Bước vào phòng mình, Vũ Lục Hàn vẫn chưa hết run, tim vẫn đập rất mạnh và mặt đỏ hồng lên khi nghĩ lại cảnh tượng vừa xảy ra. Hàm Vũ Phong đã hôn cô! Nụ hôn đầu tiên cô được nếm thử, lần đầu tiên cô đã hôn một người khác giới!
"Nghỉ ngơi chút rồi xuống ăn không đói nhé!", bố cô vọng lên từ dưới lầu. Vũ Lục Hàn đáp lại nhanh chóng, chợt nhớ ra bọc giấy đựng tiền lương đầu tiên của cô. Hắn là người giữ chính xác lời hứa, thậm chí còn gói lại rất cẩn thận. Một nửa trả hắn, một nửa cho mẹ có được không? Vũ Lục Hàn lẩm bẩm tính, chạy lại bàn học của mình giật đại một tờ giấy từ quyển sổ, viết vào hai từ rất to: Cho Mẹ. Rồi sẽ phải mua con lợn tiết kiệm khác thôi, cô nghĩ, nhưng tạm thời cứ kẹp vào một chỗ đã.
Vũ Lục Hàn mở bọc giấy. Hắn sử dụng tiền mệnh giá to nhất, mới và phẳng phiu, y như tiền mới rút từ ngân hàng vậy. Thế nhưng, điều khiến cô chú ý chính là hàng chữ trên tờ giấy bọc, phía dưới những tờ tiền. Một dòng chữ ngay ngắn, thẳng tắp.
"Tôi nhớ em"
Trái tim Vũ Lục Hàn như ngừng đập ngay lúc ấy, cảm giác ngọt ngào lan toả khắp cơ thể cô. Như vậy, có phải là, Hàm Vũ Phong cũng có tình cảm với cô rồi không?
Ngay lúc đó, điện thoại của Vũ Lục Hàn vang lên một tin nhắn.
"Hi vọng chiều mai cô rảnh. Có một bữa tiệc đang chờ đợi chúng ta"
Từ Hàm Vũ Phong. Vũ Lục Hàn bất giác mỉm cười, ngay lập tức nhắn lại.
"Hãy báo cho tôi trước khi anh đến"
Vũ Lục Hàn cảm thấy một niềm háo hức vô cùng lớn khi chờ đợi một tín hiệu từ hắn. Cô đi qua đi lại, điện thoại cầm mãi trên tay. Kể cả đi ăn cơm, Vũ Lục Hàn cũng không để điện thoại lại trên phòng như mọi lần. Đôi mắt cô liên tục liếc vào màn hình điện thoại, nhưng không thấy phản hồi. Cho đến nửa đêm, Vũ Lục Hàn vẫn thỉnh thoảng nhìn điện thoại. Cô thở dài, hắn có lẽ sẽ không đáp lại đâu. Nhưng hắn đã nói nhớ cô, không lẽ đó chỉ là hành động nhất thời?
Một tin nhắn "được thôi" đáp lại cũng khó nhắn vậy sao? Hay là… máy điện thoại hết tiền vậy!
Vũ Lục Hàn ngồi bó gối trên giường, nhìn mông lung vào khoảng không phía trước. Cô thừa nhận bỗng nhiên cô có cảm xúc với hắn, những cảm xúc đến quá nhanh. Cô không hiểu vì sao mình lại bị hấp dẫn bởi tính cách thất thường ấy, nhưng cô biết lí do cô hoàn toàn gục ngã trước nụ cười. Bởi nụ cười ấy như làm sáng bừng cả không gian, như đánh thức toàn bộ các giác quan trên người cô gái.
Trái tim cô chưa bao giờ đập mạnh đến thế khi nhìn thấy nụ cười của một người, đôi má cô chưa bao giờ ửng đỏ vì ngượng khi nhận sự quan tâm đầy dịu dàng nào khác, cô chưa từng nhớ hình dáng ngọt ngào nào trong tâm tưởng, kể cả Từ Thiên… Mọi điều mới lạ đang ùa đến cùng một lúc, và Vũ Lục Hàn vô cùng thích cảm giác dễ chịu này. Cảm giác rung động mãnh liệt, rất mãnh liệt trước một chàng trai. Cảm giác mà, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng không phải tình yêu sét đánh. Thứ tình yêu bỗng dưng xuất hiện, không biết phải gọi tên thế nào!
