"Sao bỗng dưng em quan tâm đến cậu ta?", Trần Hải Minh hỏi một câu khiến cô ngỡ ngàng. Vũ Lục Hàn nhìn cậu một lúc, rồi cúi đầu cười.
"Anh ấy biết mọi thứ về em, còn em không biết gì về anh ấy cả", cô đỏ mặt. Vũ Lục Hàn thừa nhận, chỉ đến bây giờ cô mới thấy tò mò về hắn.
"Em sẽ phải ngạc nhiên rất nhiều", chàng trai có mái tóc đỏ nhìn cô cười ám muội, uống một ngụm cocktail. Đột nhiên, một bóng dáng lọt vào mắt khiến cậu ngỡ ngàng. Cậu vội vàng nhìn theo, đứng dậy quay sang cô gái, nói vội: "Tôi có chút chuyện, em ngồi đây một mình được chứ?"
"Vâng", cô lúng túng đưa tay chào cậu và nhìn chàng trai ấy quay đi. Vũ Lục Hàn bối rối nhìn quanh, cô không thấy bất cứ ai quen thuộc với mình.
"Tiểu Hàn?", giọng nói vô cùng gần gũi ấy khiến Vũ Lục Hàn sửng sốt quay lại. Từ Thiên, trong bộ suit lịch lãm màu xám, đang đứng bên cạnh nhìn cô.
Vũ Lục Hàn ngay lập tức đứng dậy, nhìn anh ngỡ ngàng. Anh vẫn vậy, mái tóc màu đồng được vuốt cẩn thận, cặp kính đen gọng nhỏ ngay ngắn trên sống mũi, đôi mắt nâu hiền lành nhìn cô vẫn dịu dàng như xưa. Từ Thiên cười hiền từ, bước đến gần cô gái.
"Chào Tiểu Hàn, lâu rồi không gặp em", anh vẫn dịu dàng với cô khiến cô vô cùng bối rối. Cô đã nghĩ rằng anh sẽ không nhìn cô nữa.
"Từ Thiên, anh… cũng lâu không gặp", cô ấp úng từng chữ. Anh mỉm cười nhẹ nhàng, bước đến ngồi lên bệ đá cạnh cô. Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ ngồi xuống.
"Em và hai bác vẫn khỏe chứ?", anh hỏi. Cô lúng túng gật đầu.
"Em và… cậu ta… vẫn ổn?", Từ Thiên hỏi một câu khiến cô sững lại. Vũ Lục Hàn biết anh vẫn tin rằng họ thật sự là một đôi.
"Vẫn… ổn", cô nói rất nhỏ. "Bố mẹ anh… chắc là… rất giận em…"
"Không", anh cười với cô, "Anh đã nói với họ ngay tối hôm đó. Chúng ta đã không lắng nghe em, bắt em phải làm theo những sự sắp đặt mà không biết em đã có hạnh phúc riêng của mình. Bố mẹ anh đã hiểu ngay điều đó và muốn đến gặp gia đình em để xin lỗi, nhưng anh đã ngăn cản. Anh nghĩ rằng…", Từ Thiên đột ngột dừng lại. Cô ngẩng mặt lên nhìn anh. Từ Thiên chỉ nhìn cô một giây, rồi mỉm cười, nhìn đi nơi khác.
"Anh nghĩ rằng… nếu… gặp lại em lần nữa, anh sẽ… bất chấp hạnh phúc của em, giành lấy em về bên cạnh mình"
Vũ Lục Hàn thấy tim mình run lên một nhịp. Anh thích cô, anh thật sự đã có tình cảm với cô. Điều đó thật tệ, Vũ Lục Hàn cũng đã thích anh, nhiều đến nỗi cô nghĩ cô đã yêu anh rồi. Cô đã vui sướng với ý nghĩ sẽ bên anh cả đời, nếu như không vô tình biết mục đích thật của bố mẹ. Cô với hắn, không là gì của nhau, nhưng bây giờ chính cô cũng có xúc cảm với hắn. Làm sao cô có thể bên cạnh anh được nữa khi mà cô đã thích hắn?
Làm sao cô có thể bên cạnh anh khi cô nói dối anh về hắn?
"Anh xin lỗi", Từ Thiên bật cười gượng, quay sang nhìn cô gái đang cúi gằm với hai má đỏ ửng, "Anh nói vậy có lẽ khiến em khó xử, anh không có ý gì đâu"
"Không… không sao ạ", cô lắp bắp. Vũ Lục Hàn nhìn lên, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng quen thuộc. Trong cô lại dâng lên cảm giác khó tả. Không lẽ, cô có thể cùng một lúc thích hai người?
"Anh… anh đã… có ai… có vị hôn phu nào đấy…", Vũ Lục Hàn khổ sở ấp úng, không biết phải biểu đạt cảm xúc của mình thế nào. Cô vẫn nhìn anh, nhưng không dám nhìn vào mắt. Từ Thiên bật cười.
"Chưa, anh chưa tìm thấy cô bé nào như em", anh đùa, đưa tay xoa đầu cô. Vũ Lục Hàn cười gượng gạo, ngại ngùng cúi đầu. Đột nhiên cô nhìn thấy đôi giày trắng vô cùng quen mắt trước mặt. Vội vàng ngẩng đầu lên, cô như đứng tim khi thấy Hàm Vũ Phong lặng lẽ nhìn mình, khuôn mặt không thể nào lạnh lùng hơn được nữa.
