Tớ đã trở lại đúng ngày thi cuối cùng. Hi vọng chưa bị ai lãng quên :D
———-
Bữa ăn kết thúc khác hẳn với mọi lần. Dường như Trần Hải Minh chỉ độc thoại từ đầu đến cuối, thỉnh thoảng Hoàng Lâm thêm vào vài câu mỉa mai hoặc hùa theo tinh nghịch. Hàm Vũ Phong vẫn yên ắng như mọi khi – có lúc hắn lắng nghe và hưởng ứng, có lúc lại như người đang để tâm trí trên mây, hỏi đến còn không buồn đáp. Nhưng Chu Bạch Thảo vốn là cô gái hoạt bát, năng động, hôm nay lại im lặng khác thường.
Nàng thậm chí không lắng nghe cuộc trò chuyện, thỉnh thoảng hỏi đến lại giật mình hỏi lại, như thể nàng đang suy nghĩ điều gì đó quan trọng lắm. Vũ Lục Hàn là người lạ, tất nhiên không dám nói nửa lời, mà có bảo nói cũng không nói được. Cô chỉ cúi gằm, có lúc ăn, có lúc chỉ nhìn chằm chằm vào bát rỗng trước mặt; mỗi lần như vậy Hàm Vũ Phong lại nhấc đũa lên đặt vào bát cô một thứ gì đó, và cô gái nhỏ ngoan ngoãn ăn hết không dám cãi nửa lời, tỏ thái độ cũng không. Hoàng Lâm cũng là kẻ để tâm trí uốn lượn theo những dòng suy nghĩ. Cậu phân tích từng lời nói, biểu hiện gương mặt của Hàm Vũ Phong đối với chuyện hợp tác giữa mình và cô gái lạ; thậm chí còn thầm mỉm cười thán phục mình đã nghĩ ra ý tưởng thông minh này. Tuy không biết cô gái này từ đâu tới, vì sao lại xuất hiện… Nhưng với việc cho cô ta một công việc nhỏ dưới sự quản lý của mình, rồi cậu sẽ nhanh chóng biết được thôi. Hoàng Lâm có hơi chột dạ, nếu kẻ như Hàm Vũ Phong biết được, chắc chắn sẽ một mực ngăn cấm cô gái ấy thành nhân viên của cậu. Tuy vậy, kiểm chứng bạn gái của bạn thân mình chẳng có gì sai cả. Không thể biết cô ta ở đây với mục đích gì, tiền bạc hay danh tiếng? Và cũng không tài nào biết được, một cô gái với cá tính như vậy mà cũng lọt được vào mắt Hàm Vũ Phong, vì sao? Cậu cũng chỉ muốn tốt cho bạn mình thôi mà…
Buổi tối, tại nhà của Hàm Vũ Phong. Vũ Lục Hàn đang ngồi bó gối cạnh cửa sổ, trên giường ngủ của mình, mắt nhìn xa xăm vào bóng tối tĩnh lặng, điện thoại áp vào tai vang những tiếng tút chậm rãi. Không thể giữ tin mừng này cho bản thân được, cần phải báo với bố mẹ. Giờ này đã quá giờ ăn tối, có thể mẹ cô đang nằm nghỉ, và bố lại xem chương trình bình luận thể thao cũ rích đó.
