Hàm Vũ Phong lặng người nhìn cô gái nhỏ nằm lọt thỏm trong vòng tay chàng bác sĩ. Cô liếc nhìn hắn, hai ánh mắt chạm nhau, trong hắn dâng lên một thứ xúc cảm vô cùng khác lạ. Từ Thiên nhìn hắn rất nhanh, rồi quay lại nói với Tóc Đỏ.
"Có lẽ chúng tôi đi trước"
Anh bế cô đi lướt qua hắn, xuống cầu thang. Cô chỉ liếc nhìn hắn thêm một chút với cái nhìn tiếc nuối, rồi bị anh mang đi khuất. Trần Hải Minh, sau khi khuất bóng hai người họ, thong thả đi đến trước người bạn của mình:
"Cậu để quên đồ gì sao?", Tóc Đỏ mỉm cười, hỏi một câu đầy ẩn ý. Hắn trừng mắt nhìn cậu.
"Các cậu định bày trò gì vậy?"
"Ngài Adam bất bại trên thương trường, giờ lại hoang mang trên tình trường bởi các chiêu trò sao?", Tóc Đỏ cười tự mãn, nhét tay vào túi quần, "Tôi đã hi vọng cậu là người nhạy bén hơn"
"Tôi không hiểu", hắn trả lời với khuôn mặt tối sầm lại.
"Cậu chính là kẻ có vấn đề đấy, James", Tóc Đỏ đến gần hắn, "Cậu rõ ràng quan tâm cô gái đó đến mức như vậy rồi, tại sao còn làm những việc gây khổ cho cả bản thân lẫn cô bé như thế?"
"James", Tóc Đỏ nheo mắt nhìn khi hắn không đáp, "Cậu đã thất bại một lần nên cậu thấy sợ. Nhưng cô gái này khác, cô ấy gây cho chúng tôi cảm giác khác. Hãy quên hết những thứ từng có đi và gây dựng lại từ đầu với cô bé. Nếu cậu không biết nắm bắt, cậu đánh mất cô gái này từ lúc nào không hay đâu! Một cô gái khiến Từ Thiên phải mê mệt, không phải dạng thường."
Hàm Vũ Phong vẫn đứng yên lặng, nhưng trong lòng thấy hỗn loạn. Trần Hải Minh nhếch miệng cười bỏ đi, để lại hắn một mình với nỗi tức giận. Tức giận vì bản thân không nhanh hơn, để người khác tìm thấy cô ấy trước. Tức giận vì quá dễ dàng từ bỏ cô gái ấy, rồi bây giờ phát điên vì không thể làm ngơ được. Hắn không thể chịu được khi không có cô ấy trong tầm mắt.
Bởi chỉ cần hắn lơ là một chút, luôn luôn có kẻ chạy đến bên ôm lấy cô gái ấy rồi.
"Chuyện gì xảy ra vậy?", Hoàng Lâm hối hả chạy đến khi thấy chàng bác sĩ đang bế cô gái nhỏ trên tay. Vũ Lục Hàn ngại ngùng không dám nhìn ai, tay ôm khư khư… cuộn giấy vệ sinh dùng dở. Hoàng Lâm nhìn anh lạ lẫm, rồi lại nhìn cô với biểu cảm khó hiểu.
"Chu Bạch Thảo", Từ Thiên làm lơ cậu, bế cô đến gần nàng, "Em… có mang… À, cô bé này không may… đến ngày!", anh lúng túng nói thầm với hai má hơi đỏ. Chu Bạch Thảo ngẩn người trong chốc lát, cười xuề xòa.
"Tất nhiên là có! Hãy vào bên trong nào, mọi người chỉ chờ mỗi chúng ta thôi đấy!"