"Anh… sẽ để hai người tự nhiên", Từ Thiên nhận ra hắn, đứng dậy nhìn hắn gật đầu chào, rồi quay đi. Hắn không hề nhìn anh, đôi mắt nâu khói nhìn chằm chằm vào ánh mắt bối rối của cô, ánh mắt uy hiếp buổi tối hôm ấy, ánh mắt khiến tim cô đập mạnh.
"Em thật đáng yêu", hắn lạnh lùng buông ra một câu nói khiến tâm can Vũ Lục Hàn trở nên hỗn loạn. Bỗng dưng nói vậy là có ý gì?
"Em cứ như vậy làm sao tôi có thể để em một mình", hắn không biểu hiện bất cứ cảm xúc nào, nhưng đôi mắt phảng phất một tia nhìn khó chịu. Hắn tiến đến gần cô, đưa tay chờ đợi. Hành động quen thuộc mọi ngày, bây giờ khiến Vũ Lục Hàn dè dặt. Cô không dám đặt nay mình vào tay hắn.
"Đứng lên. Từ giờ trở đi, em không được phép rời xa tôi nửa bước", hắn lập tức cúi xuống, nắm lấy tay cô kéo dậy. Vũ Lục Hàn bất ngờ, tóm nhẹ vào vạt áo vest của hắn, rồi lại lúng túng thả tay. Một lần nữa đứng quá gần đối diện hắn, người cô lại nóng lên bất thường, cô không dám nhìn hắn. Cô cảm thấy hơi thở của hắn đang nhẹ nhàng mơn man tóc mình, điều đó khiến một cơn tê dại chạy thẳng từ đỉnh đầu đến dọc sống lưng cô.
Vũ Lục Hàn lúng túng lùi lại, hai má đỏ ửng.
"Anh… có việc thì tôi mới phải ở lại chứ", cô thanh minh. Hàm Vũ Phong cười nhẹ.
"Vậy phiền em lắng nghe mọi công việc nhàm chán của tôi nhé", hắn thì thầm nhẹ nhàng khiến cả người cô tê rần. Vũ Lục Hàn biết cô đang đỏ ửng hai má và hai tai, cúi gằm mặt xuống để che giấu.
Một tiếng sau, buổi lễ khánh thành bắt đầu. Phóng viên và máy quay được phép vào sâu trong bữa tiệc, nhưng phải đứng phía sau những dải băng đỏ và bốn người bảo vệ. Một số máy ảnh chĩa về phía cô, và cả Từ Thiên – chàng trai đang đứng đối diện cô – khi phóng viên nhận ra hai người cùng xuất hiện trong một bữa tiệc. Vũ Lục Hàn chỉ thẹn thùng cúi đầu, cố gắng quay ngược lại phía máy ảnh vì sợ hình ảnh mình bị lọt lên mặt báo, giũ tóc xuống để che tối đa gương mặt.
Thế nhưng cô vẫn cố nhìn theo khi Hàm Vũ Phong đang chậm rãi tiến về phía Hoàng Lâm – chàng trai là chủ dự án, người đang chuẩn bị cho lễ cắt băng khánh thành. Hai người bắt tay nhau, trong khi Hoàng Lâm nở nụ cười nửa miệng tự tin thì hắn chỉ nhìn mọi người bằng cặp mắt lạnh lùng sắc sảo, nói một tiếng cảm ơn, và không cười một chút nào hết. Trước khi phát biểu, hắn đã liếc nhìn về phía Vũ Lục Hàn. Và chỉ duy nhất khi ấy, hắn nở một nụ cười.
Trời sẩm tối, bữa tiệc vẫn chưa kết thúc. Hoàng Lâm vô cùng bận rộn vì là người đứng ra tổ chức bữa tiệc, trước lễ khánh thành là tiệc ngọt để khánh thành và ra mắt chính thức chủ nhân mới; bây giờ chính là bữa tiệc mặn để chào mừng người chủ mới Hàm Vũ Phong. Hắn cũng đoán trước như vậy, nhưng không nghĩ rằng bữa tiệc sẽ kéo dài lâu và muộn. Bữa tiệc chính thức bắt đầu từ bốn giờ đúng, và dự kiến kết thúc lúc tám giờ tối.
Vũ Lục Hàn vẫn luôn đi bên cạnh hắn, có một số người thắc mắc với hắn về cô, nhưng hắn chỉ khéo léo chuyển chủ đề mà không trả lời một ai cả. Bởi vậy, Vũ Lục Hàn lại càng bị để ý khi giờ đây phần lớn khách mời đã nhận ra vị hôn phu cũ của Từ Thiên. Họ vừa phán đoán với nhau về danh phận cô gái, vừa thi nhau phỏng đoán mối quan hệ giữa hắn và cô. Hẳn cô gái này phải vô cùng đặc biệt, mới có thể xuất hiện cạnh vị thần nổi tiếng băng lãnh và "trơ trước cái đẹp" như quý ngài James Adam.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!