Chương 24: (Vô Đề)

"Ồ, hôm nay lại ga lăng thế nhỉ?", ngay khi thấy hai nhân viên của mình chở nhau cùng đến quán, người chủ quán, cũng chính là hàng xóm của Vũ Lục Hàn, chạy ra trêu ghẹo. Cô bước xuống xe, tháo mũ đưa trả nam nhân viên Thái Bảo và gượng gạo đi vào.

"Anh ấy tình cờ gặp em trên đường thôi!", cô phân bua. Nam nhân viên kia cười hớn hở bước vào quán, đặt mũ của mình lên trên giá để giày gần cửa.

"Chị trêu như vậy, sau này muốn ga lăng cũng khó!", chàng trai đi qua, nháy mắt với Vũ Lục Hàn rồi bước vào trong thay đồng phục nhân viên. Chủ quán Lý Tâm Tâm nở nụ cười tươi như hoa, quay sang thì thầm nhỏ với cô:

"Nghe nói cậu Thái Bảo đó vẫn còn độc thân đấy…"

"Vâng…", cô đáp lại một cách ngượng ngùng, biết rõ ý đồ của chị chủ nhưng vẫn cố lờ đi.

"Em chưa có mảnh tình nào vắt vai, hay cứ "tới" đi!", Lý Tâm Tâm nhìn cô háo hức. Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ, nhìn chị với khuôn mặt chắc

-chị

-đang

-đùa. Cô vừa cười, vừa lắc đầu nguầy nguậy, với chiếc khăn lau qua quầy nước. Thái Bảo bước ra với bộ đồng phục nhân viên, cầm quyển sổ của mình rồi bước ra ngoài phục vụ khách. Lý Tâm Tâm nhìn theo từng động thái của cậu ta, huých nhẹ vào người cô:

"Trông cũng được đấy chứ! Cái tóc kia hơi lờm xờm một chút nhưng tỉa tót đi, vuốt keo vuốt sáp, trông cũng ưa nhìn. Em nhút nhát vậy có cần một "cú đẩy" không?", chủ quán chống tay lên quầy, nhìn nam nhân viên Thái Bảo rồi liếc mắt sang Vũ Lục Hàn chòng ghẹo. Cô đỏ mặt, chỉ biết nói không liên tục, rồi lảng tránh bằng cách chui tiệt vào phía trong thay đồng phục nhanh chóng và bước ra.

Thái Bảo đang pha cà phê, không nhìn cô, nói rất nhanh:

"Bàn ba một cà phê phin sữa, bàn mười hai hai expresso, bàn tám yêu cầu thêm đường, còn đây là của bàn một kia kìa!", rồi cậu đặt từng thứ một lên hai khay nhựa lớn. Vũ Lục Hàn nhanh chóng chạy lại, miệng lẩm bẩm nhắc lại từng lời cậu vừa nói, đến từng bàn với nụ cười thân thiện. Trở về quầy, trong tay Vũ Lục Hàn đã có thêm hai lượt yêu cầu nữa. Nam nhân viên Thái Bảo thay phiên cho cô, nhanh nhẹn chạy ra thu dọn những bàn trống trong lúc chờ cô pha chế đồ uống.

Lý Tâm Tâm lại một lần nữa lướt qua cô gái nhỏ, trên tay là túi đường dự trữ.

"Cậu ta cũng nhanh nhẹn nữa đó! Trong hai nhân viên nam thì Bảo Bảo làn việc nhanh gọn nhất, chị em nào cũng sung sướng khi được làm cùng ca với cậu ấy, một mình cũng gánh hết việc!", chị thì thầm trong khi đang cắt đường.

"Không mà chị!", Vũ Lục Hàn nở nụ cười méo xẹo, "Anh ấy tốt nhưng có lẽ em không hợp gu của anh ấy…"

"Thôi nào, giờ này rồi còn ngại!", chị chủ cười hớn hở trong khi dốc đường vào lọ, "Quán có bảy người thì chỉ mỗi em và cậu ta còn độc thân, không làm quen đi mà để làm gì nữa!"

"Chị, đừng trêu em nữa!", cô ngúng nguẩy từ chối, xoay người qua kệ gỗ, với lấy lọ bột cà phê trên cao. Một bàn tay nhấc lọ bột xuống ngang tầm cô, Vũ Lục Hàn cười mỉm lịch sự khi thấy nam nhân viên Thái Bảo, toan nói lời cảm ơn thì một người khách nữa bước vào.

