Vũ Lục Hàn thở phào khi bánh chín đều mà đế không bị cháy xém. Cô cắt chiếc bánh làm sáu phần, chọn phần trông đẹp nhất, đặt lên đĩa cho hắn. Chỉ là một cái cốt bánh bông lan đơn giản, nhưng cô tự nhủ sẽ học làm kem bánh, làm nhân, làm nhiều mùi vị,… nếu hắn thích. Hàm Vũ Phong đã ăn một miếng rất to, ánh mắt dâng lên một niềm cảm phục thích thú. Hắn nhìn cô cười rạng rỡ, khiến cô đỏ mặt ngẩn ngơ.
"Cô nên làm việc tại Paris Gâteaux", hắn chòng ghẹo. Vũ Lục Hàn chỉ ngượng nghịu mỉm cười, ăn thử một miếng bánh rất nhỏ. Không mặn, thật may mắn thay!
"Tôi có một bất ngờ nho nhỏ cho cô", hắn nhìn cô cười bí hiểm, rồi đi ra ngoài phòng khách và mang vào một chiếc hộp khá lớn, hình chữ nhật màu trắng, viền hộp màu tím nhạt và được thắt một cái nơ điệu đà cùng tone tím. Hắn tiến về phía cô, đặt chiếc hộp bên cạnh. Trên hộp lóe lên dòng chữ in chìm màu bạc cách điệu "Dolce & Gabbana". Cô nhận ra đây là tên một thương hiệu lớn, nhưng không rõ bên trong là gì.
Hắn nhìn biểu hiện của cô, mỉm cười.
"Tôi vẫn còn nữa, nhưng thứ đó phải để tới lúc lên xe", hắn xoa đầu cô, "Đừng mở ra cho đến khi tôi đi nhé?"
Cô nhìn hắn, khuôn mặt đần độn: "Đây là một thứ đồ đắt tiền nữa sao?"
"Không, đây chính là món quà cảm ơn của tôi đấy", hắn cười, nhưng lại không nói cảm ơn vì điều gì. Hắn bất chợt nhìn đồng hồ, vội vàng quay sang cô, cười lịch sự. "Tôi cần phải đi bây giờ, hãy thư giãn cho đến khi chúng ta gặp lại nhé, cô bé"
Vũ Lục Hàn gật đầu, quay xuống tần ngần nhìn hộp quà. Hắn lấy áo khoác của mình, tiến về phía cô mỉm cười, rồi đột nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.
"Bữa sáng tuyệt vời. Cảm ơn", hắn thì thầm, rồi chào tạm biệt và đi khuất sau cánh cửa. Vũ Lục Hàn bị cưỡng hôn bất chợt, người tê dại không kịp phản kháng, chỉ biết tim mình lại vừa tăng tần suất đập, và râm ran mãi trong lòng. Khi cô choàng tỉnh và nhận ra tình huống vừa rồi, chạy ra cửa thì chiếc xe và chủ nhân của nó đã đi mất. Cô vẫn cảm nhận cái nóng bừng của cơ thể, lóng ngóng chạy lại khóa cửa, tay vẫn run lên bần bật.
Cô chưa quen mỗi khi bị bất ngờ như vậy, thực tế, chưa từng có ai dành những cử chỉ lãng mạn như thế cho cô. Vũ Lục Hàn, dù luôn tự nhủ mình không được có cảm tình với kẻ đó trước, rốt cuộc vẫn phải chịu ngã gục trước những pha ngọt ngào chết người từ kẻ đó mà thôi!
Ôm hộp quà lớn bước vào phòng, Vũ Lục Hàn phải đứng lặng người một lúc mới hoàn toàn trấn an trái tim non nớt khỏi đập mạnh. Cô ôm rất chặt hộp quà trong lòng, líu ríu bước từng bước về giường mình. Cô cẩn thận đặt nó lên giường và mở ra. Ngay lập tức, Vũ Lục Hàn đã hoàn toàn bị choáng ngợp trước món quà hắn dành tặng cho mình.
Cô với lấy điện thoại, ấn tìm số điện thoại của Hàm Vũ Phong, toan gọi nhưng khựng lại. Có thể bây giờ hắn đang bận công việc, không tiện nói chuyện, đành chuyển sang nhắn tin.
