Năm người bọn họ lại ngồi chung một chiếc bàn. Vũ Lục Hàn bây giờ ngồi cạnh hắn, bên phải mình vẫn là Hoàng Lâm. Chu Bạch Thảo ngồi cạnh bên kia của hắn và Trần Hải Minh ngồi đối diện cô. Vũ Lục Hàn đỡ một chút ngại ngùng so với lần đầu ngồi cạnh họ, thậm chí cô còn nhận thấy sắc mặt chàng trai tóc đỏ đối diện mình khác hẳn so với lúc đầu gặp. Cậu trầm tư hơn, có một chút hoảng hốt và thỉnh thoảng lại nhìn hắn.
Vũ Lục Hàn chỉ lặng lẽ nhìn mà không dám hỏi một câu gì thêm.
"Hai ngày nữa là sinh nhật em", Chu Bạch Thảo chống tay lên bàn, giữa bữa ăn, và nhìn mọi người thông báo. Nàng nhìn cô.
"Chà, anh còn chưa nghĩ ra món gì cho em", Hoàng Lâm cười sôi nổi, "Chưa biết làm gì cho vượt mặt anh bạn ngoại quốc kia! Gì chứ, bức tranh cổ vô cùng hiếm mà cậu ta còn đoạt về được, chắc cậu ta sẽ tặng em cả hành tinh mất!"
Vũ Lục Hàn nghe vậy, hai mí mắt trùng xuống. Hắn đã mua cả một bức tranh cổ để tặng cô gái xinh đẹp kia sao? Như vậy, hẳn là hắn đã từng thích cô ấy lắm. Một cô gái ở bất cứ góc nhìn nào cũng vô cùng xinh đẹp, khí chất, nếu Vũ Lục Hàn là đàn ông, chắc chắn không khỏi có cảm tình. Trong cô lại dấy lên cảm giác tội lỗi, như một cô ả đi cướp chồng người khác. Nếu vậy, không thể trách cô gái xinh đẹp kia luôn nhìn cô với cái nhìn không một chút thiện cảm.
Là cô công khai xen vào giữa bọn họ, cô chính là kiểu người mà cô khinh nhất khi xem phim truyền hình dài tập. Thật đáng buồn!
"Anh không cần vậy đâu!", cô gái xinh đẹp nhìn Vũ Lục Hàn, khẽ nở nụ cười vô cùng thích thú khi thấy bộ dạng cúi gằm tội nghiệp của cô. Chu Bạch Thảo duyên dáng uống một ngụm rượu, lại nhìn quanh bàn một lượt.
"Năm nay, em sẽ tổ chức tiệc hai ngày một đêm trên du thuyền, đến hòn đảo gần bờ mà năm ngoái em đã nhận từ bố", cô đưa mắt vô cùng quyến rũ, "Chỉ cần mọi người vui vẻ tham gia là đủ, em không cần nhận quà"
"Chà, cô bé!", Trần Hải Minh lần đầu lên tiếng, nhìn nàng đầy bất ngờ, "Lý do gì khiến em chịu chơi quá vậy? Bữa tiệc hấp dẫn như thế, ai có thể bỏ qua chứ!"
"Em đã quá chán những bữa tiệc trên bờ rồi", nàng thở dài, bộ dạng vẫn vô cùng xinh đẹp, "Nào ăn, rồi nhạc, rồi tặng quà, rồi uống, rồi đi về, chẳng phải là quá nhàm chán sao? Nhưng nếu vẫn làm như vậy, trên một con tàu sang trọng dẫn đến một hòn đảo nhỏ xinh đẹp, mọi thứ như thể em là nàng công chúa cưng của đất nước này ấy…", nàng mỉm cười ngọt ngào, đưa mắt nhìn cô gái. Vũ Lục Hàn gần như đã cúi gằm mặt xuống.
Đúng vậy, nếu tôi là công chúa của đất nước này, cô vẫn chỉ là một kẻ nô tì bé nhỏ mong được với cao mà thôi.
"Anh rất mong đợi!", Hoàng Lâm đưa ly rượu của mình ra chạm ly cùng nàng. Chu Bạch Thảo nhấp miệng với một nụ cười mỉm, liếc nhìn hắn và cô gái ngồi cạnh.
"Anh Vũ Phong", nàng ngước lên và nhận được ánh nhìn của anh, "Anh, và cô gái ấy, sẽ đi chứ?", lần đầu tiên nàng nhắc đến cô. Vũ Lục Hàn rụt rè nhìn lên, thấy nàng nhìn mình lại lập tức cúi đầu.
"Cô ấy sẽ phải nghỉ học để tham gia đấy", hắn bình thản đáp. Vũ Lục Hàn không dám ý kiến.