Nàng đi lững thững, có ý chờ đợi Hàm Vũ Phong đang bước phía sau. Hắn đi cuối cùng, khuôn mặt rất bình thản, chỉ nhìn theo Vũ Lục Hàn. Cô gái nhỏ vừa ôm vừa giấu cuộn giấy vệ sinh, xấu hổ chỉ biết cúi gằm xuống. Cô rất muốn bảo anh để cô tự đi, nhưng vừa sợ bị lộ khi giấy vệ sinh thấm hết, lại vừa đau tấm tức ở bụng. Khi bước vào đám đông, những người khách ồ lên bất ngờ, thì thầm xôn xao khi thấy chàng bác sĩ Từ Thiên bế trên tay vị hôn phu cũ.
Chu Bạch Thảo kéo va li đến gần một lối rẽ dưới sảnh tầng một, lúi húi lấy ra một chiếc khăn bông to. Nàng vẫy tay gọi Từ Thiên lại gần, anh bế cô bước đến, đặt xuống đất. Nàng đưa chiếc khăn bông cho cô, chỉ về phía trong hành lang:
"Tôi bọc trong thứ này. Vệ sinh ở cuối hành lang, rẽ phải"
Vũ Lục Hàn lí nhí cảm ơn, ôm chiếc khăn bông và cuộn giấy vệ sinh líu ríu chạy vào. Ở bên ngoài, Hàm Vũ Phong nhìn theo với ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
Màn đêm bao phủ dần lấy hòn đảo xinh đẹp. Những vị khách vẫn tưng bừng bên bờ cát mịn trải dài trước căn biệt thự. Những người vệ sĩ và đầu bếp của Chu Bạch Thảo vẫn hoàn thành tốt công việc của mình, phục vụ bữa tiệc nướng ngoài trời, đồ ăn thơm nức, nóng hổi hòa vào cái se lạnh buổi tối và hương vị mặn thơm ngát tràn vào từ biển. Vũ Lục Hàn vẫn mặc áo len của Hàm Vũ Phong, và chiếc váy len mượn của Chu Bạch Thảo. Cô ngại ngùng không dám đến gặp hắn để hỏi về đồ của mình.
Hoàng Lâm đang say sưa với những ly rượu, bên cạnh hai cô gái quyến rũ với những bộ bikini tôn dáng, khoác bên ngoài những chiếc áo cadigan để giữ cơ thể khỏi lạnh. Thư Sinh đã thay áo sơ mi tôn dáng màu trắng, quần lửng đen và đôi dép lê thuận tiện di chuyển trên biển. Sát ngoài bờ biển, Trần Hải Minh đang ôm eo một cô gái, trêu trọc cô giữa những đợt sóng. Cậu mặc chiếc áo cotton sát nách thường hay mặc lúc đi tập gym, kèm quần đùi đi biển thoải mái và đi chân trần. Chu Bạch Thảo trên tay cầm một ly rượu vang nhẹ, duyên dáng trò chuyện cùng vài cô bạn. Nàng thoải mái trong bộ jumpsuit đen khoe tối đa hình thể đáng ngưỡng mộ, mặc ngoài sơ mi oversize màu trắng, tay áo sắn lên tận khuỷu, hoang dại và khỏe khoắn. Vũ Lục Hàn nhìn quanh tìm Hàm Vũ Phong. Cô đứng lại ngây ngốc nhìn theo chàng trai ở phía xa, một mình, đang thổi lên trời những đợt khói xám xịt. Hàm Vũ Phong gần như tách biệt khỏi đám đông, vẫn mặc nguyên bộ đồ như ở nhà đến, chỉ cởi chiếc áo khoác da bên ngoài. Hắn đi chân trần, mặc cho sóng biển đánh ướt đến đầu gối, vẫn lặng lẽ đứng yên và hút thuốc. Vũ Lục Hàn vốn không thích những chốn đông người, vốn hay tự tách mình riêng biệt. Nhìn hắn, cô nhận ra bản thân mình bấy lâu nay, luôn luôn cô độc và lẻ loi như vậy. Cô muốn chạy đến gần nói chuyện với hắn. Giống như những lúc một mình lặng lẽ, cô vẫn hi vọng ai đó chạy đến bên mình và nói chuyện cùng cô. Hình ảnh một người con trai với nụ cười răng khểnh lướt qua đầu cô. Vũ Lục Hàn tự cười mình khi đột nhiên nhận ra: cậu Triệu Dương đó chính là người đầu tiên chạy đến bên và nói chuyện cùng mình! Vũ Lục Hàn ngập ngừng giây lát, cuối cùng lò dò bước về phía Hàm Vũ Phong. Đôi mắt cô không rời hắn. Mỗi bước chân lại gần, trái tim cô lại run lên một nhịp.
