"Vũ Lục Hàn!"
Âm thanh gõ cửa liên hồi khiến Vũ Lục Hàn bừng tỉnh trong giấc ngủ. Tiếng kêu gọi tên cô có phần sốt ruột, Vũ Lục Hàn dễ dàng nhận ra đó là ai. Cô uể oải ngồi dậy, rùng mình vì hơi lạnh bất chợt phả đến khi chui ra khỏi chăn, chậm chạp bước xuống, rất chậm chạp mở cửa. Khuôn mặt cô không chỉ ngái ngủ mà còn cau có, bởi lần thứ hai trong ngày giấc ngủ của mình bị phiền nhiễu.
Phía sau cánh cửa, Hàm Vũ Phong cũng mặt mày xám xịt, để lộ sự mất kiên nhẫn, có vẻ hắn đã đứng gõ cửa khá lâu.
"Cô làm gì mà gọi không thưa vậy? Điện thoại để đâu gọi cũng không nghe?", hắn lớn tiếng, chống tay lên cánh cửa. Vũ Lục Hàn nhăn nhó, không vừa, lớn tiếng hét lên.
"Ngủ chứ làm gì nữa!"
Hàm Vũ Phong tròn mắt, cảm thấy buồn cười nhưng cũng vô cớ hờn giận, khuôn mặt méo mó không biết nên cười hay nên tức. Hắn cúi đầu hít một hơi, nhìn cô nghiêm túc, cố tiết chế cơn giận qua ánh mắt.
"Cô có biết tôi chuẩn bị đạp tung cửa phòng này không?", hắn lầm bầm. Vũ Lục Hàn khoanh tay trước ngực.
"Anh bị sao thế? Đây là phòng tôi mà?", cô cau có nhìn kẻ đang đứng trước mặt mình, trong đầu chỉ hiện hữu ý muốn trở lại với chiếc giường mềm mại, ấm áp kia.
"Gọi mãi không nghe thì chả vậy!", hắn hạ giọng, hít vào một hơi thật sâu và nhẹ nhàng thở ra. "Xin lỗi, bây giờ đã là tám rưỡi, nên…"
Vũ Lục Hàn theo phản xạ nhìn quanh nhưng không thấy đồng hồ trong phòng. Cô nhìn ra phía cửa sổ, ánh sáng trong vắt đã chiếu sáng cả một khoảng trên chiếc giường ấm áp kia rồi. Hàm Vũ Phong nhìn theo cô, rồi lại nhẹ nhàng gợi chuyện.
"Cô có muốn đi ăn sáng cùng tôi không?"
Cô nhìn sang hắn, mặt ngơ ngác vì còn ngái ngủ, sau vài giây liền bối rối cúi đầu.
"Chờ tôi một chút…"
Khi qua cơn buồn ngủ, cô mới nghĩ đến bộ dạng mới ngủ dậy của mình, mặt sưng lên và mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, vậy mà còn đanh đá lớn tiếng với hắn. Vũ Lục Hàn toàn khép cửa lại để đi vào rửa mặt, thì hắn, đã nhanh như cắt, bước thẳng vào phòng cô, rất tự nhiên ngồi lên mép giường. Vũ Lục Hàn đứng như trời trồng, nhìn hắn lúng túng không biết nói sao cho phải.
"Nhanh lên nào, tôi chờ!"
