Chương 38: (Vô Đề)

Hành lang trở nên yên ắng, dường như bọn họ đều đã trở về phòng. Vũ Lục Hàn nhẹ nhàng mở cửa, ghé mắt nhìn. Không có ai. Cô rón rén bước ra, nhìn về phía căn phòng thứ hai, phòng của hắn. Cô đến gần, căn phòng rất yên tĩnh. Có lẽ hắn không ở trong phòng nên bọn họ mới tranh luận lớn như vậy. Vũ Lục Hàn áp tai vào cửa phòng hắn, chắc chắn không có ai, liền rời đi. Cô rất muốn biết hắn ở đâu, nhưng chưa quen thuộc đường đi trong tàu nên không dám tự tiện.

Cô theo phản xạ ngó ra ban công cùng tầng của mình, nhận ra nó nhìn thẳng xuống bể bơi phía dưới. Cô nhìn kĩ từng gương mặt: không có Hàm Vũ Phong. Cô bước nhanh xuống cầu thang, quyết định vòng ra boong tàu phía sau tìm hắn. Nơi đây luôn rất yên ắng, thỉnh thoảng có lác đác người đứng ngắm cảnh, nhưng hầu hết chỉ vòng ra phía này để xuống phòng tắm nước nóng. Ở đây gió khá lớn, dễ lạnh, vì vậy chỉ có các cặp đôi mới thích đưa nhau ra ngắm biển. Và ngay khi bước xuống, cô nhận ra hình dáng vô cùng quen thuộc đang đứng quay lưng lại mình. Chân tay cô run rẩy, trai tim đập nhanh hồi hộp. Cô rón rén bước đến gần, mùi khói thuốc theo gió thoang thoảng bám lấy cô. Vũ Lục Hàn thấy trong lòng nhói lên một chút, cô rụt rè bước lên bục cao. Cô biết là hắn biết. Hắn không hề quay lại, chỉ thở ra làn khói xám ngắt và vứt điếu thuốc xuống biển. Hắn dường như không thích hút thuốc trước mặt cô.

"Chào anh", cô lập bập, nhìn hắn một cách lén lút rồi lại cụp mắt xuống. Hắn không đáp một lời, chỉ nhìn thẳng.

"Anh… vẫn còn giận tôi à?", cô hỏi. Hắn chỉ nhếch miệng cười nhẹ.

"Tôi không có gì để giận cô"

"Anh thật ra hiểu nhầm rồi!", Vũ Lục Hàn nhanh chóng giải thích, "Thật ra tôi nói vậy với anh Từ Thiên cũng bởi…"

"Được rồi, Vũ Lục Hàn", hắn ngay lập tức cắt lời, "Cô không cần giải thích. Tôi không muốn nghe"

Vũ Lục Hàn thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Lần đầu tiên cô cảm thấy ghét sự vô tình đến lạnh lẽo của hắn.

"Hãy làm những gì mình thích", hắn cười nhạt, "Đừng để tôi cản trở cô"

Hắn dứt khoát quay người, nhanh chóng bỏ đi ngay lập tức. Vũ Lục Hàn rùng mình, tay cô run lẩy bẩy khiến cô phải nắm chặt lấy vạt áo. Một lần nữa, hắn lại quay lưng đi.

"Anh đã đánh bạn anh sao?", Vũ Lục Hàn dùng sức gọi to. Bước chân của hắn khựng lại.

"Bất đồng quan điểm", hắn nói ngắn gọn. Một cách lạnh lùng.

"Tôi biết là từ khi có tôi, anh phải từ bỏ rất nhiều thứ", cô nhanh chóng bước đến gần hắn, cố gắng nói hết lòng mình, "Nhưng tôi không muốn làm ảnh hưởng đến anh hay bạn bè của anh. Tôi không muốn phá hỏng tình bạn của mọi người và cũng không muốn chen vào giữa tình yêu của anh…"

Vũ Lục Hàn thấy cổ họng mình nghẹn lại. Mắt cô đã rơm rớm nhưng cô vẫn muốn cho hắn biết. Cô không muốn giấu kín mãi trong lòng, hèn nhát không dám nói ra để hắn không bao giờ hiểu được cô không hề cố ý. Cô không cố ý tiếp cận hắn. Cô không cố ý chen vào đảo lộn cuộc sống của hắn. Cô không cố ý giành giật hắn cho riêng mình. Cô không cố ý thích hắn. Cô không chịu được khi bị giằng xé giữa những cảm xúc của mình và hành động của hắn. Đôi khi hắn tỏ ra như đang thích cô thật sự.

Đôi khi hắn lại là kẻ lạnh lùng và vô tâm đến đau xé lòng. Hắn khiến cô ảo tưởng trong thứ tình cảm không bao giờ được đáp lại. Cô không thể chịu nổi như vậy nữa.

"Anh… dù có không thích tôi… thì cũng đừng tỏ ra xa lánh, chán ghét như vậy", Vũ Lục Hàn cúi đầu, hạ giọng, ngắt quãng nói từng chữ, cố gắng để không khóc, "Tôi sẽ làm hết sức để hoàn thành nhiệm vụ của mình và trả lại cuộc sống trước kia cho anh…"

"Cô đang nói gì vậy?", Hàm Vũ Phong quay lại nhìn, chau mày. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, nhưng hắn thấy sợ khi nghe thấy điều đó.

