"Sợ bọn tôi trêu chọc cô ấy sao?", Hoàng Lâm cười nhí nhảnh. Hắn chỉ nhìn cậu, hơi chau mày lại rồi nhìn sang Vũ Lục Hàn.
"Cô ấy phải đi cùng tôi" – hắn nhắc lại. Vũ Lục Hàn không nhìn ai cả, nhìn xuống đôi giày cao gót bên cạnh chân.
"Thôi được, em đi cùng bọn anh nhé, Tiểu Bạch Thảo", Trần Hải Minh cười và rời đi đầu tiên, gọi theo Hoàng Lâm đi ngay sau cậu. Chu Bạch Thảo nán lại một chút, định nói gì đó với hắn, nhưng lại thôi. Nàng "lườm" cô gái một lần nữa rồi quay gót đi theo hai người anh kết nghĩa. Chỉ còn lại hai người, Vũ Lục Hàn bỗng cảm thấy lúng túng.
"Đi thôi", hắn điềm tĩnh cúi xuống, nhặt lấy đôi giày cao gót dưới chân cô và đưa tay ra chờ đợi. Vũ Lục Hàn đứng tần ngần một lúc, biết hắn định làm gì, nhưng lại không dám.
"Sao thế? Muốn bị bỏ lại hả?", hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi, cười nhẹ như muốn trấn an cô. Vũ Lục Hàn đưa ngón trỏ ra chọc vào bàn tay hắn. Hàm Vũ Phong ngạc nhiên một lát, rồi mỉm cười nắm lấy ngón trỏ nhỏ bé của cô. Ngay khi hai người định rời đi, một người trong đám đông cầm ly rượu vang đỏ trên tay, liêu xiêu chạy đến cười nằng nặc:
"Đi đâu vậy hotboy, không giới thiệu bạn gái hả?", người đó nói với giọng say xỉn và rồi hét lên rất to: "Ngài James đẹp trai đang định đi lẻ với bạn gái này!"
Đám đông lập tức bị gây chú ý, ồ lên và nhìn về phía hai người. Hắn cười nhẹ, đưa ra một khuôn mặt đáng thương mà Vũ Lục Hàn chưa bao giờ thấy qua:
"Không lẽ các cậu định ngăn cản chúng tôi âu yếm nhau?"
Chỉ một câu nói ấy của hắn, đám đông bật cười còn mặt Vũ Lục Hàn trở nên đỏ ửng. Thật ra không phải vậy đâu! Cô muốn hét lên như vậy, nhưng không dám.
"Vậy phải uống cùng chúng tôi một ly rồi đi chứ!", một người hô to. Hàm Vũ Phong cúi đầu cười, rồi một lúc liền ngẩng lên, hào hứng đáp trả:
"Một ly duy nhất thôi nhé?"
"Mỗi người một ly!", đám bạn đại học của hắn hô lên. Và ngay lập tức, hai ly vang đỏ đầy ự được rót ra rồi đưa đến trước mặt cô và hắn. Vũ Lục Hàn ái ngại nhìn ly rượu, trong lòng đã hơi nôn nao. Hắn đưa rượu lên nâng ly cùng tất cả, rồi một hơi uống cạn sạch ly rượu đầy. Vũ Lục Hàn ngơ ngác nhìn hắn, nghe những tiếng hô lên thích thú rồi mọi người hướng đến phía cô.
"Uống đi! Uống đi!"
Họ hô vang và dồn hết sự chú ý về phía cô gái đang ngại ngùng cầm ly rượu. Hắn quay sang nhìn cô, nhưng không biểu hiện điều gì khác.
Vũ Lục Hàn cười gượng gạo, nhắm tịt mắt cố uống những ngụm thật lớn. Khi ly rượu cạn sạch, cô thấy hơi chao đảo, bụng cồn cào và họng cay xè. Tuy vậy, Vũ Lục Hàn vẫn cười đáp trả khi mọi người ồ lên phấn khích và vỗ tay vui vẻ. Và rồi họ rẽ lối để hai người đi qua, còn quá khích vỗ tay và hô tên hắn thật lớn. Hắn vẫn cười mỉm lịch sự, đưa tay vẫy chào và dắt cô gái ra đến thang máy. Tiếng hô giảm dần khi cửa thang máy đóng lại.
