Hắn và cô ngồi đối diện nhau trên bàn ăn. Cả cô và hắn đều không nói một lời, riêng Vũ Lục Hàn chỉ biết cắm rịt mặt vào mấy miếng chân gà. Từ sau lúc "đó", dù khoảnh khắc chỉ kéo dài hai ba giây nhưng cô cảm thấy mình đã mất khả năng giao tiếp, tim đập thình thịch không ngừng nghỉ, dồn adrenaline lên não khiến máu tụ trên mặt và tai cô đỏ hồng, người cô luôn nóng bừng. Cô không dám nhìn hắn nên không biết hắn cảm thấy thế nào, hắn cũng chẳng hề nói chuyện với cô, chạm vào cô lại càng không.
Mọi thứ trôi đi trong không khí ngại ngùng và nặng nề, khiến Vũ Lục Hàn nuốt cũng không trôi.
"Tối nay tôi không ở nhà", Hàm Vũ Phong chính là người phá vỡ sự im lặng. Vũ Lục Hàn chỉ gật gật, mặt vẫn cúi gằm.
"Hình như ta đã thỏa thuận là cô sẽ nhìn tôi khi nói chuyện", hắn khoanh tay lại, tựa người ra sau nhìn cô.
Tự anh thỏa thuận với anh đấy chứ. Vũ Lục Hàn bất mãn, liếc mắt nhìn hắn, lại gật gật rồi cúi đầu xuống. Chỉ cần nhìn hắn, hình ảnh trong xe ô tô lại hiện ra khiến mặt cô đỏ lừ.
"Ăn rồi dọn đi", Hàm Vũ Phong đẩy chân gà đến trước mặt cô: gần như còn nguyên. Không thích càng tốt, tôi càng được ăn nhiều, cô nghĩ. Hắn đứng dậy, đi vào vệ sinh một lát rồi bước ra với mái tóc hoe vàng đã được vuốt rối. Rồi hắn bước về phía tủ thay đồ, và xuất hiện với vẻ ngoài phủi bụi: áo phông trắng, motor jacket đen nhưng kiểu dáng khá lạ, với quần jeans mài rách từ đùi xuống đầu gối, đi một đôi Converse lột da cao cổ màu đen.
Hắn gài kính râm lên ngực áo, nhìn lướt qua Vũ Lục Hàn rồi lẳng lặng đi. Vũ Lục Hàn dường như nín thở, chỉ đến khi nghe động cơ xe ra khỏi khuôn viên mới hoàn toàn thở phào, tựa người ra sau ghế. Cô thấy bản thân rối loạn và mất kiểm soát với từng hành động nhỏ của hắn, kể cả những cái nhìn lướt qua hay những câu mệnh lệnh đơn giản. Mọi thứ như tác động lên đủ giác quan của Vũ Lục Hàn, khiến cô cảm giác mạch máu gai lên từng nốt một, ngứa ngáy và khó chịu.
"Bữa ăn trưa" của Vũ Lục Hàn chỉ có gần hai hộp chân gà xả ớt, nhưng cô thấy khá hài lòng. Cô thầm nghĩ, ăn xong dọn dẹp và đọc sách… Như chợt nhớ ra điều gì, Vũ Lục Hàn giật mình hoảng loạn: cô phải tham gia tiết sinh hoạt ở trường lúc hai giờ chiều nay! Cô đã định lên thư viện trường rồi lẻn về nhà mình ăn trưa, đến một rưỡi đi xe buýt đến trường, bốn giờ tiết sinh hoạt kết thúc cô sẽ gọi hắn.
Cô nói cho hắn như vậy từ tối qua rồi, tất nhiên không có chi tiết "lẻn về nhà", vậy mà hắn không bận tâm, xuất hiện làm xáo trộn mọi kế hoạch của cô! Bây giờ đã gần một giờ, may mắn ra gọi hắn về mở cổng vẫn kịp. Hắn không mặc vest, có lẽ chỉ đi chơi thôi. Trời ạ! Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt lồng: cái lồng to rộng, tuyệt đẹp nhưng không có cách nào thoát khỏi trừ khi chủ nhân mở lồng thả ra. Cô vội vàng chạy đi tìm điện thoại, luông cuống tìm số điện thoại của hắn trong nhật kí cuộc gọi, Hi vọng mình chưa xóa mất! Sau lần này có lẽ phải lưu lại số.
"James Adams", giọng nói của hắn phát ra đều đều và lại xưng lên tiếng Anh. Có vẻ như hắn dùng điện thoại ô tô nên không để ý người gọi.
"Là tôi!", cô hít một hơi thật mạnh, "Xin lỗi nhưng anh có thể quay xe lại và cho tôi ra khỏi nhà không?"
"Sao thế? Sợ đến mức không dám nhìn tôi nữa?", Vũ Lục Hàn nghe thấy một tiếng cười khẩy.
