Chương 13: (Vô Đề)

Vũ Lục Hàn bước ra từ phòng thay đồ. Trên người cô là một bộ váy dạ ôm của Channel, với phần trên hở vai, vạt áo trước ôm lấy cổ như áo cổ lọ, phần dưới bám sát cơ thể và dừng lại cách đầu gối chừng năm phân. Vũ Lục Hàn mặt đỏ ửng vì xấu hổ, không quen với loại váy này. Dạ hội ở trường cô chỉ mặc váy hai dây xòe lỗi mốt đơn thuần với hoa nhí màu xanh trên nền váy trắng. Năm nào cô cũng mặc vậy, đi kèm đôi giày búp bê màu trắng sữa được mẹ tặng sinh nhật.

Vũ Lục Hàn đẹp, nhưng chưa bao giờ biết tận dụng cái đẹp của bản thân.

"Nhìn như mẹ tôi", Hàm Vũ Phong nhíu mày không hài lòng, lắc đầu xua tay. Nhân viên cười gượng gạo, đưa Vũ Lục Hàn trở lại phòng thay đồ một lần nữa.

Lần thứ hai bước ra, trên người Vũ Lục Hàn là bộ váy cut out khá kì lạ với vải da, hai bên eo khoét hở một phần, phần da ôm lấy ngực nhưng toàn bộ phía trên là ren vàng thượng lưu với cổ tròn gấp nếp và tay áo dài ôm hết đến cổ tay. Hắn hơi băn khoăn. Cô gái này rất cuốn hút và gợi cảm với bộ váy, nhưng khuôn mặt và biểu cảm thì không hợp tí nào khi cứ tỏ ra hiền lành, ngơ ngác thế kia. Nói chung, cũng không được. Những bộ váy chỉ đẹp khi người mặc có thần thái khác biệt.

Một cô gái thế kia không thể hợp với loại váy gợi cảm này.

"Có váy xòe màu trơn, đơn giản không?", hắn hỏi nhân viên. Cô nhân viên ngay lập tức nói có, chạy ngay đi tìm, không để chần chừ. Còn Vũ Lục Hàn, bị xoay như chong chóng, không hiểu chuyện, đứng khép nép và thấy ngại bởi bộ váy quá khác lạ so với mình, chưa kể, đang có một người con trai lạ lẫm nhìn mình không ngừng một giây.

"Này…", Vũ Lục Hàn rụt rè đến gần hắn, thì thầm lên tiếng, "Anh định… mua cho bạn gái à?"

Hắn nhìn cô lạ lẫm. "Không"

"Thế… mua… cho tôi?", cô trợn mắt lên hỏi nhưng vẫn hạ thấp giọng, "Sao lại thế?"

"Tại sao lại hỏi?", hắn tỏ ra không hài lòng.

"Bởi nếu mua cho tôi thì tôi không nhận đâu!", Vũ Lục Hàn nhăn nhó, đầu cúi xuống đất. Chẳng có lí do gì để nhận, hơn nữa, đây cũng không phải con người của cô.

"Nếu tôi tặng cô?", hắn nhìn cô, trên nét mặt hiện ra nhiều cảm xúc phức tạp. Sao lại không?

"Tôi không thể nhận được", Vũ Lục Hàn lí nhí. Hắn đứng nhìn cô một lúc, cho đến khi nhân viên quay lại với ba bốn bộ váy diêm dúa đắt tiền trên tay. Hắn thở dài khe khẽ, bảo Vũ Lục Hàn với giọng rất nhẹ:

"Có thể đi quanh đây và tự chọn lấy một thứ mình thích"

Vũ Lục Hàn nhìn hắn, mặt vẫn nhăn nhó lo âu, toan mở miệng từ chối thì hắn kéo cô đi ngay lập tức. Hắn đi kèm bên cạnh cô qua mọi gian treo đồ, liên tục lật những bộ quần áo khác ra và nhìn cô chờ đợi. Vũ Lục Hàn hoang mang, mọi thứ đều lắc đầu. Cho đến khi hắn lấy ra một bộ váy màu đen trông rất đơn giản, suông từ trên xuống, phần cổ buộc dây phía sau đính những hạt ngọc trong suốt trắng tinh khiết, Vũ Lục Hàn đã dán mắt vào nó hơi lâu một chút.