Vũ Lục Hàn thấy hơi choáng váng và khó chịu, cô thật sự không nghĩ rằng mình sẽ lại đụng đến thứ chất kích thích này sau đêm hôm ấy. Cô khẽ tựa lưng vào thang máy, cảm nhận cái lạnh kim loại bất ngờ ngấm vào lưng. Hắn không nhìn cô, nhất định nhìn thẳng. Chuông điện thoại reo. Hàm Vũ Phong rút điện thoại áp lên tai và nói một câu duy nhất:
"Sắp xuống rồi".
Cửa thang máy mở, cái hơi nóng mang mùi động cơ tràn vào thang máy từ tầng hầm. Hàm Vũ Phong dắt tay Vũ Lục Hàn, người đang nhón chân đi trên nền xi măng. Họ nhìn thấy ba người bạn của mình đang đứng đợi trước chiếc Ferrari Enzo màu đỏ bóng loáng của Hoàng Lâm. Ngay khi họ đến gần, Chu Bạch Thảo lập tức chau mày phàn nàn:
"Sao lại phải xách giày mà không đi vào?"
"Cô ấy không thể đi giày cao gót", Hàm Vũ Phong đáp lại, "Không đi được"
"Làm sao dùng được thứ vốn không thuộc về mình..", Chu Bạch Thảo cười nhếch miệng nhìn cô gái. Vũ Lục Hàn chỉ biết cúi gằm, tự rút tay mình ra khỏi tay hắn và bắt đầu vặn vẹo hai bàn tay. Cô không biết nói gì, bởi Chu Bạch Thảo nói từng từ một đều không sai. Không có cái gì đang ở trên người Vũ Lục Hàn hiện giờ thuộc về cô.
"Em nói vậy không đúng, đâu phải mọi cô gái đều nhất thiết phải biết đi giày cao gót!", Trần Hải Minh xoa nhẹ vào lưng nàng, cười thân thiện với cô gái rồi nhanh chóng thay đổi không khí. "Hai người lấy xe đi, và chịu khó bám gót bọn này đấy!"
"Đứng đây đợi", Hàm Vũ Phong nói nhỏ với cô, đặt đôi giày xuống và quay đi. Chỉ còn một mình, Vũ Lục Hàn ngay lập tức thấy lạc lõng. Cô không biết vì sao mình có cảm giác đó, có phải vì cô cảm thấy hắn là chỗ dựa của mình, hay vì cô ngại ngần với cô gái xinh đẹp luôn công kích mình kia. Cô biết, cô đối với họ là một sự tò mò rất lớn. Vũ Lục Hàn chưa bao giờ có bạn nên không hiểu được cái gọi là "bạn bè bảo vệ nhau", nhưng cô có thể hiểu rõ rằng ba người họ là ba người bạn của nhau, và vì thế một người ghét cô, hai người còn lại chưa chắc đã có thiện cảm với cô. Bởi vậy, cô gái nhỏ cảm thấy mình vô cùng lạc lõng, như là mình đang đứng đó để họ lột trần, và nhận xét. Cô hoàn toàn không biết làm gì ngoài việc cúi thấp đầu và đứng im lìm một chỗ.
Chu Bạch Thảo và Hoàng Lâm đã vào trong xe. Chỉ còn Trần Hải Minh vẫn đứng ngoài chờ đợi, liếc nhìn cô, phì cười.
"Em thích đếm bụi trên mặt đường lắm hả?"
"Sao cơ?", cô ngây ngốc đáp, nhìn cậu với biểu hiện đần độn vì không hiểu. Trần Hải Minh bật cười.
"Vì cứ cúi gằm mặt. Khuôn mặt sinh ra để ngẩng cao đầu và nhìn thẳng, không phải để cúi thấp giấu giếm!"
"À…" Vũ Lục Hàn ngượng nghịu đỏ mặt. Cô đúng là đã cúi gằm mặt quá nhiều, bất cứ ai cũng phải thắc mắc và nhắc nhở.
"Em không giận bọn tôi chứ?", cậu chợt hỏi một câu hỏi khiến Vũ Lục Hàn ngây người ra một lúc, rồi khi hiểu ra, liền bật cười.
"Không… mọi người đâu có làm gì em!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!