Vũ Lục Hàn lò dò bước ra ngoài. Hàm Vũ Phong đang ngồi ở mép giường, cúi mặt xuống nhìn vào điện thoại. Cô rụt rè đến gần hắn, cố gắng đi thật nhẹ để không làm phiền, nhưng rồi hắn vẫn nhận ra.
"Đi ăn thôi, cô ăn quá ít so với độ tuổi của mình", hắn ngẩng lên nhìn cô, trêu chọc. Hàm Vũ Phong lúc này lại giống như Hàm Vũ Phong khi trước, trong chiếc lồng vàng hoàn hảo mọi ngày hòng canh chừng cô. Nhưng cô bây giờ không giống cô khi trước, không dám thoải mái khi đi bên cạnh hắn. Vì hắn đã
-có
-bạn
-gái!
Hàm Vũ Phong mở cửa phòng, để Vũ Lục Hàn bước ra trước. Ngay khi cô vừa líu ríu bước ra khỏi phòng, Vũ Lục Hàn đụng mặt… Chu Bạch Thảo. Cô bỗng cảm thấy sợ hãi bất ngờ, như thể cô đang… ngoại tình với một người đàn ông có gia đình!
Chu Bạch Thảo mở to mắt, hơi bất ngờ khi thấy cô bước ra từ căn phòng của Hàm Vũ Phong, chưa kể, cô đã thay một bộ quần áo khác. Tuy vậy, nàng không tỏ ý gì khác. Trái với điệu bộ xấu hổ, đầu cúi gằm như đang nhận lỗi của Vũ Lục Hàn, hắn tỏ ra vô cùng bình thản.
"Chào em", hắn thờ ơ nói. Chu Bạch Thảo chỉ gật nhẹ, phát ra câu chào rất nhỏ.
"Chào anh"
Từ bao giờ họ trở nên xã giao như vậy? Có phải… tại cô?
"Tiểu Hàn", nàng gọi tên cô khiến cô lúng túng. Cô nhanh chóng ngẩng lên nhìn nàng, nhưng không dám nhìn vào mắt.
"Chút nữa chúng ta có thể gặp nhau một lát được không?", nàng nhỏ nhẹ hỏi. Vũ Lục Hàn bỗng lo sợ vô cớ, nhưng vẫn gật đầu kèm một câu lí nhí: "Được ạ"
Khí chất sang trọng toát ra từ Chu Bạch Thảo gần như át hoàn toàn cô, khiến cô vốn đã tự ti, đứng gần nàng lại càng cảm thấy mình chỉ là phông nền để làm nổi bật vẻ đẹp hoàn hảo, ngọt ngào ấy. Hắn đứng bên cạnh cô, mỉm cười rất nhẹ.
"Bọn anh đi ăn bây giờ. Em có muốn đi cùng không?"
"Em cần nghỉ ngơi", nàng đáp, nhìn hắn thêm một lần rồi đi thẳng. Hương nước hoa nhẹ dịu toát ra từ cô gái xinh đẹp ấy khiến Vũ Lục Hàn nín thở. Chu Bạch Thảo lấn át cô hoàn toàn!
"Đi ăn nào", hắn dịu dàng thì thầm với cô và nắm lấy bàn tay ra mồ hôi ướp nhẹp. Vũ Lục Hàn hơi xấu hổ trước lòng bàn tay ướt, tự nắm chặt tay lại. Hắn chỉ cười trước hành động ấy, không ngần ngại nhẹ nhàng duỗi bàn tay nhỏ bé của cô, và đan ngón tay mình vào giữa những ngón tay bé nhỏ. Vũ Lục Hàn đỏ mặt vì điều đó, trong đầu cô chỉ nghĩ đến Chu Bạch Thảo với những lời nhiếc móc cô sắp nhận.
Không bàn đến việc hắn không phải kẻ chung thủy khi tán tỉnh cô gái khác sau lưng người yêu, mà thậm chí kẻ bị hắn tán lại thản nhiên đón nhận điều đó. Chẳng ai thích những kẻ thứ ba, Vũ Lục Hàn cũng vậy. Nhưng bây giờ, cô tự thấy xấu hổ khi bản thân mình trở thành kẻ thứ ba trong cuộc tình của người khác. Cô không có đủ dứt khoát và bản lĩnh để cự tuyệt sự ngọt ngào từ hắn. Cô, hơn ai hết, chính là kẻ có tội lỗi lớn nhất.
