Đã năm phút trôi qua, Vũ Lục Hàn nhìn giờ trên điện thoại. Chính cô cũng sốt ruột, nếu bây giờ về chỗ đó, cô vẫn sẽ tiếp tục phải nghe những chuyện muốn trốn tránh. Nhưng nếu không về, biết đâu hắn nghĩ cô đã trốn luôn! Trốn thôi, về với bố mẹ và quên kẻ đó đi – Thiên Thần Trắng gào thét. Nhưng kẻ nhút nhát Vũ Lục Hàn không dám di chuyển dù chỉ một chút.
Điện thoại bỗng rung lên khiến Vũ Lục Hàn giật thót. Màn hình hiện lên ba chữ nắn nót "Hàm Vũ Phong". Cô cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại với đôi mắt mở to, trong đầu trống rỗng, không thể nghĩ ra cách chống chế.
"A… Alo?", Vũ Lục Hàn nuốt khan, rụt rè nhấn trả lời và gần như lí nhí.
"Đi đâu vậy?", Hàm Vũ Phong hỏi với biểu cảm lạnh lùng. Cô không biết liệu họ có khó chịu với cô hơn không khi đang nói chuyện lại bỏ đi mất dạng.
"Tôi… tôi đi vệ sinh", cô lắp bắp. Vũ Lục Hàn đang ngồi trên cái bồn cầu đóng nắp, người co rúm, khom khom cúi về phía trước, nói thầm thì, dáng vẻ vô cùng vụng trộm.
"Đi ra ngay", chỉ một câu nói của hắn mà Vũ Lục Hàn đã thót tim. Đi ra làm gì? Tôi đang bận mà!
"Tôi… tôi vẫn chưa xong…"
"Vậy thì tôi vào", chỉ bốn chữ của hắn khiến Vũ Lục Hàn lạnh người. Bởi cô biết hắn sẽ chẳng sợ gì mà mặt dày xông vào thật.
"Đừng! Tôi… tôi xong rồi!", Vũ Lục Hàn lắp bắp rồi dập máy, xách đôi giày nhón chân chạy ra khỏi vệ sinh. Vừa bước ra hành lang, cô giật thót vì bắt gặp hắn đứng ngay trước mặt, tựa lưng vào bức tường, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu sáng một vùng yếu ớt lên cổ hắn. Ngay khi thấy cô bước ra, khuôn mặt ngơ ngác trông rất ngớ ngẩn, một tay cầm điện thoại, tay kia xách đôi giày, hắn nhìn cô một hồi rồi bật cười. Hắn bước đến, một tay đút túi quần. Vũ Lục Hàn nhận ra hắn đã cởi áo khoác.
Hắn cúi người đón đôi giày của cô trong tay rồi đưa tay kia ra trước mặt, không nói một lời, chỉ chờ đợi đôi tay Vũ Lục Hàn đặt vào và dẫn đi. Hắn dẫn cô trở lại bữa tiệc, hòa vào đám đông đứng ở giữa hai dãy bàn. Bọn họ dường như đang nhảy, cô nhận ra chàng trai tóc đỏ bạn hắn đang nhảy rất điệu nghệ giữa ba, bốn cô gái; người có mái tóc đen thư sinh đang ôm eo một cô gái, để cô ấy thể hiện những bước nhảy vô cùng nóng bỏng. Chỉ duy nhất người con gái luôn nhìn cô bằng ánh mắt ác cảm là ngồi lặng trên ghế, một mình. Thỉnh thoảng có vài chàng trai ghé qua hỏi nàng điều gì đó, nàng chỉ đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng và sự im lặng. Vũ Lục Hàn giật mình khi một cánh tay ôm lấy eo cô. Cô vội vàng rời mắt khỏi nàng, quay sang và đối mặt với Hàm Vũ Phong. Đôi mắt hắn nhìn cô rất khó đoán, xoay cô đối diện với mình. Đôi giày của cô hắn để trên sàn nhà, và hai tay hắn đang ôm lấy eo cô. Bỗng dưng đối mặt hắn trong khoảng cách khá gần, Vũ Lục Hàn thấy bối rối, không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi mặt. Hai tay cô đặt trước ngực hắn thậm chí hơi run, và cô tự nhận thấy hơi thở của mình gấp gáp, nặng nề hơn hẳn. Vũ Lục Hàn hi vọng, dưới ánh đèn đỏ hồng đang nhấp nháy điên loạn, Hàm Vũ Phong sẽ không nhận thấy má cô đỏ ửng lên. Hương thơm thanh thoát và mát dịu toát ra từ cơ thể Hàm Vũ Phong khiến Vũ Lục Hàn thêm lúng túng, và cảnh tượng tối hôm đó nhanh chóng ùa về. Tim cô đập nhanh khi nhớ lại nụ hôn chớp nhoáng trên ô tô buổi trưa hôm nay, cô lại cảm thấy mồ hôi ra nhớp nháp hai bàn tay mình.
Âm nhạc bỗng nhiên chậm lại và nhẹ nhàng. Các cặp đôi ngay lập tức ôm lấy nhau và xoay vòng chậm rãi theo nhịp điệu. Trần Hải Minh ôm eo một cô gái tóc xù, trong khi cô ta gần như ôm chặt lấy cậu. Hoàng Lâm vừa xoay nhẹ cô gái khi nãy, vừa nói gì đó như trêu ghẹo, thỉnh thoảng chờn vờn đôi môi cô gái đó. Chu Bạch Thảo đã lấy đến ly rượu thứ ba, nhấp chậm rãi nhưng đôi mắt không rời khỏi Hàm Vũ Phong.
