Chương 30: (Vô Đề)

Vũ Lục Hàn ngồi bó gối trên giường, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Buổi tối nơi đây thật buồn, cả một vùng rộng lớn bao phủ bởi bóng tối cô độc. Không bóng người, không sự sống. Vũ Lục Hàn đang cô độc. Bây giờ cô mới cảm nhận được nỗi cô đơn của một người không có bạn bè. Cô ngày xưa chưa bao giờ gặp phải chuyện như bây giờ, chỉ cần bầu bạn với sách. Cô bây giờ có vô vàn nỗi buồn, không có lấy một người bạn để gọi điện chia sẻ.

Cô cũng từng chạnh lòng khi xem phim, thấy những người bạn thân cười đùa thân thiết, có thể cùng phát cuồng vì một chàng trai, hoặc cùng ngồi nói xấu một cô gái. Họ vẫn là bạn. Họ cười cùng nhau, họ khóc cùng nhau. Cô không cười, cô không có người cười cùng mình. Cô vẫn hay khóc, và luôn khóc một mình. Cô muốn mạnh mẽ hơn, muốn bản thân chịu được sự cô đơn, không phải lệ thuộc vào ai để hạnh phúc. Nhưng rồi cô thất bại. Cuộc đời thường không như bản thân mình mong đợi.

"Vũ Lục Hàn", hắn một lần nữa lên tiếng. Cô cảm nhận hắn đang đến gần mình, cũng không buồn quay lại. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống chỗ trống trước mặt cô, trên tay cầm lon bia đang mở. Cô không nhìn hắn, đôi mắt chỉ nhìn ra ngoài cửa, xa xăm.

"Cô nhớ nhà sao?", hắn tiếp tục hỏi, nhưng vẫn nhận lại sự im lặng. Hắn tự cười khẩy, và uống một ngụm.

"Tôi xin lỗi vì những gì đã nói", hắn nhìn xuống sàn nhà, đôi mắt phảng phất một nét buồn. Vũ Lục Hàn vẫn không đáp.

"Có lẽ cô rất ghét tôi", hắn không bận tâm, tiếp tục, "Tôi cũng không biết vì sao cứ liên tục nói những điều khó nghe như vậy, chỉ là…"

Hắn ngập ngừng, quay sang nhìn cô. Cô gái ấy vẫn lặng lẽ. Hắn không thích như vậy.

"Tôi không biết nữa", hắn thở dài, tựa lưng vào cửa kính, "Tôi… không thể chịu được… khi không có cô bên cạnh."

Câu nói ấy khiến trái tim của cô lại run lên. Cô biết, nhưng vẫn cố gắng kìm nén. Cô quay lại nhìn hắn. Và không phản hồi.

"Tôi xin lỗi", hắn quay sang nhìn cô. Cô có thể đọc được nỗi buồn trong ánh mắt. Nhưng không dám tin vào mắt mình nữa. Hắn. Không thích cô. Nhưng luôn muốn cô thích hắn. Có phải vậy không? Hắn đang cố gắng cho điều đó, phải không?

"Vũ Lục Hàn, tôi… thật sự, rất nhớ cô", hắn thì thầm. Hắn đang thật lòng. Hắn vô cùng thật lòng. Vũ Lục Hàn rối loạn. Không, không được tin vào những điều đó nữa!

"Cô… có thể không tin tôi, nhưng tôi nhớ cô", hắn khẽ cười, quay đầu nhìn lên trời qua cửa kính, lại uống một ngụm rất dài. Vũ Lục Hàn vẫn nhìn hắn, đôi mắt ánh lên một tia thương cảm, nhưng lại cụp mắt kìm nén. Cô không được tin thêm một lời nào nữa!

"Ngày đầu tiên cô về, tôi đã uống hết ba cốc cà phê, không đường, không bơ sữa, và nó đắng ngắt", hắn cười, "Tôi nghĩ rằng uống bia sẽ khá hơn, và tôi đã uống liền thêm ba lon nữa", hắn uống một ngụm như thể minh họa. "Mọi thứ luôn đắng ngắt, thật lạ, khi cô ở đây, một ly cà phê không đường… cũng vô cùng ngọt ngào"

Hàm Vũ Phong quay sang nhìn, cô gái ấy đang cúi gằm mặt. Hắn lại cười, hắn nhìn cô, tựa đầu vào kính.

"Tôi đã không hiểu vì sao mọi thứ lại đắng. Tôi đã vô cùng bứt rứt khi đi lại giữa căn nhà, chỉ có một mình…"

Hắn làm cô nhớ đến lần đầu ở một mình tại đây, cảm giác cô đơn ngay lập tức ùa đến khi xung quanh không người. Cô cảm thấy căn nhà này là một vũ trụ riêng biệt, vũ trụ chỉ có một mình cô.

"Tôi đã hút hết hai điếu thuốc… hút đến cạn khói", hắn phì cười, uống một ngụm, "Tôi luôn thấy khó chịu. Tôi không thể hiểu nổi vì sao không có cô lại khó chịu đến vậy…"

"Tôi nhận ra, tôi thật sự… rất nhớ cô…"

Vũ Lục Hàn nắm chặt lấy tay áo mình. Cô chậm rãi ngước lên nhìn hắn, hai mắt đã long lanh vì nước. Cô không phải cảm động vì những lời hắn nói. Cô thấy bất lực, khi bản thân lại rung động trước những lời nói dịu dàng hắn dành cho cô lúc này. Không phải là thật, hắn không nhớ cô đến mức ấy đâu. Nhưng sao trái tim cô vẫn không ngừng run rẩy, và nước mắt cứ như vậy, ùa lên lấp đầy khóe mắt.

