Chương 20: (Vô Đề)

Vũ Lục Hàn chui vào nhà tắm, đóng cửa và tựa vào tường, hít lấy hít để cho nhịp tim trở lại bình thường. Cô cảm thấy cơ thể mình ngày càng bất ổn, bỗng dưng đỏ lên và nóng bừng, tim lại đập loạn xạ. Trước kia, cô cũng từng tiếp xúc thân cận với Từ Thiên, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở những rung động nho nhỏ trong lòng, và cô thích được ở bên anh. Có lẽ, Vũ Lục Hàn tự nhủ, chỉ là mình không quen gần gũi với người lạ thôi mà!

Rồi sẽ quen, sẽ phải quen chứ… "Tôi thậm chí đã mạo hiểm cả sự kiên nhẫn của mình để không nảy sinh tình cảm với người sống chung nhà" – Hàm Vũ Phong đã nhắc đến điều mà cô vẫn lo sợ. Lúc nào Vũ Lục Hàn cũng nghĩ đến viễn cảnh cô hay thấy trên phim: nam nữ chung nhà trước sau gì cũng nảy sinh tình cảm. Vũ Lục Hàn yêu Từ Thiên, bao giờ cô cũng luôn tự nhắc nhở mình như thế. Điều tất yếu là, kể cả trên phim, thì nữ chính dù trước đó đã thích người khác, rốt cuộc vẫn sẽ yêu nam chính mà thôi. Nhưng tất nhiên, Vũ Lục Hàn không phải loại con gái thiếu chung thủy đó. Cô vẫn sẽ yêu và yêu đơn phương Từ Thiên, dù sau này có thể ông Bộ trưởng sẽ kiếm cho anh một cô vợ khác, xinh đẹp và tài năng, quan trọng là họ sẽ xem mặt đầy đủ chứ không hứa hẹn hôn ước trong một buổi nhậu. Vũ Lục Hàn từ từ thở ra, vậy là cô thông minh hơn rồi đó. Người nảy sinh tình cảm trước, dứt khoát chỉ có thể là Hàm Vũ Phong. Vậy nên cô cần phải giữ khoảng cách và tránh xa "Ngài James", trước khi Ngài có ý định bắt nhốt cô cả đời, nuôi trong lồng kính như một con chuột hamster. Mà con chuột hamster ấy còn phải lau cửa kính bằng tay.

Vũ Lục Hàn lại lang thang trong thư viện. Thói quen của cô giờ phải thay đổi: không thể mỗi chiều đều lên thư viện được nữa, nên phải tranh thủ mỗi giờ nghỉ giải lao đến thư viện trường và nếu có thể, mượn càng nhiều sách càng tốt. Hắn nói sẽ trả lương cho cô mỗi ngày đầu tiên của tháng, cho nên phần còn lại của tháng đó, chi tiêu thế nào phụ thuộc vào cô.

Hắn và cô kí hợp đồng đúng vào ngày hai mươi tám, tháng chín, như vậy ngày mai cô sẽ nhận lương, đồng thời cũng là ngày Vũ Lục Hàn được phép về nhà với bố mẹ. Cô cảm thấy nôn nao mỗi khi nghĩ đến chuyện được về nhà, nhiều lúc, cô ngồi ngây ra chỉ để tưởng tượng xem bố mẹ sẽ thế nào, mình sẽ làm gì để tận hưởng ngày cuối tuần bên bố mẹ, hoặc nếu nhớ nhà quá, mình sẽ lẩn trốn thế nào để không phải trở lại nhà hắn. Vũ Lục Hàn bất giác nghĩ đến viễn cảnh Hàm Vũ Phong loay hoay một mình trong căn nhà trống hoác, cửa kính mờ đục không ai lau và mấy lon bia lăn lóc, sáng ra không ai dọn. Cô mỉm cười thích thú.

"Tiểu Lục!", giọng nam quen thuộc khiến Vũ Lục Hàn giật mình quay sang. Cách cô vài bước chân là cậu con trai có nụ cười khểnh. Triệu Dương đang mặc áo nỉ dài tay màu xám, cùng quần jeans đen giản dị và đôi giày thể thao đen. Cậu đưa tay vẫy cô, miệng cười toe toét khiến Vũ Lục Hàn bất giác cười theo.

"Hôm qua cậu về nhanh quá làm tôi đuổi theo không kịp!", Triệu Dương niềm nở khi đến gần Vũ Lục Hàn. Cô mỉm cười ngượng ngịu.

"Tôi có việc gấp"

"Gấp đến độ hết tiết sinh hoạt, tôi nhìn lên chỗ cậu đã thấy mất tích!", cậu con trai răng khểnh cười nhẹ, liếc nhìn mấy quyển sách trên tay Vũ Lục Hàn. Cô lúng túng nắm chặt những quyển sách.

"Cậu… biết chỗ tôi ngồi sao?"