Vũ Lục Hàn, lần đầu thiếp đi cùng với hình ảnh một chàng trai lai tây lịch lãm, mái tóc vàng hoe vuốt rối, cùng nụ cười rạng rỡ ngọt ngào, và ánh mắt nâu khói sâu thẳm.
Hàm Vũ Phong thức dậy lúc ba giờ bốn mươi lăm phút sáng. Hắn với tay mở đèn, chạm vào điện thoại. Hắn nhăn mặt đưa tay vuốt mắt, đêm qua hắn phải tham gia một cuộc họp trực tuyến, ngay khi kết thúc cảm thấy mỏi mệt, liền ra giường nhắm mắt một lát, không ngờ ngủ quên đến tận giờ này. Hắn thở vào thật sâu, dạo này hắn đã sinh hoạt có giờ giấc, khoa học hơn trước, nên trưa nay mới không nghỉ ngơi một chút, đến tối đã mệt mỏi rồi.
Hắn trước kia, tuy là một người luôn bận rộn với vô số dự án, nhưng đến đêm luôn không nghỉ ngơi, cùng bạn bè ngồi khắp các vũ trường, tham gia hầu hết mọi bữa tiệc; đến rạng sáng mới chợp mắt một hai tiếng ít ỏi, rồi lại lao đầu vào công việc với rất nhiều cà phê và bia lạnh. Hắn ăn uống theo chế độ kiêng dành cho người tập gym, tuy ít nhưng đủ bù đắp năng lượng, và thỉnh thoảng đi ăn cùng đối tác. Hắn gần như duy trì nếp sinh hoạt ấy, đôi khi quá mệt mỏi, nhiều lần ngủ gục tại nơi làm việc, nhưng rồi công việc lại gọi hắn dậy. Hắn không hề cảm nhận được tác hại của kiểu sinh hoạt ấy, cho đến khi gặp cô gái khiến hắn phải theo lối ăn ngủ của người bình thường. Bên cạnh ăn kiêng, hắn vẫn ăn cả đồ ăn cô nấu, một ngày hai bữa, dù thường chỉ ăn rất ít để ép cô gái phải ăn nốt phần còn lại. Hắn chăm ngủ trưa hơn, thường xuyên sắp xếp công việc sao cho chừa lại ít nhất nửa tiếng buổi trưa và luôn lái xe về nhà ngủ. Đến tối, vì phải ở chung với người khác nên hắn phải đi ngủ sớm theo cô ấy, thỉnh thoảng có công việc thất thường mới buộc phải thức khuya, nhưng không bao giờ làm qua đêm như trước kia, và hoàn toàn tạm dừng mọi cuộc chơi buổi tối. Hắn cũng phải thức dậy buổi sáng theo giờ cô gái ấy đến trường đi học, nhưng đó lại là khoảng thời gian rất thuận lợi để hắn có một bữa sáng thoải mái trước khi đến nơi làm việc, hoặc hẹn gặp đối tác kí kết một hợp đồng quan trọng. Việc ngủ đều đặn khiến hắn tỉnh táo hơn, làm việc có thêm hiệu quả và tất nhiên, thừa nhiều thời gian rảnh rỗi bởi công việc thường được giải quyết nhanh gọn. Giờ hắn mới nhận ra, một giấc ngủ đầy đủ cũng góp phần đánh bóng bộ não sắc sảo của hắn, khai thác mọi khả năng tiềm ẩn và tăng năng suất làm việc lên gấp bội. Về điều này, Hàm Vũ Phong luôn thầm cảm ơn cô gái ấy, dù cô ấy chỉ là vô tình giúp hắn hình thành thói quen sinh hoạt lành mạnh.