Ngoại trừ phần cổ áo buộc dây đính đá sang trọng, nó giống một cái… váy ngủ của Vũ Lục Hàn, cô mua hồi năm hai đại học trong một lần đi chợ thấy hàng giảm giá. Váy của Vũ Lục Hàn bằng vải cotton rẻ tiền đơn thuần, phần trên cổ khoét giống như áo ba lỗ. Vũ Lục Hàn thấy nó rất thoải mái nên rất thích, hôm nay không ngờ được tận mắt nhìn thấy mẫu thiết kế gốc đắt tiền và vô cùng sang trọng trước mặt. Hàm Vũ Phong, tất nhiên không bỏ sót một biểu hiện nào trên mặt cô. Hắn đưa cho cô, hơi nghiêng đầu cười nhẹ:

"Vào thử đi"

"Không, tôi…", Vũ Lục Hàn vội vã xua tay, nhưng chưa nói hết câu đã bị Hàm Vũ Phong tóm lấy cổ tay kéo đi thẳng đến phòng thay đồ. Hắn treo chiếc váy và đẩy cô vào phòng rồi ra ngoài ngồi ghế đợi.

Vũ Lục Hàn bước ra, vẻ e ngại không dám nhìn hắn. Hàm Vũ Phong ngồi lặng một lúc, đưa tay ra hiệu nhân viên đến rồi liếc qua Vũ Lục Hàn, hỏi:

"Có đôi giày nào hợp với bộ váy kia không?"

Nhân viên lập tức dạ vâng chạy đi tìm rồi mang đến một đôi giày đen bóng gót nhọn đính một viên đá pha lê rất to của Valentino. Vũ Lục Hàn, ngay khi thấy đôi giày đó, mặt hơi tái và ngây người ra, rồi lắc đầu xua tay:

"Không! Tôi không đi giày cao gót được đâu! Tôi ngã đấy!"

"Vậy thì ngồi xuống ghế và bám vào tôi", hắn chỉ nhẹ nhàng nói vậy và đưa tay kéo Vũ Lục Hàn ngồi xuống chiếc ghế da mình vừa ngồi. Hắn cúi xuống tháo đôi giày thể thao của Vũ Lục Hàn, làm cô vừa ngại, vừa lúng túng, người cứ khom khom, tay đưa ra chực tháo hộ đôi giày. Nhưng sau mỗi lần hắn liếc lên, Vũ Lục Hàn lập tức ngồi im. Hàm Vũ Phong cẩn thận đi từng chiếc giày cao gót vào chân cô: hoàn toàn vừa khít.

Hắn khẽ cười mãn nguyện rồi đứng thẳng dậy, chìa tay ra trước mặt cô:

"Đứng lên nào", hắn nhoẻn miệng cười. Vũ Lục Hàn không thể nhìn nổi cảm xúc của hắn là gì đằng sau cặp kính râm ấy. Đôi mắt nâu khói đang nhìn cô cười nhạo hay đang thích thú tán dương? Vũ Lục Hàn cảm thấy mình giống quả bóng.

Cô rụt rè chạm vào tay hắn. Cảm giác tê rần và ngượng ngập xuất hiện ngay lập tức khi cô vừa chạm vào lòng bàn tay. Hắn nắm lấy hai tay Vũ Lục Hàn và nhấc cô đứng dậy. Cô gái tóc ngắn hơi loạng choạng, chân run run vì cả đời chưa từng đi giày cao gót. Đôi giày cao ba phân đã khiến cô cảm giác chênh vênh, huống hồ đôi giày này cao thêm bốn phân nữa. Đi đôi giày của Valentino, Vũ Lục Hàn đối mặt với đôi môi của hắn. Dù mắt cô chỉ ngang tầm môi Hàm Vũ Phong, cô vẫn cảm thấy mình đã cao hơn hẳn.

Mọi ngày, khi đỉnh đầu mình chỉ chạm đến vai người đối diện, Vũ Lục Hàn đã rất buồn vì cô không thể liếc tới mắt hắn. Cô buộc phải ngẩng cao đầu mỗi khi trò chuyện cùng người con trai trước mặt.

"Thanh toán cho tôi cả bộ này. Làm ơn cắt dùm mác quần áo và gói lại bộ đồ cùng đôi giày cũ của cô gái này, cảm ơn". Hắn quay sang nói với nhân viên bên cạnh. Nhân viên cúi đầu chào rồi ngay lập tức làm theo lời hắn. Trong khi giữ khư khư tay Vũ Lục Hàn, hắn chỉ nhìn cô lạ lùng. Vũ Lục Hàn nhận ra điều ấy, ngượng ngùng thì thầm với hắn:

"Xin hãy cho tôi thay lại đồ, tôi không quen!"

"Cô có nhớ thỏa thuận trong hợp đồng không?", đó là điều hắn đáp trả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!