"Tôi không muốn thành người bị anh ghét bỏ", cô nói, một giọt nước mắt đã rơi xuống sàn. Cô nuốt những ngụm không khí thật lớn, để đẩy nỗi nghẹn ngào đang trào dâng trong cổ họng, để giọng nói không run rẩy và rõ ràng nhất trước hắn, "Tôi sẽ không bao giờ cản trở anh trong bất cứ việc gì, tôi xin đảm bảo…"

Vũ Lục Hàn vô cùng đau khi nói lên những điều cô đang nghĩ. Cô thích hắn, rất thích. Thích một ai đó rồi buộc phải từ bỏ chính là điều đau khổ nhất trên đời. Chính cô khiến mình đau khổ mà thôi. Thích một người đã yêu người khác thì có khác thích một bức tượng? Khi ôm lấy bức tượng ấy, chẳng có gì ngoài sự lạnh lẽo thấm vào da. Và mãi mãi bức tượng không bao giờ có thể dang tay ôm cô vào lòng.

"Xin lỗi", Vũ Lục Hàn lẩm bẩm khi nhận thấy mình đã khóc. Cô sẽ không khóc trước hắn thêm bất kì lần nào nữa. Khóc trước mặt hắn cũng giống như cô đang thể hiện sự yếu đuối và cầu mong một sự thương hại. Hắn đã có người hắn yêu, cô không muốn bị thương hại bởi một người như vậy. Cô ngay lập tức bước nhanh qua hắn, chạy thẳng vào khoang chính lên cầu thang dẫn về phòng.

Cô cúi đầu, chỉ biết cúi đầu chạy.

Hàm Vũ Phong đau nhói trong tim. Một nỗi sợ hãi le lói khiến hắn hoang mang cùng cực, con bé kia đã làm gì hắn vậy? Hắn thấy sợ, lần đầu tiên trong đời hắn biết sợ. Hắn đã từng trốn chạy, nhưng hắn không sợ phải đối mặt với điều hắn đang chạy trốn khỏi. Hắn chưa bao giờ có cảm giác này. Cô gái đó là ai mà khiến hắn khổ sở như vậy? Hàm Vũ Phong là kẻ bất khả chiến bại, là người không thể bị đánh gục lần nữa. Hắn đã từng tuyệt vọng cùng cực. Hắn không đủ lạc quan để tiếp tục tin vào tình yêu.

Cô gái ngày xưa chưa bao giờ khiến hắn có nhiều cảm xúc đến thế. Hắn đã có một mối tình thất bại, hắn đã giấu cả những đau khổ, tuyệt vọng xuống tận đáy tim mình, và đóng băng nó bằng mọi giây phút trôi qua của cuộc đời mình. Hắn một mình gặm nhấm nỗi cô đơn của một kẻ bại trận, mang trên mình những vết sẹo dài từ người hắn yêu thương nhất. Và rồi cô gái ấy xuất hiện. Hắn cứ ngỡ hắn chưa thể quên người con gái năm xưa nên hắn mới yêu cô ấy. Hắn cứ ngỡ mình đã trải qua hết những cảm xúc thất bại bởi mối tình đầu tan vỡ ttrong tuyệt vọng, vậy mà bây giờ, hắn thậm chí hoang mang với chính mình. Hắn không biết phải làm gì, hắn cảm thấy bất lực. Khi cô ấy chạy đi, hắn thậm chí không thể giữ cô ấy lại và ôm vào lòng. Cô ấy như một làn khói yếu ớt, có thể nhìn thấy, nhưng không bao giờ có thể chạm vào.

Buổi tối. Mọi người quây quần trong sảnh chính, với chiếc bánh sinh nhật lớn được trang trí cầu kì, cao ba tầng đặt giữa phòng. Chu Bạch Thảo với nhan sắc tuyệt trần, trong bộ váy đuôi cá bó sát màu pastel, khoác tay Hàm Vũ Phong rạng rỡ bước đến gần chiếc bánh. Mọi người tươi cười hát mừng sinh nhật nàng, rồi nàng thổi tắt ngọn nến trong tiếng vỗ tay hò reo của đám đông. Vũ Lục Hàn lặng lẽ ẩn mình trong nhóm người, nhìn thẳng về phía hắn.

Hoàng Lâm vẫn vui vẻ nói chuyện cùng Trần Hải Minh, dù cô phát hiện ở khóe miệng cậu có một vết xước không nhỏ, đang sưng tấy. Cô nhìn thấy Từ Thiên đang chậm rãi phía xa, thỉnh thoảng nói chuyện cùng vài cô gái. Hàm Vũ Phong ở bên cạnh Chu Bạch Thảo, khuôn mặt lặng sóng bình thản như chưa xảy ra bất cứ chuyện gì. Chu Bạch Thảo vô cùng tươi tắn, nhìn quanh một lượt và nói lớn:

"Vô cùng cảm kích sự có mặt đầy đủ của các bạn! Đây là món quà tinh thần vô cùng lớn mà tôi rất hân hạnh được đón nhận!"

Đám đông vỗ tay hò reo.

"Đêm nay là đêm sinh nhật tuyệt vời nhất của tôi! Không chỉ có các bạn, tôi cũng được nhận những món quà tuyệt vời từ hai người anh kết nghĩa thân thiết, và mốn quà tuyệt nhất đến từ Hàm Vũ Phong…"

Nàng nói đến đó, quay sang nhìn cô. Vũ Lục Hàn giật mình khi bắt gặp ánh mắt ấy, vội vàng cụp mắt. Cô hoàn toàn không muốn đứng đây, vì cô đã thấy lòng mình gợn sóng.

"Hôm nay, anh ấy đã chấp nhận lời tỏ tình của tôi! Đây là món quà ngọt ngào nhất tôi được nhận! Mong các bạn sẽ ủng hộ chúng tôi!", Chu Bạch Thảo tự hào tuyên bố. Tim cô như ngừng đập. Hôm nay? Họ yêu nhau vào hôm nay?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!