"Tôi không thể nhận những thứ này được. Có thể tôi chưa thấy bao giờ nhưng tôi biết nó rất đắt, tôi không quen như vậy đâu"
Chần chừ một lúc, Vũ Lục Hàn lại xóa đi tin nhắn, thay thế bằng một tin khác: "Anh có thể cảm ơn tôi bằng một quyển sách rẻ tiền mà?" Nghĩ ngợi hồi lâu, Vũ Lục Hàn lại xóa đi hai chữ "rẻ tiền" rồi nhấn gửi. Cô tần ngần đứng nhìn món quà, trong lòng xuất hiện nhiều cảm giác khó tả. Chưa từng có ai làm thế này vì cô. Nhưng rồi cô lại nghĩ, vì bữa tiệc, có gì hắn tiếc cơ chứ? Theo hợp đồng, cô phải đi cùng hắn, tất nhiên không thể làm hắn mất mặt rồi!
Điện thoại rung lên, Vũ Lục Hàn bối rối, không nghĩ hắn sẽ trả lời nhanh đến vậy. Mở tin nhắn, trái tim tội nghiệp của cô một lần nữa run lên:
"Tôi có thể cảm ơn em bằng rất nhiều nụ hôn, nhưng thứ đó thiết thực hơn việc chỉ hôn em cả ngày."
Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ ngắm nhìn mình trong gương. Cô đang mặc trên mình chiếc váy đắt tiền của Dolce & Gabbana, với thiết kế cúp ngực, dài gần tới đầu gối, xòe bồng như một nàng công chúa. Một lớp vải ren màu trắng ở phía trên phần lụa màu tím nhạt tăng thêm vị ngọt ngào cho bộ váy, và giá trị của nó hoàn toàn nằm ở phần đai thắt lưng tôn lên vòng eo bé nhỏ của cô: tất cả làm bằng kim cương trắng.
Có đến một trăm hạt kim cương trắng tinh khiết, được đính thủ công đều đặn thành một vòng thắt lưng to bản quanh eo, Vũ Lục Hàn chỉ thiếu một chiếc vương miện là trở thành nàng công chúa xinh đẹp, xa hoa, lộng lẫy. Vũ Lục Hàn không biết trang điểm, thế nhưng bộ váy lộng lẫy vẫn tôn lên gương mặt mộc với những đường nét giản dị xinh xắn, không cần thiết phải trang điểm cầu kì để phù hợp với chiếc váy. Cô chỉ biết ngẩn người đứng nhìn, thầm thán phục kẻ đã chọn chính xác chiếc váy này cho cô. Không biết đó là hắn, hay là một nhân viên tuyệt vời nào đó trong cửa hàng, người mà chỉ cần nghe tả cũng chọn được bộ váy không thể vừa vặn và đẹp hơn. Dù là bất cứ ai, Vũ Lục Hàn cũng vô cùng ngưỡng mộ. Cô là một người hâm mộ thời trang, nhưng chưa bao giờ thách thức mình tiến gần đến cái đẹp. Cô cứ tiếp cận nó một cách an toàn, chỉ đọc, đọc, đọc, mà chẳng biết cách vận dụng, thậm chí, chưa từng thử những thứ đột phá. Mải mê ngắm bộ váy đáng yêu trong gương, cô giật bắn mình khi điện thoại đổ chuông. Đã ba giờ, cô vội vã cầm theo điện thoại, cuống cuồng chạy xuống nhà. Bố mẹ cô đang ngồi ở phòng khách, cô mặc kệ vội vã lao đến tủ giày, vô cùng hoang mang vì đột nhiên không biết phải đi đôi giày nào cho hợp với bộ váy. Bố mẹ nhìn cô ngạc nhiên, mẹ cô đứng dậy, toan chạy ra chỗ cô. Vũ Lục Hàn xỏ chân vào đôi giày búp bê quen thuộc màu trắng sữa, quay lại cười trừ với bố mẹ, nói vội một câu rồi chạy ra ngoài:
"Con đi sinh nhật bạn, chiều nay con về muộn, bố mẹ đừng chờ cơm nhé!"
Bà Vũ ngơ ngẩn nhìn theo con, rồi lại quay sang nhìn chồng: "Con bé có bạn để dự sinh nhật rồi sao? Mà bộ váy ấy nó mua ở đâu đẹp thế nhỉ?"