Hắn nhìn vào màn hình điện thoại. Có vài cuộc gọi nhỡ không quan trọng, và một tin nhắn của Vũ Lục Hàn, gửi đến ngay sau tin nhắn hắn gửi đi. Khi kết thúc cuộc họp, hắn đã nhận lời tham gia bữa tiệc của đối tác, nên ngay lập tức nhắn tin cho Vũ Lục Hàn. Hắn chẳng biết tin nhắn đến, lấy một lon bia lạnh và nốc cạn rất nhanh, điều đó khiến hắn đột nhiên bị say và cảm thấy cơ thể đã đình công rồi. Hắn nằm xuống, tự nhủ chỉ nằm một lát thôi, không ngờ ngủ luôn.
Hắn đọc tin nhắn của cô, khuôn mặt không thay đổi, nhưng ngần ngừ giữa nhắn tin trả lời hoặc mặc kệ. Nếu nhắn bây giờ, cô chắc cũng ngủ rồi, mà còn lòi đuôi bản thân thức khuya, dù sự thật không phải thế. Mà nếu không nhắn, hắn, lại thấy… nhớ Vũ Lục Hàn. Hắn không biết tối nay cô làm gì, không biết tối nay cô ăn gì, không biết cô ngủ có ngon không, hay cứ đạp chăn ra như mọi hôm,… Hắn rùng mình khi trong đầu chợt hiện lên nụ hôn buổi tối, nụ hôn xảy ra trong một giây hắn không biết kìm lòng. Một cảm giác như là hối lỗi hiện lên trong hắn. Cô gái ấy… liệu có cảm thấy căm ghét hắn khi vô cớ hôn cô? Cô gái ấy liệu có hoang mang khi một người không có quan hệ thân thiết lại bao nhiêu lần cưỡng hôn mình? Cô gái ấy… liệu có nảy sinh tình cảm với hắn không? Nếu có, thì đó, là điều tồi tệ nhất hắn từng phải trải qua!
Vũ Lục Hàn tỉnh dậy do ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ. Hôm nay là chủ nhật, vào mọi chủ nhật khác, cô thường thức dậy sớm để đi chợ mua đồ cho bữa sáng và bữa trưa, sau khi ăn sáng sẽ đến thư viện. Căn nhà im ắng, chắc chắn bố mẹ cô vẫn còn đang ngủ. Vũ Lục Hàn vươn vai ngồi dậy, nhìn vào điện thoại, đôi mắt ánh lên một tia vui vẻ khi nhận được một tin nhắn từ Hàm Vũ Phong: "Hãy ăn sáng.
Tôi sẽ đón lúc ba giờ chiều"
Ba giờ, lại là ba giờ. Vũ Lục Hàn đứng dậy, tinh thần đột nhiên sảng khoái vô cùng. Cô nhanh chóng đánh răng rửa mặt, chọn bộ vây suông đơn giản, thoải mái, và rất phấn khởi đi ra khỏi nhà. Cô bước nhanh ra chợ, chọn những nguyên liệu vô cùng đơn giản. Vũ Lục Hàn sẽ làm bánh. Không có món gì phù hợp hơn một miếng bánh kem ngon lành cho bữa sáng. Và vì tâm trạng rất tốt nên Vũ Lục Hàn cũng trở nên thoáng hơn.
