Đứng tần ngần trước cửa ngôi nhà quen thuộc, Vũ Lục Hàn vô cùng tủi thân. Cô chưa bao giờ rời khỏi nhà trước đây, nên cũng chưa từng nghĩ khi trở về ngôi nhà thân quen của mình, cô lại tủi thân đến phát khóc như vậy. Vũ Lục Hàn khịt mũi, đưa tay dụi mắt để khỏi khóc lóc, hít một hơi thật sâu đẩy lùi nỗi nghẹn ngào trên cổ, bước đến bấm chuông. Cô chưa bao giờ bấm chuông khi trở về nhà, vì vậy ngay lúc này, Vũ Lục Hàn cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác vô cùng khác. Đèn sân bật sáng.
Chỉ sau vài phút, bố cô đã đứng nơi ngưỡng cửa, đôi mắt mở to ngạc nhiên khi thấy con gái mình đang đứng bên ngoài chờ đợi. Nhìn thấy bố, cô bật cười, nhưng giọng cười nức nở. Chưa bao giờ Vũ Lục Hàn nghĩ, thấy bố, cô sẽ bật khóc. Bố cô nhanh chóng mở rộng cửa, ngay lập tức, cô gái nhỏ nhào vào ôm bố. Ông Vũ ngạc nhiên và sửng sốt, gọi vợ, quay lại hỏi cô:
"Sao đêm hôm con lại về nhà thế này?"
"Con nhớ bố mẹ", cô chỉ nói thế, sụt sịt mũi và bật cười như một đứa trẻ. Mẹ cô lại gần ôm lấy con gái, vuốt tóc cô, cười hiền từ.
"Con trông còn gầy hơn hồi còn ở nhà. Rời mẹ ra là không ai ép ăn mà! Con có đói không, mẹ vẫn còn bánh trong tủ đấy!"
Vũ Lục Hàn lập tức gật đầu, nũng nịu vúi vào lòng mẹ. Khi ở trong vòng tay mẹ, cô thấy mình như một đứa trẻ. Không lo âu. Không phiền muộn.
Gần nửa đêm. Vũ Lục Hàn không thấy buồn ngủ, bởi chiều nay cô đã ngủ quá nhiều. Cô ngồi trên giường, đọc quyển truyện trinh thám một cách lơ là, mắt nhìn vào trang sách, nhưng đầu óc không để vào nội dung. Cứ một đoạn, cô lại nghĩ đến Hàm Vũ Phong. Cô thở dài. Không biết khi xuống đến nhà nàng và không thấy cô, hắn cư xử thế nào? Không biết, liệu có phải bây giờ hắn đang say sưa ở chốn nào đấy cùng Chu Bạch Thảo rồi không?
Cứ tưởng tượng đến những viễn cảnh ấy, Vũ Lục Hàn lại thấy lòng vô cùng sầu thảm.
Điện thoại rung lên liên hồi phá tan nỗi buồn phiền của cô gái nhỏ. Cô nhìn nhanh vào điện thoại, không ai khác ngoài Hàm Vũ Phong. Cô chần chừ một lúc, rồi lại vứt điện thoại xuống đệm. Không trả lời có lẽ tốt hơn. Chiếc điện thoại vẫn rung lên, âm thanh ấy vang rõ trong không gian đầy tĩnh lặng. Một lần nữa, Vũ Lục Hàn lại nhặt lấy điện thoại, nắm chặt trong tay, tần ngần một lát, rồi ấn từ chối. Rất nhanh chóng, cô tắt rung, vừa kịp lúc cuộc gọi thứ hai từ Hàm Vũ Phong nhào đến.