"Biết chứ!", Triệu Dương hồ hởi, "Tôi đã chấm cái ghế trống bên cạnh cậu nhưng lại có người ngồi mất, đành chịu", cậu nhún vai.

Vũ Lục Hàn đỏ mặt, nghĩ lại chiều qua Hàm Vũ Phong ngang nhiên chiếm trọn ghế, giương mắt thách thức mọi người bằng ánh nhìn sắc sảo dưới mắt kính râm. Lúc đó cô nghĩ, làm như có người muốn ngồi vào chỗ đó lắm ấy! Giờ thì cô chột dạ: có phải hắn biết có người muốn ngồi vào vị trí của hắn, nên giễu võ dương oai không?

"Tiểu Hàn, cậu bận đến mức không cho tôi mời một cốc sinh tố à", Triệu Dương nhăn mặt phụng phịu. Vũ Lục Hàn ngây ra nhìn cậu một lát, rồi lúng túng cúi đầu.

"Tôi… thật ra cũng phải đi làm thêm…"

"Ồ!", Triệu Dương kêu lên ngạc nhiên, "Cậu lo xa vậy sao!"

"Không… mà…", Vũ Lục Hàn đưa tay gãi đầu, chợt nhận ra điều gì đó, "Này… thật ra cậu.. cậu ít tuổi hơn tôi mà?", cô reo lên. Đôi mắt Triệu Dương hơi nheo lại, lộ rõ một sự ngạc nhiên xen lẫn hoang mang.

"Sao… lại thế?", cậu con trai lúng túng hỏi lại, mặt nghệt ra vì bất ngờ.

"Vì cậu là em ruột Triệu Minh, mà tôi với cô ấy bằng tuổi!", Vũ Lục Hàn nhoẻn miệng cười khi bắt gặp khuôn mặt ngờ ngệch của cậu. Cậu luôn cười vui vẻ và mang trên mặt vẻ tinh quái trẻ con, hầu như chưa lộ khuôn mặt ngớ ngẩn này ra bao giờ.

"Sao… sao cậu… không nói sớm!", Triệu Dương tỏ vẻ bối rối, nhìn cô rồi cúi gằm xuống như muốn che giấu sự ngượng ngùng của mình. Vũ Lục Hàn thấy tai cậu dần trở nên ửng hồng.

"Vì tôi chưa có cơ hội!", cô nheo mắt cười, "Không sao, tôi không để bụng đâu…"

"Thật đáng ăn đòn!", Triệu Dương lẩm bẩm. Cậu bé này chắc phải tôn trọng chị gái mình lắm, mới thấy xấu hổ đến cỡ đó khi nghĩ mình đã bất kính với người bằng tuổi chị mình. Vũ Lục Hàn chạm nhẹ tay vào vai cậu, xoa xoa dỗ dành.

"Tôi không quan trọng xưng hô đâu, thật đấy!", cô nhìn Triệu Dương cho đến khi cậu ngước mắt lên nhìn cô.

"Tôi… không quen gọi chị nữa rồi!", Triệu Dương lí nhí. Điều này càng khiến cô buồn cười.

"Vậy thì cứ xưng hô thế này, miễn sao cậu nhớ tôi hơn tuổi cậu để không làm gì bất kính là được", Vũ Lục Hàn buông lời trêu ghẹo. Cô bất giác cảm thấy ngạc nhiên khi nhận ra mình vừa trêu chọc một người bạn, và cô thích cảm giác đó.

"Thật tệ..", Triệu Dương thở dài, "Vậy… tôi mời… Tiểu Lục một cốc sinh tố tạ lỗi được chứ?"

"Tôi…", Vũ Lục Hàn bất ngờ lúng túng. Cô không phải không muốn có bạn, nhưng chàng trai này đang thể hiện một sự nhiệt tình quá, còn cô lại bối rối giữa việc thoải mái đi theo cậu bạn này hay từ chối để giữ giá. Dù sao họ cũng chỉ mới quen, cô không muốn trở thành cô nàng dễ dãi.

"Thôi mà, ngay căn tin trường mình thôi, tôi rất muốn mời Tiểu Lục uống nước đấy!", Triệu Dương giở giọng nài nỉ, gọi tên cô một cách buồn cười khiến cô tự nhiên cười toe toét.

"Cũng được", Vũ Lục Hàn gật đầu rồi ôm chặt chồng sách trong tay, đi theo Triệu Dương. Cậu nhìn một loạt sách trong tay cô, ngạc nhiên thốt lên:

"Tiểu Lục khác quá, bỗng dưng mượn một đống sách! Toàn về thiết kế nữa chứ!"

"Tôi muốn chuẩn bị tốt cho công việc mình sắp có", cô mỉm cười nhẹ nhàng, "Tôi chưa có nhiều sách về lĩnh vực này nên muốn tranh thủ mượn thêm."

"Vậy Tiểu Lục thích ngành thiết kế? Thế mà trước kia tôi tưởng Tiểu Lục thích nhiếp ảnh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!