"Xin chào quý khách!", chủ quán Lý Tâm Tâm bỗng sáng rực đôi mắt, chạy ngay lại cửa vào cúi đầu chào người khách. Vị khách đó lạnh lùng lướt qua, tiến thẳng đến quầy pha chế mà không thèm đi tìm ghế ngồi.

"Xin chào, quý khách cần gì ạ?", Thái Bảo nhanh nhẹn đến gần hỏi chuyện khi nhận thấy vị khách đó nhìn chằm chằm vào mình. Trái với thái độ hiếu khách của hai người còn lại, Vũ Lục Hàn chỉ mở to mắt nhìn, không nói được một câu nào.

Vị khách đó, không ai khác chính là Hàm Vũ Phong.

"Một đen, không đường, không sữa. Cảm ơn", hắn yêu cầu bằng tiếng Anh, nhìn thẳng vào cô, không bận tâm đến lời của hai người còn lại, quay lưng ngồi vào bàn trống nhìn thẳng vào quầy. Chủ quán Lý Tâm Tâm lần đầu cầm khăn đích thân chạy tới lau sạch bàn hắn ngồi, đôi mắt dính chặt vào hắn, nhưng rồi cũng nhận ra ánh mắt ấy chỉ nhìn vào duy nhất một chỗ. Ngay cả nam nhân viên Thái Bảo cũng quay lại nhìn Vũ Lục Hàn, khi để ý đến vị khách khó hiểu ấy.

Duy chỉ có Vũ Lục Hàn, cúi gằm mặt ôm hộp cà phê đến nơi phin pha cà phê, gác lên cốc thủy tinh sáng bóng và xúc từng thìa đổ vào phin. Xong xuôi, cô rót nước nóng vào đầy phin, rồi đặt lên khay, kéo áo Thái Bảo để cậu bê ra cho hắn. Cô đã sợ đến mức cuống lên, quên cả thìa và giấy ăn. Lý Tâm Tâm thấy vô cùng lạ, vị khách ấy ngồi rất thoải mái, ngắm nhìn Vũ Lục Hàn như đang thưởng thức một kỳ quan thế giới. Chị chạy lại chỗ cô, kéo cô đi sâu vào quầy khuất với khách, rồi ghé tai cô rì rầm hỏi:

"Em có biết anh tây đó cứ nhìn em mãi không?"

"Chị… nhìn nhầm đấy!", cô lúng túng phủ nhận dù biết chắc chắn điều đó.

"Chắc chắn không nhầm! Em làm gì anh ta đều nhìn không rời một li! Này, cẩn thận không gặp người có ý đồ xấu!", chủ quán nheo mắt cảnh báo. Vũ Lục Hàn bật cười bởi nỗi lo của chị hàng xóm, quay sang thì thầm.

"Anh ta chỉ lạnh lùng vậy thôi, không phải người xấu đâu!"

"Sao em biết chứ! Xã hội đầy loại người ra, tây thì tây chứ vẫn có người nọ, người kia mà!", Lý Tâm Tâm đáp lại, khuôn mặt vô cùng căng thẳng. Ôi, nếu là Vũ Lục Hàn của vài ngày trước đây, thì đúng, hắn ta là kẻ vô cùng xấu, muốn cô "sống không bằng chết", đang tâm cướp cô khỏi bố mẹ. Nhưng bây giờ, khi trong cô đã xuất hiện những cảm xúc khó gọi tên đối với hắn, thì hắn không bao giờ là kẻ xấu nữa.

"Này, tí nữa chờ Thái Bảo đưa về nhé! Rủi nhỡ anh ta là người xấu định bám theo em thì còn có người đi cùng bảo vệ rồi!", chủ quán đảo mắt nhìn nam nhân viên của mình và thì thầm với cô gái. Vũ Lục Hàn mỉm cười nhẹ nhàng, đặt tay lên bàn tay chị trấn an:

"Cảm ơn chị đã lo cho em, em sẽ tuyệt đối an toàn mà!"

Hàm Vũ Phong thản nhiên ngồi tại quán cà phê, thậm chí mang cả điện thoại và máy tính ra làm việc mà không bận tâm đến số khách đang ngày một giảm, trời bên ngoài đã nhá nhem tối. Vũ Lục Hàn đã mang cho hắn ly cà phê thứ ba, trong lòng hơi sốt ruột vì hắn đã uống cà phê quá nhiều. Chủ quán Lý Tâm Tâm cũng thường xuyên để mắt đến hắn, lo cho cô bé hàng xóm là một chuyện, chuyện khác nữa là do hắn… ưa nhìn một cách quá đáng! Nam nhân viên Thái Bảo của hay liếc qua hắn mỗi khi dọn một bàn xung quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!