi, đến những sự kiện diễn ra ở trường, sau cùng bàn đến những bữa tiệc. Triệu Dương, chàng trai duy nhất trong Hội, cười nhí nhảnh nhìn sang chị gái mình.

"Nhân tiện đây, em muốn tiến cử một người vào Hội học sinh!"

"Tiến cử ai?", Triệu Minh tò mò. Đôi mắt lanh lợi của cô sáng lên sau cặp kính gọng to.

"Vũ Lục Hàn, sinh viên năm bốn khoa Thiết kế", Triệu Dương không ngần ngại đọc ra một cái tên. Vương Tuệ Lan, người ngồi đối diện cậu, tròn mắt kinh ngạc.

"Cô gái lập dị đó ư? Em có nhầm lẫn nào không?"

"Lập dị? Các chị không hiểu cô ấy là đúng rồi!", Triệu Dương bật cười, "Và không, em không nghĩ có sự nhầm lẫn nào ở đây cả"

"Vì sao em muốn tiến cử cô gái ấy?", Triệu Minh điềm tĩnh hỏi lại. Triệu Dương nhún vai, khoanh hai tay trước ngực, chống lên bàn.

"Em đã quen cô ấy ở thư viện, và nhận thấy đó là cô gái ham học hỏi nhất mà em từng biết. Cô ấy có đam mê vô cùng lớn, em dựa trên những cuốn sách cô ấy thường đọc hoặc mượn về. Ngoài ra, Vũ Lục Hàn cũng có giải thưởng thành phố trong bộ môn Cờ vua, cái môn mà chín mươi phần trăm sinh viên trường này lắc đầu ngao ngán. Cộng với việc cô gái ấy gần như chưa bao giờ đạt thang điểm dưới điểm B, em tin chắc cô gái này không vào Hội học sinh là một thiếu xót vô cùng lớn!"

"Em có vẻ tìm hiểu về cô ta khá kĩ!", cô gái ngồi cạnh Vương Tuệ Lan bật lên tiếng trêu chọc. Triệu Dương nhăn mặt.

"Bởi vì em biết cô ấy không như mọi người thêu dệt nên! Vũ Lục Hàn là cô gái đặc biệt, thông minh và hiểu biết. Cô ấy chỉ không thích kết bạn mà thôi!"

"Vì sao cô ấy lại không thích kết bạn?", Triệu Minh tò mò hỏi.

"Vì Vũ Lục Hàn cho rằng càng nhiều bạn càng dễ nảy sinh rắc rối. Và có vẻ như cô gái đó không muốn bất kì ai biết quá nhiều về chuyện riêng tư của mình", Triệu Dương đáp, uống một ngụm nước lớn.

"Đề cử cô ấy vào Hội học sinh cũng là điều không khó, nhưng mà…", Vương Tuệ Lan chần chừ, "Hội học sinh chúng ta thành lập do các sinh viên khác bầu chọn, nếu như chúng ta tiến cử mà không có ai bỏ phiếu thì cô gái đó cũng không vào hội được!"

"Vũ Lục Hàn có thể phát biểu phát động bầu cử vào sáng mai", Triệu Minh nhìn quanh một lượt, "Hãy cứ tiến cử cô gái ấy. Thật ra tôi cũng đã từng để ý tới cô ấy khi cô ấy đi thi cờ vua, nhưng rồi lại mờ nhạt quá, nên lãng quên mất. Em có thể cho chị số điện thoại của Vũ Lục Hàn được không?"

"Em rất tiếc, không có số", Triệu Dương nhún vai, "Và hiện giờ Vũ Lục Hàn đang nghỉ học, không thể có mặt vào ngày mai được đâu!"

"Nghỉ học?", Vương Tuệ Lan thốt lên đầy kinh ngạc, "Nếu có người chưa bao giờ nghỉ học, đó chính là Vũ Lục Hàn! Tại sao cô ấy lại nghỉ học?"

"Chị cũng đâu có thua kém gì em", Triệu Dương nheo nheo đôi mắt, "Chị cũng để ý tới cô ấy mà!"

"Chị phải thừa nhận cô gái đó lập dị đến mức gây chú ý! Như một cái máy, hôm nào cũng thấy đang làm những việc y hệt hôm qua, ai đến nói chuyện cũng lừ lừ nhìn lại, chẳng nói chẳng rằng… Cứ như thể cô ta đến từ hành tinh người máy vậy!", Vương Tuệ Lan ăn hết phần bánh của mình, với tay lấy một chiếc macaroon. Triệu Minh nhướn mày đăm chiêu, liếc nhìn em trai mình.

"Vì sao bỗng dưng em lại chú ý tới Vũ Lục Hàn?", cô hỏi em trai. Chàng trai với chiếc răng khểnh ngồi lặng im trong giây lát, rồi nở nụ cười bào chữa cho mình:

"Vì em thích cô ấy", cậu nói, "Cách nói chuyện của cô ấy mang lại ấn tượng đặc biệt, tính cách và con người cũng vậy. Cô ấy hoàn toàn không giống bất cứ cô gái nào em từng gặp qua…"

"Ý em… thích nghĩa là thích, hay thích chỉ đơn giản là thấy thích?", cô nàng ngồi cạnh Triệu Dương quay sang hỏi. Cậu nhướn mày nhìn cô, bật cười:

"Thích, chỉ đơn giản là thấy thích thú thôi"

"Nếu cô gái ấy không đến trường thì chúng ta không thể ứng cử được", Vương Tuệ Lan nhún vai, "Ý tôi là… luật vẫn là luật, phải không?"

"Cứ ứng cử cô ấy đi, em tin rằng cô ấy sẽ vào được Hội", Triệu Dương cười tự tin, nhìn qua toàn bộ các cô gái ngồi quanh mình, và dừng ánh mắt ở người chị gái.

"Chị? Chị đồng ý chứ?"

"Em chắc không? Cô gái này có vẻ… có khái niệm sống hơi cực đoan…", Triệu Minh ngập ngừng, vầng trán nhăn lại suy nghĩ. Cô uống cốc nước cam cho đến khi nó vơi đi một nửa, nghiêm nghị khoanh hai tay lên bàn. "Cân nhắc thật kĩ nào, mọi người!"

"Hãy cho tôi thêm lí do thuyết phục hơn để ứng cử cô ấy", Triệu Minh nói.

"Vũ Lục Hàn rất giỏi về các bữa tiệc. Em tin cô ấy có thể giúp chúng ta tổ chức thành công Vũ hội mùa đông hàng năm và bữa tiệc ngày tốt nghiệp!", Triệu Dương bình thản, "Ngoài ra, Vũ Lục Hàn có kinh nghiệm về may vá và nhiếp ảnh. Như vậy đã đủ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!