Vũ Lục Hàn biết nàng đang nhìn theo mình, nhưng lúng túng chỉ biết cúi gằm xuống, cắm đầu vào ngực hắn. Hàm Vũ Phong bắt đầu di chuyển chậm, cô vội vã nhìn lên:
"Tôi… tôi không biết nhảy!"
"Không cần phải biết nhảy. Chỉ cần di chuyển thôi", hắn khẽ cười. Trong đôi mắt hắn có điều gì đó vô cùng khác lạ, Vũ Lục Hàn cảm thấy ánh mắt màu nâu khói đang làm từng dây thần kinh của cô rung chuyển. Cô nuốt khan và lại cúi đầu xuống.
"Nhìn tôi đi", hắn thì thầm giữa tiếng nhạc. Vũ Lục Hàn thấy lòng rung lên nhè nhẹ.
Cô không nhìn lên, hắn đưa một tay nhẹ nhàng luồn qua tóc cô, ấp lấy bên má gầy và nhấc đầu cô cho đến khi hai đôi mắt chạm vào nhau. Ôi trời, hắn có nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt mình không? Hắn định làm gì vậy?
Vũ Lục Hàn cảm thấy bất an khi đột nhiên kẻ đối diện nhìn mình như vậy. Một cảnh tượng chỉ diễn ra trong phim, cô nghĩ, khi cô nhìn thấy gương mặt Tôi
-sắp
-hôn
-cô của Hàm Vũ Phong. Vũ Lục Hàn ngay lập tức quay đi, hai tay túm chặt lấy áo phông của hắn, cười gượng gạo:
"Tôi… không… biết nhảy"
"Em chỉ cần dựa vào tôi", hắn thì thầm vào tai cô. Vũ Lục Hàn lập tức nóng ran người, nhận thấy hắn dường như đang… tán tỉnh mình!
"Tôi… thật sự là không…", cô cố gắng lùi người để tạo khoảng cách. Cô cảm thấy không quen với con người Hàm Vũ Phong, luôn luôn thay đổi một cách khó hiểu.
"Cô đúng là không biết cách hưởng thụ", hắn bật cười khi thấy vẻ lúng túng của Vũ Lục Hàn, cúi đầu mình chạm vào trán cô và để yên như thế. Vũ Lục Hàn cảm thấy hai dây thần kinh bên thái dương đang đập còn nhanh hơn cả trái tim. Cô không biết liệu bản thân có dễ dãi quá không khi để một người con trai lạ mặt ôm mình, gần gũi mình, thậm chí hôn mình. Kể cả với Từ Thiên, người cô có tình cảm, người gần chút nữa là chồng cô, Vũ Lục Hàn cũng chưa bao giờ đến gần anh ngoại trừ đi bên cạnh, ngồi bên cạnh.
Nhưng đối với Hàm Vũ Phong, cô thậm chí còn yên tâm ngủ chung một nơi với hắn. Ngay bây giờ, cô và hắn trông hệt như một cặp đôi hạnh phúc vậy, và cô cảm thấy không ổn. Chưa bao giờ Vũ Lục Hàn gặp tình huống khó xử như bây giờ.
"Cô biết không… cô rất giống một người…", Hàm Vũ Phong đột nhiên thầm thì giữa tiếng nhạc, vẫn nhẹ nhàng xoay cô theo từng nhịp điệu. Cô thoáng rùng mình bởi giọng nói thì thầm ấy.
"Giống… ai?", Vũ Lục Hàn lúng túng hỏi lại, không dám nhìn lên bởi khoảng cách quá gần. Cô cảm giác chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn hắn, môi cô sẽ chạm vào môi hắn, không chệch một li.
"Người mà cô không bao giờ biết", hắn khẽ mỉm cười, đột nhiên đứng thẳng dậy và dừng lại. Vũ Lục Hàn hơi choáng váng vì bất ngờ nhưng rồi cũng định thần lại, hơi vươn người ra xa để tạo khoảng cách. Hàm Vũ Phong buông Vũ Lục Hàn, cúi xuống nhặt đôi giày và đưa cho cô:
"Ra kia ngồi đi. Chừng nào biết đi giày thì lại đây", hắn nói. Thái độ thay đổi một trăn tám mươi độ khiến Vũ Lục Hàn tròn mắt nhìn, vài giây sau mới luống cuống đón lấy đôi giày, nhón từng bước về phía cô gái Chu Bạch Thảo đang ngồi. Tuy vậy, ngay khi cô bước đến gần, Chu Bạch Thảo đột ngột đứng dậy, bước thẳng đến đám đông, không hề liếc nhìn Vũ Lục Hàn dù chỉ một chút. Cứ như là cô không tồn tại. Cứ như là ở chung một chỗ với cô sẽ vô cùng khó chịu.
Buổi vũ hội tại Học viên Kinh tế Chính trị London. Giữa không gian ngọt ngào và ấm áp, bài hát Hello vang lên thật chậm, giọng hát của Lionel Richie đưa từng cặp đôi đang âu yếm nhau theo những nốt nhạc bước vào không gian bay bổng, lãng mạn. Giữa phòng, chàng trai mười bảy tuổi James Adam trong bộ suit đen lịch lãm, ôm trong tay một cô gái châu Á nhỏ nhắn, mái tóc nâu buông dài với một bông hoa trắng cài đầu tiệp màu với bộ váy, đang thướt tha, ve vuốt cánh tay to và rắn chắc vòng quanh eo mình. Đầu cô tựa nhẹ vào ngực chàng trai, đôi mắt nhẵm khẽ và đôi môi đỏ mọng mỉm cười hạnh phúc. James Adam đưa một tay vuốt đầu cô, hôn nhẹ lên mái tóc thơm mùi hương thảo. Cô gái cười dịu dàng, vòng tay ôm lấy hắn, cả hai nhẹ nhàng xoay chậm theo từng câu hát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!