Chương 22: (Vô Đề)

"Đừng nhìn tôi như vậy", Hàm Vũ Phong không nhìn cô nhưng lại nói một câu khiến cô giật mình. Cô… nhìn hắn sao?

Hắn nhìn lên khuôn mặt ngây ngô của cô, nở nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Vũ Lục Hàn thấy rùng mình, nghĩ rằng tim mình vừa lệch khỏi ngực vài milimet. Hắn đưa tay chạm vào cái khăn mặt đã hoàn toàn không còn một chút hơi lạnh, đoạt lấy khăn từ tay cô và nhúng vào bồn nước đá. Vũ Lục Hàn đỏ mặt, vội vàng cụp mắt xuống.

"Thật may cho cô là tôi dễ nhìn. Bởi nếu phải sống cùng với một người nước ngoài xấu xí, chắc cô sẽ học cách trèo cổng ra ngoài mất", Hàm Vũ Phong trêu ghẹo. Cô cảm thấy hiệu ứng ửng đỏ đã lan cả đến tai. Không dám đáp lại một câu, nhưng Vũ Lục Hàn đã cảm thấy trái tim lại bắt đầu đập mạnh.

"Lạ nhỉ, sao bỗng dưng không nói một câu nào thế?", hắn thả khăn vào bồn nước lạnh, lấy khăn bông thấm khô vết tím bầm trên trán cô, ít nhiều đã xẹp xuống. Hắn đưa tay chạm vào cằm Vũ Lục Hàn và nâng nó lên, vô cùng cẩn thận. Mọi hành động của hắn như tác động lên tất cả giác quan của Vũ Lục Hàn, khiến cô bỗng dưng muốn ngừng thở. Hàm Vũ Phong nhìn vào ánh mắt hỗn loạn và ngại ngùng đó, bỗng nhiên cười thật dịu dàng.

"Cô sợ tôi hả?"

"Không… không phải", Vũ Lục Hàn lắp bắp. Cảm giác mãnh liệt trong cô bây giờ, ngay cả khi xưa từng được Từ Thiên quan tâm, cũng chưa bao giờ xuất hiện.

"Cô phản ứng thật lạ!", hắn bật cười, nụ cười ấy dường như khiến cả căn phòng sáng bừng lên. Nụ cười Vũ Lục Hàn chưa bao giờ được thấy qua, dây thần kinh trong người cô cũng đập dữ dội.

"Xin… xin lỗi…", Vũ Lục Hàn lúng túng cúi đầu, ngay lập tức chạy ra khỏi phòng tắm và lao ngay vào phòng giặt đồ. Cô đóng cánh cửa kéo lại và tựa vào cửa thở mạnh. Cảm xúc vô cùng hỗn loạn và mới mẻ bỗng nhiên ập đến khiến cô vừa hoàng loạn, vừa bỡ ngỡ, lại có phần phấn khích. Không, không phải là bất cứ cảm xúc gì cô từng trải qua trước đó, cô chưa bao giờ trải qua thứ cảm xúc lạ đến thế này.

Cô chỉ biết mình từng ngưỡng mộ và yêu thích Từ Thiên, nhưng những cử chỉ dịu dàng của anh, tuy chân thành hơn nhiều lần hắn, lại chưa hề gợi lên trong cô nhiều xúc cảm khó nói thế này.

"Sao vậy, cô gái?", Hàm Vũ Phong đứng bên ngoài, tựa người vào cánh cửa. Bóng lưng hai người tựa vào nhau.

"Tôi… không biết!", Vũ Lục Hàn lúng túng đáp lại. Cô dường như cảm nhận hơi ấm từ hắn, xuyên qua kính cửa.

"Cô có muốn nghe một bí mật của tôi không?", hắn bỗng hỏi một câu bâng quơ khiến Vũ Lục Hàn phải quay đầu lại. Nhưng cô lại không biết phải đáp như thế nào.

"Nếu… nếu là bí mật thì tôi…"

"Cũng không hẳn là một bí mật", hắn ngắt lời. Nhưng rồi lại mỉm cười, và đi mất.

Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ quay lại, mở cửa nhìn theo bóng dáng hắn đi lên tầng. Cảm giác khó miêu tả thành lời ấy lại xuất hiện, khiến cô cảm thấy vô cùng day dứt.

Sáng hôm sau, khi Vũ Lục Hàn bị đánh thức bởi một tia nắng chiếu qua cánh cửa kính thì đồng hồ đã chỉ tới tám rưỡi. Cô vội vàng bật dậy, hoang mang nhìn kẻ đang chậm rãi thưởng thức cà phê trên bàn làm việc, mắt không rời chiếc laptop. Cô lóng ngóng nhảy xuống giường, định tìm sách vở để nhét vào cặp, trong lòng thầm thán trách kẻ kia dậy sớm mà không gọi cô dậy.

Nhưng mọi ngày cô đều đặt báo thức trên điện thoại, không lẽ ngủ say quá nên không nghe thấy tiếng chuông?

"Làm gì vậy, cô gái?", hắn vẫn thản nhiên trước sự khẩn trương của cô, không nhìn cô, liên tục gõ vào bàn phím. Vũ Lục Hàn nhìn hắn đầy trách móc, mặt xị xuống.

"Sao anh không gọi tôi dậy đi học?"

"Vì sao?", Hàm Vũ Phong nhấp một ngụm cà phê, "Sáng nay tôi rảnh rỗi, không muốn đưa cô đi rồi lại quay về, tốn thời gian"

"Anh hi sinh buổi học của tôi chỉ vì sợ tốn thời gian hả?", Vũ Lục Hàn lớn tiếng. Lần đầu tiên trong đời, cô lớn tiếng với một người nào đấy.

Hàm Vũ Phong ngừng mọi hoạt động, đứng lên bước tới chỗ cô gái đang ngồi phịch xuống sàn lật tìm sách vở bỏ vào cặp. Hắn ngồi xổm xuống, đặt tay mình lên tay cô như một sự ngăn cản, đón lấy ánh nhìn nhăn nhó buồn bực của cô gái nhỏ, và mỉm cười.

"Trán sưng to như vậy mà vẫn muốn đi gặp những kẻ làm đau mình hả?"

"Thì… sao!", Vũ Lục Hàn lập tức đỏ mặt khi thấy nụ cười ấy, hạ giọng xuống và quay đi ngay lập tức.

"Tôi tự cho phép cô nghỉ học hôm nay", Hàm Vũ Phong đứng thẳng, vươn người. "Tôi đã phải tắt báo thức của cô thật nhanh trước khi nó kêu đấy, quả là một cuộc chạy đua với thời gian."

"Anh… tắt báo thức của tôi..", cô gái trợn tròn mắt, lắp bắp và rồi trong lòng dâng lên một cảm giác gì đó. Như là hờn dỗi.

"Bù lại…", hắn dừng lại, hơi nghiêng người về phía cô, "Hôm nay, cô đi chơi với tôi nhé?"

"Đi… chơi?"

Vũ Lục Hàn loanh quanh giữa căn gác. Chung quy cô cũng không biết mình sẽ phải đi đâu, nên hoàn toàn không biết mình sẽ mặc gì. Trong cô như có gì đó thôi thúc, hãy chọn một bộ quần áo vừa phải cho xứng tầm đi! Cần gì chứ? Thiên thần Trắng xuất hiện, chống nạnh tặc lưỡi: cô cứ mặc thoải mái là được, Hàm Vũ Phong chỉ rủ đi ra đường cùng anh ta thôi mà! Thật phiền phức, Vũ Lục Hàn cảm thán, vì sao cô lại chịu nghỉ học để "đi chơi" với hắn cơ chứ!

Không lẽ hắn đã có ý định từ trước, để cho cô muộn học rồi kéo cô đi cùng mình. Ôi, vì sao cô lại mất thời gian vào mấy cái ý nghĩ lung tung này chứ, cô gần như đã lục tung chỗ quần áo mình mang theo rồi, Vũ Lục Hàn sẽ mặc cái gì bây giờ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!