Vũ Lục Hàn luống cuống chui tọt vào vệ sinh, đứng trong đó hít thở vài giây mới tạm thời quên đi cảm giác "có kẻ đang ngồi trên giường mình". Trong đầu cô lướt qua những hình ảnh nóng bỏng cùng với hắn, những nụ hôn, buổi tối trong cơn say, hắn đã suýt nữa làm chuyện tày trời. Không hiểu do quá xúc động hay cơn hoảng loạn nhất thời khi vừa bị đánh thức bất chợt, Vũ Lục Hàn thấy khó thở khi hắn ở ngoài kia, đang nằm thoải mái ở nơi cô vừa đặt lưng vài phút trước, mặc dù hàng ngày cô và hắn đều ở cùng một chỗ. Cô thấy lưng nóng bừng, chỉ muốn cởi bỏ cái áo len nồng nặc mùi của kẻ kia ngay lập tức, nhưng vì không có cái gì để thay, nên lại hít thở, hít thở, hít thở… giảm đi cái nóng. Cô tự trấn an trái tim của mình rằng chẳng có gì cả, hắn chỉ tới đánh thức để rủ đi ăn sáng thôi! Và cô cũng không thể bất lịch sự bắt hắn đứng ngoài cửa chờ được, hắn phải vào phòng ngồi chứ, đúng rồi. Chung quy là tại căn phòng này cơ bản không có một bộ bàn ghế để tiếp khách…
Chẳng cần suy nghĩ, Vũ Lục Hàn vốc nước lên mặt, để ướt cổ áo, mái tóc dính vào mặt bê bết. Cô với lấy cái khăn bông mắc ở đó, lau thật sạch, nhìn lại mình trong gương và vuốt lại tóc. Giá như mình biết trang điểm một chút, cô thở dài, ít ra cũng biết bôi tí son môi cho rực rỡ, nhìn cô thật gày gò, nhợt nhạt. Làn da lại rám nắng nâu nâu, chỗ trắng chỗ đen, nhìn thật thiếu sức sống!
Khuôn mặt cô cứ tối sầm, vậy nên mẹ luôn khuyến khích cô gái nhỏ đi nhuộm tóc màu nâu sáng lên để gương mặt sáng sủa, tươi tắn một chút. Cô vẫn dành những khoản tiền nho nhỏ cho việc đó ở tiệm làm tóc quen gần nhà, nhưng vẫn chẳng thấy mặt mình sáng lên là bao. Phải chi trắng trẻo một chút, má bầu bĩnh một chút, bị kêu bánh bèo cũng được, như Chu Bạch Thảo ấy… Vũ Lục Hàn thở dài. Cứ nhìn bản thân là cô lại chán, chẳng bao giờ đúng chuẩn một thiếu nữ hiện đại: không chỉ lùn, chân lại vòng kiềng; người gầy gò trông có vẻ nhỏ nhắn nhưng cái đùi lại dư mỡ khủng khiếp, không tập thể dục nên nó cứ nhão nhão hoài vậy. Khuôn mặt tròn nhưng do gày gò, không má không thịt nên bị lộ phần xương quai hàm kém gọn gàng, chẳng thể nào ra khuôn mặt V
-line khi mà nó cứ tròn tròn bẹt bẹt. Làn da vốn đã không trắng, hai chục năm chỉ biết đi bộ, đi bộ, đi bộ, không che chắn gì nên nắng làm cho đen sạm. Cô không rõ người nước ngoài có thật sự hứng thú với những cô gái da rám nắng không nữa, vì trong mắt cô, những cô gái trắng trẻo, cân đối, xinh đẹp như Chu Bạch Thảo mới là tiêu chuẩn của đa số phái mạnh. Cô bao nhiêu năm nay chỉ trung thành với tóc ngắn để che đi khuyết điểm là hai bên xương quai hàm, nhưng đôi khi cũng thấy ưng những mái tóc dài thướt tha. Hơn nữa, đàn ông cũng đa phần thích những mái tóc dài truyền thống. Cô gái nhỏ lại thở dài lần nữa. Đúng là chẳng có điểm nào thu hút người khác giới. Ai quan tâm chứ? Thiên thần Trắng trong cô xuất hiện, nhất quyết bảo vệ giá trị của một cô gái, Mình thấy tự tin là được, không cần phải làm hài lòng bất cứ ai cả! Vũ Lục Hàn lúc lắc cái đầu: Tôi cũng chẳng thấy tự tin chút nào khi mà bên cạnh hắn có người con gái hoàn hảo đến thế kia. Cái đáng trách nhất của con gái chính là nhìn ai cũng thấy đẹp hơn mình, và tự ti về những gì mình vốn có. Hãy tỏa sáng với vẻ đẹp tự nhiên cha mẹ ban cho, người đàn ông nhìn thấy vẻ đẹp đó và yêu nó, chắc chắn là người phù hợp với mình. Đừng tự hạ thấp bản thân khi so sánh với người khác, một bông hoa cúc cũng đẹp như một bông hoa hồng vậy.