Vũ Lục Hàn cười khẽ khi nghĩ lại những tối ở nhà, cô sẽ cặm cụi nghiên cứu quyển sách Hướng dẫn may vá, gọt đi gọt lại những cái bút chì màu để vẽ vào quyển sổ Sketchbook mỏng dính, rồi sau đó lục tung tủ đồ tìm những bộ quần áo cũ nhất, vải đã sờn, cắt ra và khâu thành những cái ví nhỏ. Vũ Lục Hàn rất tham, ngay cả khi cắm cúi mải mê với khâu vá, cô vẫn không quên thỉnh thoảng giở những quyển sách về nghệ thuật nhiếp ảnh, đọc thêm về sách công nghệ thông tin dạy photoshop dù không có máy tính, rồi đánh dấu chi chít những bức ảnh đẹp trong quyển photobooth về thiên nhiên để còn đi in màu ra và kẹp vào một quyển sổ bìa cứng khác. Những thứ đồ quen thuộc đó cô vẫn mang theo bên mình đến nhà hắn, tuy nhiên mấy tối nay hắn thường ở nhà, cô không có phòng riêng nên không tiện mang ra. Buổi chiều, tranh thủ những lúc hắn đi vắng, Vũ Lục Hàn vẫn tiếp tục nghiên cứu quyển photobooth, ghi chép thêm những gì mình biết vào sổ, nhưng thường không được lâu bởi hắn về nhà rất sớm. Vũ Lục Hàn không biết hắn kinh doanh cái gì, nhưng lịch làm việc không
-mấy
-bận
-rộn của hắn khiến cô có đôi lúc tò mò, tuy nhiên lại không muốn tìm hiểu. Hắn thường đi vào buổi sáng, khi đưa cô đi học. Dù mới chỉ mấy hôm nhưng buổi trưa hắn vẫn thường xuyên có mặt, mỗi khi bước ra khỏi trường, cô đã thấy bóng dáng hắn ngồi trên chiếc Aventador quen thuộc và bước ra khi cô chỉ cách xe hắn tầm ba bốn bước chân. Sau khi đưa Vũ Lục Hàn về nhà, hắn ngay lập tức rời đi, dường như chỉ tạm ngừng công việc lại để đi đón cô vậy. Hắn thường hẹn trước giờ về nhà, và không bao giờ về muộn hơn khung giờ đã định. Cứ như vậy, hắn sẽ ở nhà luôn cho đến tối. Hàm Vũ Phong thường thức khuya làm việc, có lúc Vũ Lục Hàn bị đánh thức bởi ánh sáng từ cây đèn bàn lúc ba giờ sáng. Mỗi lần thức khuya như vậy, Hàm Vũ Phong sẽ uống đến hai tách cà phê và ba lon bia lạnh, thế nhưng hắn luôn có kế hoạch ăn uống một cách hợp lý chứ không lạm dụng chất kích thích và chất cồn quá nhiều. Vũ Lục Hàn nghĩ, bất kể làm kinh doanh cái gì, thì việc phải uống rượu thường xuyên hắn đã quá quen rồi. Chưa kể, có thời trẻ ở nước ngoài, chắc chắn hắn cũng đã làm quen với các chất kích thích từ khi chỉ mười hai, mười ba, muộn lắm là mười bảy, mười tám tuổi. Hắn vẫn có dung mạo khỏe khoắn, mạnh mẽ, chứng tỏ việc sử dụng những chất độc hại như vậy không ảnh hưởng quá lớn đến hắn. Mỗi sáng dậy, Vũ Lục Hàn sẽ thấy hắn đang chuẩn bị tắm sớm và thay đồ bên dưới, còn cô phải thu gom cốc cà phê và những lon bia rỗng mang đi xử lý trong khi chờ đợi hắn để vào đánh răng rửa mặt. Hàm Vũ Phong thao tác rất nhanh gọn, xong xuôi luôn ngồi trên ghế sofa và sử dụng điện thoại trong khi chờ cô chuẩn bị. Hắn cũng rất khó hiểu, đôi khi bất ngờ nói rất nhiều, nhưng lại có lúc trầm lặng, yên tĩnh. Hai con người ít nói ở cạnh nhau hay khiến không khí trở nên gượng gạo, ngượng ngùng, ít ra là đối với Vũ Lục Hàn.
"Con gái à?", âm thanh quen thuộc vang lên làm Vũ Lục Hàn giật mình thoát khỏi những suy nghĩ mông lung, ngay lập tức nở nụ cười hạnh phúc.
"Con chào bố. Bố mẹ thế nào rồi?"
"Mẹ con đang ngồi khâu mấy món tuột chỉ, giết thời gian, sức khỏe cũng vẫn thế nhưng có vẻ ít phát bệnh vặt hơn!", bố cô vẫn nói chuyện đầy hào hứng, "Bố khỏe lắm! Con vẫn tốt chứ?"