"Có là tốt rồi, bây giờ nó mới bắt đầu biết tận hưởng cuộc sống thôi!", bố cô thản nhiên xem tivi, và nở một nụ cười mãn nguyện.
Vũ Lục Hàn khóa cổng, đã nhìn thấy đuôi chiếc xe màu bạc ở đầu ngõ. Cô chậm rãi bước đi, nhưng tim đang đập thình thịch. Cô ngoái lại nhìn để chắc chắn rằng bố mẹ không nhìn theo, vừa đi vừa chỉnh lại váy và tóc. Lúc này, cô chợt nhận ra: do vội đi nên đã để quên điện thoại của mình nơi tủ đựng giày! Vũ Lục Hàn nhăn nhó tự trách, nhưng không muốn quay về gọi bố mẹ vì ngại rằng họ sẽ phát hiện ra cô đi cùng một chàng trai lạ. Cô tặc lưỡi, chẳng có ai liên lạc đâu mà!
Hít một hơi, cô bước ra ngoài ngõ, và ngây người khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong. Hắn – lần đầu tiên – mặc một bộ suit trắng lịch lãm, mái tóc vàng hoe để rối tự nhiên, đang tựa vào thành xe, một tay đút túi quần. Cô chỉ quen nhìn những bộ đồ đen xám hắn mặc, không biết hắn cũng có những thứ màu trắng. Nước da trắng có sẵn từ dòng máu phương Tây, dù chính hắn đã làm cho rám nắng, vẫn được tôn lên tuyệt đối trong bộ suit trắng. Kèm theo mái tóc hoe vàng, hắn không khác một thiên thần. Cô nhìn hắn ngẩn ngơ, chỉ sực tỉnh khi thấy hắn bỗng mỉm cười, đôi mắt sâu hút hồn liếc nhìn cô hơi nheo lại tinh nghịch.
"Không phải là cô không nhận ra tôi đấy chứ?", hắn trêu chọc. Vũ Lục Hàn đỏ mặt, lắc đầu. Hắn cười, tiến đến gần vuốt một lọn tóc của cô qua tai.
"Đi thôi, tôi còn một thứ muốn tặng cô mà"
Vũ Lục Hàn ngơ ngẩn đi theo, dừng lại nhìn khi thấy hắn chui nửa người vào xe, lấy ra một túi bóng màu tím nhạt có tên thương hiệu được in đen nổi bật "Marc by Marc Jacobs". Hắn đưa cho cô, và một lần nữa, tim Vũ Lục Hàn ngừng đập khi nhìn vào thứ bên trong chiếc túi. Hắn nở nụ cười nửa miệng, nhẹ nhàng lấy ra trong túi đôi giày màu tím đậm, phần gót không quá cao và đế bằng.
Đó là đôi giày Marc by Marc Jacobs Chain Strap Wedge, mà theo hắn, cô sẽ không bị đau chân hay mất thăng bằng khi đi đôi giày này. Vũ Lục Hàn sững sờ, đôi mắt cứ mở to nhìn theo hắn, miệng như cứng lại, không biết phải bày tỏ điều gì. Hắn nhìn cô cười nhẹ, cúi xuống đặt đôi giày bên cạnh cô.
"Bám vào vai tôi đi", hắn nói. Vũ Lục Hàn làm theo như một cái máy. Và hắn nhẹ nhàng tháo một bên giày búp bê, tự tay đi vào chân cô đôi giày tím. Đây là lần thứ hai hắn làm vậy, và bây giờ, Vũ Lục Hàn thật sự thấy ngại ngùng.
"Tôi… tôi có thể tự đi…", Vũ Lục Hàn lúng túng cúi xuống, nhưng hắn không buồn bận tâm, tháo chiếc giày còn lại và đi chiếc giày thứ hai. Đôi giày tím vừa khít chân Vũ Lục Hàn, và hắn có vẻ vô cùng hài lòng khi nhìn ngắm nó.
Hắn đứng dậy, lùi ra xa nhìn cô cười tủm tỉm, khiến Vũ Lục Hàn chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu. Hắn tựa nhẹ vào thân xe, mỉm cười:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!