"Tiểu Hàn, em đi đâu vậy?"
Giọng nói ngọt ngào bất ngờ của Chu Bạch Thảo khiến cô khựng lại. Mặt cô đỏ ửng, cô chậm chạp quay lại phía sau. Không chỉ có nàng, vài người khác cũng nhìn cô. Chu Bạch Thảo vô cùng hồ hởi, chạy đến bên Vũ Lục Hàn, thân mật kéo tay cô trở lại đám đông.
"Lại đây nào cô bé! Chúng ta sắp chơi một trò chơi nho nhỏ, em lại định lẻn đi đâu!"
Cô ấp úng, không nói nên lời, không kịp thanh minh. Nàng đẩy cô về phía đám đông, rồi lập tức quay lại, chạy về phía hắn.
"Anh lại hút thuốc rồi!", nàng cáu kỉnh, "Thôi, lại đây chơi trò chơi nào! Mọi người chỉ chờ đợi anh thôi đấy!"
"Anh không chơi", hắn thì thầm, đôi mắt hướng xa ra biển. Hắn hít vào một lần cuối, rồi ném tàn thuốc xuống biển.
"Thôi nào, sinh nhật em, vì em một lần thôi…", Chu Bạch Thảo nhăn mặt phụng phịu. Hắn quay sang nhìn nàng, nhìn về phía xa, nhìn cô gái nhỏ đang bối rối nhìn hắn. Hắn khẽ nhoẻn miệng cười, rồi bước chậm rãi về phía những vị khách đang chờ đợi. Nàng nở nụ cười mãn nguyện, hí hửng chạy theo sau.
Đám đông ngồi quây thành hình tròn thật to trên bãi cát. Vũ Lục Hàn ngồi đối diện Hàm Vũ Phong và Hoàng Lâm, phía bên kia của hắn là Chu Bạch Thảo; phía bên kia của Thư Sinh là Tóc Đỏ Trần Hải Minh. Từ Thiên ngồi bên trái Vũ Lục Hàn, vô tình khiến hắn không vừa mắt. Các chàng vệ sĩ của Chu Bạch Thảo thắp những ngọn đuốc cách điệu cắm thành hàng trên bãi cát, đứng canh bên dưới mỗi ngọn đuốc, soi sáng cả một vùng trên biển.
Bên trong vòng tròn là những chai rượu vang đỏ chưa mở nắp, xếp bên trái từng người trong vòng tròn. Ở chính giữa vòng tròn ấy là một chai rượu rỗng, nằm ngang. Nàng tiểu thư hồ hởi khởi xướng trò chơi, trong những tiếng vỗ tay, cười nói của khách mời.
"Trò chơi quen thuộc Sự thật – Mạo hiểm mà chúng ta vẫn hay chơi ở trường đây! Lần này luật sẽ hơi khác, nếu chọn một trong hai mà không trả lời hay làm được, sau năm giây sẽ bắt buộc phải thực hiện cái còn lại! Người xoay chai này sẽ được hỏi hoặc yêu cầu người bị miệng chai chỉ vào, phải trả lời thật hoặc phải làm! Nếu nói dối hoặc không làm, phải uống một hơi hết chai rượu vang nha! Ai hết rượu sẽ bị loại! Chúng ta chơi cho đến khi tất cả mọi người đều uống hết rượu, thâu đêm cũng được!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!