Sau bữa
-trưa lúc gần ba giờ chiều, Vũ Lục Hàn tự động bỏ hắn cùng với đám bạn và đi tìm Chu Bạch Thảo. Cô không biết nàng đang ở đâu, nhưng cô muốn được nói chuyện với nàng, sớm càng tốt. Cô sẵn sàng để nàng trút giận, vì cô biết mình đã sai lầm hoàn toàn. Cô đi về căn phòng của Chu Bạch Thảo, tần ngần gõ cửa, trái tim đập rất mạnh. Nàng có trong phòng. Chỉ sau vài giây, Chu Bạch Thảo đã xuất hiện bên ngưỡng cửa, mái tóc còn ướt, mùi sữa tắm nhẹ dịu phảng phất quanh Vũ Lục Hàn.
Nàng không trang điểm, dù vậy, gương mặt mộc vẫn vô cùng xinh đẹp. Nàng vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi màu trắng oversize, cài hững hờ chỉ hai chiếc cúc ở giữa ngực, với chiếc shorts denim sáng màu. Vũ Lục Hàn có thể thấy nàng không hề mặc áo lót. Nhưng chiếc áo oversize không hề khiến nàng trở nên phải cảm mà góp phần tôn lên vẻ quyến rũ của cô gái ở độ tuổi đôi mươi. Nàng nhìn thấy cô, ánh mắt đượm buồn, lạnh lùng nói.
"Hãy đợi tôi, chúng ta sẽ đến nơi khác nói chuyện"
Chỉ có vậy, nàng lại đóng cửa, và trở ra sau vài phút, với mái tóc được sấy khô bớt, búi lên cao với vài lọn tóc ướt rủ xuống quanh mặt, vô cùng nữ tính, dịu dàng. Nàng chỉ dùng một chút son dưỡng màu hồng, trông nàng vô cùng trẻ trung, cuốn hút, và xinh đẹp. Vũ Lục Hàn lại tự ti khi nhìn ngoại hình tươi tắn, quyến rũ vô cùng ấy. Cô khép nép đi theo nàng, trong lòng không hiểu vì sao mình lại "sợ" cô gái này đến thế.
Không chỉ vì nàng hơn cô một tuổi nhưng ngoại hình trẻ trung hơn muôn phần, cũng không phải bởi nước da trắng sáng, vóc dáng thon gọn, đáng ganh tị, hay khí chất vương giả toát ra từ cô gái này. Cô "sợ" nàng, bởi ánh nhìn u sầu, sắc bén luôn luôn thay đổi, chưa bao giờ mang theo chút thiện cảm. Và bởi, đi bên cạnh nàng, cô luôn thấy mình thật nhỏ bé.
Chu Bạch Thảo đi thẳng xuống quán bar phía bên dưới sảnh chính. Trong quán bar lác đác người, có lẽ sau hai đêm thác loạn với chất cồn, những cô cậu thanh niên trên tàu đã chán ngấy chúng. Chu Bạch Thảo chọn vị trí khuất nhất, chỉ gọi hai ly vang nhẹ, chờ đợi Vũ Lục Hàn. Cô không dám ngồi cạnh nàng, và khi ngồi xuống, đôi mắt chỉ biết cụp lại, không dám đối diện ánh mắt u sầu kia.
Chu Bạch Thảo nhìn cô trong vài giây, rồi rất khẽ, cất tiếng:
"Tôi không hiểu nổi anh ấy thích cô ở điểm nào, Vũ Lục Hàn ạ"
Cô ngẩn ngơ nhìn nàng, có chút hoang mang hiện lên qua ánh mắt.
"Tôi quen anh ấy đã tám năm", nàng tiếp tục, "Tôi hiểu con người anh ấy. Tôi thuộc làu từng thứ nhỏ nhất về anh ấy. Tôi luôn là người đầu tiên ở bên cạnh anh ấy, mỗi khi anh say. Tôi đã rất cố gắng, thế nhưng tôi chưa bao giờ có được một phần trái tim của Hàm Vũ Phong"
Giọng nàng vỡ òa, nhưng vẫn giữ vững sự cứng rắn. Vũ Lục Hàn không biết nói gì, nhìn nàng với ánh mắt tột cùng bối rối.
"Cô có biết không, tôi đã bỏ dở tương lai sáng lạn tại ngôi trường của mình, để chạy sang học cùng trường với anh ấy, chỉ mong anh ấy cảm động. Nhưng rồi anh ấy chỉ nói duy nhất một câu…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!