Hắn lặng đi khi lần đầu nhìn thấy nước mắt của cô. Đêm đầu tiên, khi đang cưỡng bức cô trong cơn say, nước mắt của cô làm ướt da thịt hắn. Hắn đã không nhìn, hắn không dám nhìn. Khi ấy, hắn không dám đối mặt với thực tế hèn kém, hắn đang chuẩn bị cưỡng bức một cô gái có ngoại hình giống người con gái của hắn. Bây giờ, hắn nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt nâu khói phảng phất buồn và đau xót, hắn nhìn thấy mình hiện lên trên đôi mắt trong suốt ấy. Chu Bạch Thảo cũng khóc vì hắn, nhưng trong lòng hắn không có cảm giác như bây giờ. Bứt rứt. Khó tả. Buồn đau. Thương hại. Không thích, hắn không thích nhìn thấy cô như thế này. Hắn không đáng để cô phải khóc.

"Đừng…", hắn thì thầm rất khẽ, đưa tay lên muốn lau nước mắt cho cô. Nhưng cô ngay lập tức cúi xuống, lùi người lại. Cô nhắm nghiền mắt, không cho một giọt nước yếu đuối nào trào ra ngoài. Hắn không biết cô gái của hắn đã bao giờ khóc vì mình chưa, hắn chưa từng thấy. Phải rồi, cô ấy không toàn tâm yêu hắn, lấy đâu ra nước mắt đau thương dành cho người yêu mình? Chu Bạch Thảo cũng đã khóc vì hắn, nhưng sao khi cô gái này khóc, hắn lại buồn đến thế này? Hắn thương cô?

Hay hắn buồn vì sự ti tiện của mình?

"Tôi xin lỗi", hắn một lần nữa thì thầm. Hắn đặt lon bia xuống, quay lại vươn người tới ôm lấy cô. Vũ Lục Hàn giật mình, đẩy hắn ra, nhưng hắn một mực ôm thật chặt. Hắn vùi sâu vào mái tóc cô, vòng tay siết lại. Hắn cảm nhận cơ thể bé nhỏ ấy đang run lên, và hắn thấy ngực mình nóng hổi, ướt đẫm. Những giọt nước mắt thấm qua da thịt hắn, biến thành những mảnh giăm sắc nhọn, xuyên từng chút một qua trái tim đang dần tan chảy. Hắn đang đau đớn ư? Trái tim hắn vẫn còn đau lắm.

Đau xót vì đã làm một người con gái khóc, cảm giác này, hắn đã từng trải qua bao giờ? Hắn đã từng thấy đau vì bị phản bội, nỗi đau ấy như cào xé tim gan, như một ai cầm dao đâm hàng vạn nhát vào cơ thể hắn. Nhưng nỗi đau này hắn chưa từng trải. Chưa bao giờ, hắn nghĩ rằng, tim hắn sẽ quặn lên vì đau xót bởi những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào tim. Hắn không muốn cô gái này phải khóc nữa.

"Đừng khóc… Đừng khóc nữa", hắn thì thầm. Hắn cảm thấy mình vô dụng. Hắn không thể khiến cô ngừng khóc. Vũ Lục Hàn bắt đầu nấc lên, và rồi cô vòng tay ôm lấy hắn. Cô dụi vào ngực hắn, không còn kìm nén, òa lên khóc nức nở. Một kẻ độc ác, một kẻ vô cùng độc ác! Không đối xử tốt với cô, nhưng lại liên tục làm cô rung động. Hắn muốn hành hạ cô đến khi cô ngã gục vì trái tim non nớt bị tổn thương, có phải không?

"Đừng khóc nữa mà…", hắn khổ sở cầu xin. Hắn ôm chặt lấy cô. Con bé này, vì sao càng nói, nó càng gào lên chứ? Hắn chưa bao giờ dỗ dành ai như vậy, bảo hắn dỗ dành, có phải đang đánh đố không?

"Không! Anh im đi!", Vũ Lục Hàn gào lên cùng những tiếng nấc. Hắn đột nhiên cảm thấy tim mình run lên. Cô gái này, rốt cuộc cũng lên tiếng. Hắn xoa nhẹ lưng cô, tưởng tượng ra cảnh… mẹ dỗ dành mình khi còn bé.

"Xin lỗi… xin lỗi…", hắn nói liên tục, "Nín đi mà… nín đi… Cô không nín, làm sao chúng ta nói chuyện được đây?"

"Tôi… không nói chuyện… với anh!", Vũ Lục Hàn nấc lên, tay đập liên tục vào lưng hắn. Hàm Vũ Phong lúng túng gật đầu, lại tiếp tục xoa nhè nhẹ.

"Cô muốn gì?", hắn nhớ lại tất cả những lời mẹ đã từng nói, "Cho tôi biết cô muốn gì. Vì sao lại khóc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!