Vũ Lục Hàn bước vào nhà với rất nhiều túi sách khệ nệ trong tay. Căn nhà vẫn im ắng, đã gần chín giờ sáng mà bố mẹ vẫn chưa dậy. Không sao, Vũ Lục Hàn tặc lưỡi, người già cần ngủ thoải mái. Cô cất đồ để nấu bữa trưa vào tủ lạnh, rồi lấy trong tủ gỗ bộ đồ cân bánh. Vũ Lục Hàn nhận thấy, mình nấu ăn khá được mà không biết làm bánh sẽ là một thiếu xót. Bởi thế, cô đã chịu khó dành tiền mua ngay một bộ đồ đong bột bằng nhựa, bởi cái cân đắt hơn khả năng khi đó của cô, mua về mà ít làm để sẽ rất lãng phí. Vũ Lục Hàn còn tìm hiểu rất nhiều thông qua những cuốn sách dạy làm bánh, và đã học thuộc cách đong bột dựa vào những chiếc cup nhựa ấy. Cô đã thử một lần với công thức làm bánh bông lan đơn giản, lần đó bị cháy xém đế bánh và hơi mặn, nhưng bố mẹ cô rất thích. Cô đã tự rút được kinh nghiệm, có lẽ lần này sẽ tốt hơn. Vũ Lục Hàn tráng qua bộ dụng cụ bằng nước sôi, đã lâu cô không làm bánh. Cô lau khô bằng khăn bông sạch, và bắt đầu lấy hai gói bột ngô và bột đa dụng, cẩn thận nhẩm tính từng gam và bắt đầu rây bột. Ngay khi cô vừa rây xong đám bột đầu tiên, một cánh tay to khỏe ôm lấy eo cô từ phía sau. Vũ Lục Hàn hoảng hồn quay lại, khuôn mặt trắng bệch. Mùi hương thanh mát ngay lập tức sộc vào mũi. Và cô thấy nụ cười nửa miệng thích thú của Hàm Vũ Phong.
"Anh… anh làm gì vậy?", cô hoảng hốt hỏi, gần như thì thầm hết cỡ. Sao hắn có thể vào được trong nhà cô? Nếu bố mẹ cô nhìn thấy thì…
"Do cô bất cẩn không khóa cửa đấy chứ", hắn thì thầm bên tai cô. Vũ Lục Hàn rùng mình, nổi hết gai ốc.
"Sao anh không gọi trước?", Vũ Lục Hàn lúng túng đẩy hắn ra, đôi mắt bối rối nhìn về phía tầng hai, nơi bố mẹ cô còn say ngủ. Hắn dường như siết chặt vòng tay, tựa cả đầu lên vai cô.
"Tôi chợt nhớ cô chưa từng làm cho tôi bữa sáng nào cả, tôi đến đòi, chẳng việc gì phải báo trước", hắn mỉm cười. Khi cho người theo dõi cô, hắn đã nắm được hoàn toàn thói quen sinh hoạt trong một ngày của cô gái. Bởi vậy, căn giờ phóng xe đến, chẳng có gì khó khăn.
"Nhưng… anh… còn bố mẹ tôi thì sao? Họ… không biết anh đâu!", Vũ Lục Hàn đỏ mặt uốn éo nhưng không thoát ra được khỏi bàn tay hắn, cảm thấy tim mình lại bắt đầu nổi loạn.
"Bố mẹ cô đi vắng rồi, cô gái", hắn bật cười. Chính hắn còn nhớ đã được báo cáo mọi sáng Chủ nhật hai ông bà Vũ sẽ đưa nhau đến câu lạc bộ tập dưỡng sinh, ăn bữa chay ở đó nhằm cải thiện tốt hơn bệnh tim của mẹ Vũ Lục Hàn, đến đầu giờ chiều mới về. Cô gái mới xa nhà mấy ngày đã quên mất điều đó, không khỏi khiến hắn thấy buồn cười.
Vũ Lục Hàn ngẩn người trong giây lát, sực nhớ ra hôm nay là ngày Chủ nhật, tai và má đỏ ửng gấp đôi. Cô chỉ thấy ngại ngùng mà không nhận ra điều lạ: vì sao hắn lại biết điều đó. Cô đương nhiên không biết đã bị hắn cho người theo dõi suốt hai tuần, mà lại không hề thắc mắc điều gì khi mọi thói quen, lịch trình của gia đình cô, hắn đều nắm gọn. Nếu Hàm Vũ Phong là người nguy hiểm, có tính toán với cô, hẳn cô đã tự đặt mình vào tình thế nguy hiểm rồi!
Việc lặp đi lặp lại mọi việc mỗi ngày cũng không phải mang đến cho cô một cuộc sống an toàn, thú vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!