Hắn biết cô cố tình không nghe máy. Nghĩ đến điều này, Vũ Lục Hàn thậm chí vô cùng lo sợ. Hắn biết cô cầm điện thoại mà không nghe, chắc chắn sẽ mắng cô một trận tơi bời, hoặc lạnh lùng yêu cầu cô ngày mai hãy lau toàn bộ cửa kính bằng tay. Vũ Lục Hàn khẽ rùng mình, lại nhìn vào màn hình điện thoại. Cuộc gọi thứ hai đã trở thành cuộc gọi nhỡ. Nhưng cuộc gọi kế tiếp ngay lập tức đến, không để cô có thời gian tắt máy. Cô cũng không muốn tắt máy. Cô việc gì phải né tránh nhỉ? Phải rồi, Chu Bạch Thảo đâu có ở đây! Nhưng… biết đâu, nàng đang ở cạnh hắn? Biết đâu, chính nàng gọi điện để thử cô? Vũ Lục Hàn toát mồ hôi lạnh, lia ngay điện thoại ra xa. Nếu đúng như vậy, nhất định cô sẽ không nghe máy!
Hàm Vũ Phong kết thúc cuộc gọi. Thay vào đó gửi ngay cho cô một tin nhắn khiến Vũ Lục Hàn vô cùng hoảng hốt:
"Xuống mở cửa hoặc tôi sẽ bấm chuông"
Vũ Lục Hàn không tin vào mắt mình, nhào ra cửa sổ, ngó xuống cổng nhà. Cô gần như ngừng thở khi mới mở rèm cửa đã đập ngay vào mắt chiếc Aventador đen bóng quen thuộc đỗ bên kia đường. Và khi Vũ Lục Hàn rút hết can đảm đẩy cửa sổ mở ra, với hi vọng trong lòng chiếc xe chỉ là sự trùng hợp, cô đã bị đứng tim lần thứ hai khi chủ nhân chiếc Aventador đang đứng ngay sau cánh cổng sắt nhà mình, điệu bộ vô cùng mất kiên nhẫn với chiếc điện thoại, và đang nhìn thẳng vào cô.
Giống như cảm giác trong một bộ phim kinh dị, khi nửa đêm bạn nghe thấy tiếng gõ nơi cửa sổ, và bạn mở cửa ra xem: một con quỷ vô cùng đáng sợ đang đứng nhìn bạn chằm chằm bên dưới. Khi đó, bạn sẽ ước mình có phép thuật để biến đi ngay tức khắc, và tránh xa con quỷ đó cả đời. Nhưng không, Vũ Lục Hàn đang thở gấp như nữ chính phim kinh dị ấy, đã bất động vài chục giây cho đến khi con quỷ đáng sợ phía bên dưới kia khua tay một cách vô cùng tức giận. Tim cô đập thình thịch. Nếu bây giờ hắn bấm chuông và đánh thức bậc phụ huynh đáng thương của cô dậy, Vũ Lục Hàn thật sự chết chắc vì không biết phải giải thích ra sao, nhất là khi cô cảm giác Hàm Vũ Phong sẽ không bao giờ có ý định hợp tác.
Không có thời gian để chần chừ quá lâu, Vũ Lục Hàn với lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế, rón rén mở cửa. Bên ngoài tối om. Phòng bố mẹ cô yên ắng. Vũ Lục Hàn soi đường bằng điện thoại, rón rén bước xuống nhà, và thò tay mở đèn bếp. Bóng đèn tròn vàng ngay phía trên bàn ăn chiếc sáng cửa ra vào. Cô khẽ khàng mở cửa, chui ra ngoài, rùng mình vì gió lạnh bất chợt. Vũ Lục Hàn với tay bật đèn ngoài sân để soi rõ khuôn mặt hắn.
Hàm Vũ Phong, đích thị là Hàm Vũ Phong, đang ở phía sau cánh cửa sắt, lạnh lùng, giận giữ. Ngay khi thấy cô, đôi mắt hắn ánh lên những tia nhìn khác lạ, nửa hờn giận, nửa nhẹ nhõm. Vũ Lục Hàn có thể cảm nhận cơn giận từ chàng trai ngoại quốc, lúng túng không dám nhìn vào đôi mắt màu nâu khói lạnh lùng, sắc lẹm, đẹp tuyệt trong đêm.
"Anh… làm gì ở đây vậy?", cô rụt rè hỏi nhỏ, làm điệu bộ hối lỗi.