Vũ Lục Hàn hít vào một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào gương lần cuối. Cô đang lo sợ hắn không thích mình à? Lần đầu tiên cô thấy buồn về vẻ đẹp của mình sao? Đúng là khi có tình cảm với một ai, tất cả những gì bạn muốn, đó là phải đẹp nhất trong mắt người ấy. Vũ Lục Hàn suy nghĩ thật ngốc nghếch!
Cô bước ra, hơi ngập ngừng khi thấy hắn đang ngả lưng nằm rất thoải mái, hai tay đặt trên bụng, đôi mắt nhắm nghiền. Cô sực tỉnh, đêm qua hắn ngủ bao nhiêu tiếng cơ chứ? Khi mà một giờ đêm nhắc nhở cô đi ngủ, bản thân hắn vẫn đang trong bộn bề công việc. Hơn năm giờ sáng đánh thức cô, hắn thậm chí đã kịp tắm rửa và pha cà phê trước đó. Vậy hắn ngủ bao nhiêu lâu? Một tiếng? Hai tiếng? Cô cảm thấy có chút xót xa. Hàm Vũ Phong mang cả công việc về nhà chỉ bởi không muốn để cô ngủ một mình.
Hắn làm việc thâu đêm cũng bởi chiều chuộng đưa cô đi chơi, đón đưa cô mọi lúc. Vì cô mà hắn thay đổi hoàn toàn lịch sinh học của mình, hắn… có lí do gì để làm vậy không? Cô rón rén tiến đến bên hắn, ngại ngùng không dám gọi. Hắn đột nhiên giật mình khi cô bước đến sát bên giường, đôi mắt mở hé nhìn cô. Vũ Lục Hàn bối rối, không biết biện hộ như thế nào. Mà chính cô cũng không rõ vì sao mình lại bước đến gần hắn.
"Xin lỗi, tôi hơi mệt", hắn thì thầm kèm nụ cười hóm hỉnh, "Nhưng cô cũng không cần tranh thủ đâu, tôi đón nhận kể cả khi còn thức"
Vũ Lục Hàn đỏ mặt, cúi đầu như đứa trẻ ăn vụng bị bắt được, miệng cứng lại, từ ngữ không sao thoát ra khỏi họng. Hắn từ từ ngồi dậy, khẽ vươn người cho đỡ mỏi, rồi nhìn cô phì cười.
"Đi nào, cô bé. Đừng bỏ lỡ bữa sáng trên biển!"
Hắn đưa cô bước vào sảnh lớn của khoang chính. Nơi đây như một toà lâu đài trên biển, với nội thất đồ sộ, sáng bóng mạ vàng như một gian của cung điện dành cho vua chúa. Có những chiếc bàn tròn kê quây tròn giữa phòng, và xung quanh là những bàn ăn phủ khăn trắng kê sát nhau quanh phòng, đựng vô số đồ ăn như một nhà hàng buffet chuyên nghiệp. Một số người đang thưởng thứa bữa sáng, mùi thơm của các loại bánh nướng lên bao phủ hoàn toàn không khí căn phòng.
Hàm Vũ Phong dẫn cô đi, qua mỗi nơi lại dừng lấy một ít. Vũ Lục Hàn nhìn hắn tròn mắt, hai đĩa thức ăn của hắn cả hai đều đầu ắp bánh, thịt nguội, bơ, mứt, trứng, và hoa quả. Hắn còn yêu cầu cô lấy thêm một ít hạt điều và cà phê với nước quả. Mọi thứ đồ ăn sáng ngon không tưởng đều được các đầu bếp chuyên nghiệp hoàn thành với vị ngon không tưởng, ngửi mùi thôi cũng khiến bụng cô cồn cào.
"Ăn hết đi", hắn nhìn cô gái, cười thích thú. Vũ Lục Hàn sững sờ nhìn toàn bộ đồ ăn trên bàn, rồi lại nhìn hắn.
"Làm sao có thể ăn được?", cô thốt lên. Hắn bật cười thoải mái, đặt ly nước hoa quả trước mặt cô, "Chúng ta chia đôi. Bộ dạng khổng lồ của cô cũng không thể nào ăn hết được đâu"
Thật là tức, ăn sáng thôi mà cũng bị châm chọc, có lẽ chỉ lúc ngủ cô mới tạm thời được bình yên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!