"Không phiền chứ?", nàng hỏi cô. Lần đầu tiên, nàng hỏi cô. Vũ Lục Hàn thấy tim đập thình thịch, hệt như khi đang đi phỏng vấn xin việc. Cô nhìn lên nàng, bối rối, hoảng hốt. Không hiểu vì sao, cô thấy sợ nàng!
"Cô ấy hơn tuổi em đó", hắn quay sang nhìn cô, nở nụ cười trấn an, "Hãy coi cô ấy như một người chị của mình."
Chu Bạch Thảo ngỡ ngàng sau câu nói ấy của hắn, càng thêm bất ngờ bởi sự dịu dàng hắn đột nhiên dành cho cô. Nàng nhìn hắn, rồi lại nhìn cô, biểu hiện vô cùng phức tạp.
"Em… em cũng…", cô ấp úng. Trong lòng hỗn loạn, không dám từ chối mà cũng không dám đồng ý. Chu Bạch Thảo thấy sốt ruột, tựa vào ghế uống một ngụm rượu lớn, nhìn cô ráo hoảnh.
"Em được mời trực tiếp mà còn ngại sao?", nàng nói với cô, giọng lạnh tanh. Nếu cô gái đó không đi, nàng còn biết phải làm gì chứ?
"Em.. em sẽ…", cô như bị thúc giục, càng hoảng, lúng túng không thể nói hết câu, vặn vẹo hai bàn tay. Hàm Vũ Phong đột nhiên đặt tay mình lên tay cô, nhìn cô cười nhẹ nhàng rồi quay sang nhìn Chu Bạch Thảo.
"Bọn anh sẽ đi. Cô ấy rất nhát, bị hỏi dồn như vậy dễ hoảng", hắn nói. Hành động ấy của Hàm Vũ Phong khiến cả ba người còn lại như chết sững. Chưa bao giờ hắn dịu dàng như vậy! Trần Hải Minh nén một tiếng thở dài, có phải biết nhiều quá cũng rất mệt không? Cậu đã từng thấy hắn yêu một người, nhưng chỉ thấy toàn đau khổ. Cậu chưa được chứng kiến sự dịu dàng này, cũng hoàn toàn không biết hành động này có thực chân thành.
"Tuyệt", nàng nhìn hai người, buông ra một câu nói không cảm xúc, nhấc ly rượu lên uống đầy một hơi. Hoàng Lâm nhìn họ mỉm cười, trong đầu xuất hiện nhiều suy nghĩ phức tạp.
Tiệc tàn. Những thực khách lần lượt ra về, nán lại bắt tay chào Hoàng Lâm, và hắn. Vì một lí do nào đó, Trần Hải Minh nhất định đứng lại, không bắt tay ra về, đăm chiêu nhìn vào lượt khách. Vũ Lục Hàn đứng chờ hắn, bên cạnh chàng trai tóc đỏ.
"Anh đang chờ bạn sao?", cô tò mò nhìn cậu. Trần Hải Minh quay sang nhìn cô, mỉm cười.
"Tôi chờ một người đáng ra không nên xuất hiện", cậu đáp, đôi mắt lại hướng về dòng khách đang bước đến cửa. Bỗng cậu mở to đôi mắt, người cứng lại. Vũ Lục Hàn nhìn theo, phát hiện ra Từ Thiên. Một cô gái trẻ đang khoác tay anh, và họ đang bước dần về phía hai chàng trai trẻ.
"Anh cần em giúp một việc", cậu đột nhiên quay sang, tóm lấy vai Vũ Lục Hàn. "Đừng nói bất cứ điều gì cho đến khi em về nhà nhé?"
"Dạ?", cô ngơ ngác, chưa kịp thắc mắc thì cậu đã bước thật nhanh về phía Hàm Vũ Phong.
"Cô gái của cậu đã say và chuẩn bị ngã vào lòng tôi rồi đấy", Trần Hải Minh nhanh chóng kéo tay hắn, nhìn thẳng vào hắn một cách nghiêm túc. Hắn lập tức nhìn cô, cô gái đang ngơ ngác nhìn lại hắn. Quay sang thì thầm vài câu với Hoàng Lâm, hắn đi nhanh về phía cô gái.
"Em mệt rồi phải không?", hắn đặt hai tay lên vai cô, nhìn cô hỏi, "Đi về thôi, em không nên ở đây lâu hơn nữa"
"Nhưng…", toan thắc mắc, Vũ Lục Hàn im bặt khi nghĩ đến lời của Trần Hải Minh. Cô hoang mang nhìn về phía hai chàng trai ở cổng chào, rồi cũng đi theo hắn ngược lại với đoàn khách, thẳng về phía nhà xe đằng sau. Hắn quàng một tay qua vai cô, đưa cô đi thẳng mà không hề nhìn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!