"Tuyệt vời lắm bố ạ", cô tủm tỉm cười, đáy mắt long lanh niềm vui, "Có thể con sẽ tìm được việc khác và được nhiều tiền hơn…"
"Thật hả?", ông Vũ thốt lên ngạc nhiên và cười sung sướng, "Con tìm được công việc khác ngoài bán cà phê rồi sao?"
"Vâng… Con chuẩn bị đi thử việc. Con vẫn sẽ làm ở quán cà phê..", Vũ Lục Hàn lại thấy mũi hơi cay khi cảm nhận niềm vui sướng và hạnh phúc của bố. Cô đã thấy mắt hơi nhòe đi, miệng không ngừng nở nụ cười hạnh phúc.
"Con làm ở đâu? Việc gì? Bao giờ đi, có cần bố đưa đi không?", bố cô ngay lập tức trở nên sốt sắng. Vũ Lục Hàn bật ra tiếng cười nhẹ.
"Đó là công ty của… anh trai người bạn… cùng phòng với con", cô có chút áy náy khi phải nói dối, "Anh ấy muốn con… thử việc cho vị trí nhân viên thiết kế thời trang…"
"Tuyệt vời! Tiểu Hàn giỏi lắm, con sắp đạt tới mong muốn của con rồi!", hình như ông Vũ có một chút xúc động. Giọng nói run run pha lẫn niềm vui khi con mình thành đạt đã làm giọt nước trong suốt đầu tiên lăn xuống trên má cô gái nhỏ. Vũ Lục Hàn khẽ sụt sịt.
"Cảm ơn bố…"
"Bố mẹ rất tự hào về con đó!", bố Vũ cười thành từng tiếng sảng khoái, "Mẹ con muốn nói chuyện với con này!"
"Vâng…", cô không thể kìm nén nụ cười mãn nguyện khi lắng nghe niềm vui của bố mẹ. Niềm hạnh phúc lớn nhất của những người làm cha mẹ chính là khi thấy con mình thành công.
Sau cuộc nói chuyện với mẹ, Vũ Lục Hàn cảm thấy nhẹ nhõm. Biết được bố mẹ vẫn khỏe mạnh, hạnh phúc là điều mà cô luôn mong muốn. Vũ Lục Hàn chưa từng xa nhà, cũng như bố mẹ cũng chưa bao giờ ở xa cô, vì thế, cô không biết liệu bố mẹ có quen với sự vắng mặt này, hay sẽ sinh hoạt vô cùng hời hợt và chìm đắm trong nỗi trống trải, hụt hẫng. Tuy vậy, có một chút chạnh lòng khi có vẻ bố mẹ rất vui vẻ khi không có cô ở nhà, niềm vui ấy luôn thể hiện rõ mỗi khi bố cô bắt máy, nhưng Vũ Lục Hàn tình nguyện chạnh lòng như vậy, ít ra cô cũng vô cùng yên tâm.
"Điều đó khiến cô hạnh phúc vậy sao?"
Mùi hương quyến rũ của cà phê kèm theo giọng nam trầm quen thuộc khiến Vũ Lục Hàn quay lại. Hắn đang cầm trên tay một tách cà phê, như mọi tối, đặt lên bàn làm việc. Vũ Lục Hàn ngay lập tức đỏ mặt bởi hắn dường như vừa tắm xong, mái tóc hoe vàng rối bù và ướt, hắn chỉ mặc duy nhất chiếc áo choàng tắm màu xanh nhạt trên người. Vũ Lục Hàn có thể nhìn thấy khuôn ngực chắc khỏe, vạm vỡ lộ ra sau lớp áo lông, vẫn còn bóng lên vì nước.
Người cô nóng bừng, cô đã quay đi ngay trong tích tắc.
"Cô chưa từng kiếm được việc làm?", hắn hỏi, dù biết cô hiện vẫn đang có việc làm thu nhập nhỏ.
"Tôi… cũng có, nhưng…", Vũ Lục Hàn lắp bắp, trong đầu không thể gạt bỏ hình ảnh người con trai chỉ cách cô chục bước chân đằng kia, đang không
-có
-gì
-bên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!