"Tôi trông giống đang làm gì?", hắn nói với chất giọng mất kiên nhẫn pha chút giận giữ, muốn gắt gỏng nhưng phải kìm nén. "Cô di chuyển vô tổ chức như vậy, cô có biết lái xe từ nhà Chu Bạch Thảo về đây tốn bao nhiêu thời gian của tôi không? Là giữa tuần mà cô tự tiện bỏ về nhà, cô muốn phá vỡ hợp đồng hả?"
"Nhưng bữa tiệc của cô ấy kéo dài hơn dự kiến, làm tôi mất một buổi học! Tôi đồng ý tham gia những bữa tiệc cùng anh nhưng nó ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi cho rằng anh cũng đang phá hợp đồng!", Vũ Lục Hàn không chịu thua, nhăn nhó trách móc hắn, nhưng vẫn cố hạ giọng rất nhỏ. Ngay bây giờ cô chỉ lo sợ một quý ông say rượu nào đó trong những nhà hàng xóm quanh đây mò về nhà và nhìn thấy cảnh này.
Hôm sau, mẹ cô sẽ gọi cô đến và chất vấn về "chàng trai lạ đến gặp con vào giữa đêm".
"Thưa quý cô, về lý thuyết, tôi không vi phạm một chút nào", Hàm Vũ Phong bật ra tiếng cười khẩy, khoanh tay lại nhìn thẳng vào mắt Vũ Lục Hàn. Điều đó khiến cô bối rối.
"Anh… đến đây để cằn nhằn tôi về việc làm trái hợp đồng hả?", Vũ Lục Hàn lúng túng nói bừa, nhất định không tỏ ra lép vế. Đây là điều mà lần đầu tiên trong đời, cô dám làm.
"Tôi đến đây để cho cô biết rằng tôi đã phát điên lên vì tội tùy tiện của cô! Không những không đi sát cạnh tôi, cô thậm chí còn tự ý đi lên chiếc xe khác đi về nơi không có tôi! Có Chúa chứng giám tôi đã phát điên lên suốt dọc đường và lái xe thẳng về đây, chỉ hi vọng đừng có đứa ngu ngốc nào chạy về nhà. Thật bất ngờ, nhìn xem ai đang đứng trước mặt tôi?", Hàm Vũ Phong nói rất nhanh, Vũ Lục Hàn có thể nhận thấy nỗi tức giận được kìm nén đến mức tối thiểu trong giọng nói ấy.
Cô bỗng dưng cảm thấy vô cùng áy náy.
"Cô thật sự… làm tôi phát điên!", hắn kìm nén một hơi thở dài, quay đi chỗ khác, đưa tay vuốt tóc một cách thiếu kiên nhẫn. Vũ Lục Hàn lại cúi đầu, vặn vẹo những ngón tay.
"Tôi… xin lỗi…", cô lí nhí, mồ hôi toát ra lạnh buốt.
"Tôi có thể vào được không?", hắn hỏi nhỏ, cố bao bọc sự kích động trong giọng nói bằng vỏ bọc lãnh đạm. Vũ Lục Hàn hốt hoảng nhìn hắn, trong tâm nghĩ rằng kẻ kia đang cố… trả thù mình!
"Xin lỗi… đã muộn rồi… anh hãy về nhà ngủ… Tôi xin hứa mai đi học xong sẽ về cùng anh, không trốn về nhà…", Vũ Lục Hàn làm một hơi, tiến thêm vài bước để đối diện với hắn. Hắn và cô, chỉ cách nhau một cánh cổng sắt ở giữa.
"Cô định đi học thế nào nếu không có cặp sách?", hắn không biểu lộ cảm xúc, cúi xuống nhấc chiếc cặp sách của cô đặt dưới chân tường bên cạnh cổng chính. Vũ Lục Hàn trợn tròn mắt nhìn chiếc cặp, tự trách mình bất cẩn nhất thời quên mất. "Sáng mai tôi đi từ rất sớm, không có thời gian mang cặp sách qua cho cô đâu"
"Anh… có thể ném qua cổng…", Vũ Lục Hàn bối rối, ngước lên nhìn cánh cổng cao gấp rưỡi mình, tự động lùi lại vài bước. Hàm Vũ Phong nhếch miệng cười nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!