"Không! Không… chỉ là tôi… vẫn còn phải học ở trường chiều nay!", cô bắt đầu thấy lúng túng chỉ sau một câu nói trêu đùa của hắn. Vũ Lục Hàn luôn thấy lúng túng.
"Trèo cổng mà ra", dứt lời, hắn tắt máy. Vũ Lục Hàn ngây người nhìn điện thoại. Thô lỗ! Cô nhăn nhó, cổng phải cao gấp ba lần cô, trèo lên thì đến sang năm mới ra được khỏi nhà à! Được thôi, dù sao cũng phải học cách trèo cổng để trốn về với bố mẹ! Dù ở quanh đây không có bến xe buýt nhưng cứ đi bộ ngược theo đường đến, qua khu đông dân kiểu gì cũng có! Cô nên đi bây giờ để không bị lãng phí thời gian!
Nghĩ vậy, Vũ Lục Hàn lần đầu mở tung cửa chính, bước ra khuôn viên rộng lớn, đánh giá qua cánh cổng rồi đi vào nhà. Cô đeo balo sau lưng, khóa cửa chính xong xuôi liền băng qua đài phun nước, hùng hổ tiến về cửa chính. Bỗng cô thấy, phía xa là một chiếc xe màu xám bạc đang tiến lại gần. Người duy nhất có xe ở đây chỉ có hắn mà thôi.
Cánh cổng tự động mở ra chầm chậm. Nếu là những cô gái thông minh khác thì họ, cũng như suy nghĩ của Vũ Lục Hàn, sẽ tranh thủ chạy vụt ra khỏi cổng và té thật nhanh, vì xe ô tô có là thánh cũng bị bất ngờ và quay đầu không kịp để tóm cô. Tuy thế, cô cảm thấy có gì đó níu giữ đôi chân khiến nhen nhóm ý nghĩ chạy đi nhưng chạy không được. Hắn dừng xe trước mặt cô, đây là một chiếc Bugatti Chiron , giá rất cao, số lượng limited. Hình như chiếc xe nào của hắn cũng vậy cả.
Cửa kính hạ xuống, Hàm Vũ Phong liếc cô qua cặp kính râm. Hắn không biết nên nghĩ thế nào cho phải, cô ta định trèo cổng ra ngoài thật!
"Có định đi học không?", hắn hỏi với ngữ điệu đều đều, nhưng thực chất đang cười thầm trong bụng. Trèo một cánh cổng cao gần năm mét, cô ta nghĩ mình là ai, vận động viên leo núi chắc?
Vũ Lục Hàn lúng túng gật đầu rồi chui vào xe, mặt đỏ ửng, xấu hổ không để đâu cho hết. Thật tình, cô cũng nghĩ rồi, chạy đi làm gì trong khi sau đó sẽ phải đi bộ rất dài, đi tìm bến xe,… Còn ở đây, thà bị cười một tí nhưng được đưa đến tận nơi, kể ra cũng chẳng thiệt gì, bởi hắn chẳng khi nào không cười vào mặt cô.
"Đã trèo qua được tí nào chưa thế?", hắn hỏi với giọng mỉa mai, dù mắt vẫn nhìn phía trước nhưng môi đã cười.
"Chưa qua thì anh về", cô ngồi tụt xuống ghế, hai má hồng lên. Thật chứ, nếu ngồi đó chờ anh, tôi mất buổi học thì ai chịu cho tôi! Lần sau nếu anh quay về đón thì đừng có nói vậy, tôi trèo ra thật đấy!
Tất nhiên, Vũ Lục Hàn chỉ dám nghĩ chứ không dám nói ra.
"Tôi thấy không ổn", hắn đã bỏ giọng cười cợt, thay vào đó tỏ ra vô cùng nghiêm túc, "Sau này tôi đi cả tháng, chắc cô phải bỏ học ở nhà dọn dẹp thôi"
"Cái gì?", Vũ Lục Hàn quay sang, trợn mắt kinh hoàng. Anh có bị điên không? Tôi còn phải tốt nghiệp chứ!???
Hắn không đáp, chỉ nhoẻn miệng cười. Cô cảm thấy tức, rất tức, rất lâu rồi cô mới cảm thấy tức một người như thế!
"Mấy giờ xong?", hắn hỏi ngay khi dừng xe đối diện cổng trường đại học của Vũ Lục Hàn. Cô nhìn nhanh vào trường: chưa đóng cổng nhưng một số sinh viên của Hội học sinh đã đứng ngoài cổng để rình người đến muộn! Kiểu gì cô cũng chết, cả đời đi học lần đầu bị ghi tên!
"Bốn giờ, bốn giờ!", cô đáp vội, ôm lấy balo chui ngay ra khỏi xe, chẳng thèm nhìn hắn một cái. Hắn nhìn theo sau, đôi mắt se lại qua cặp kính râm khi thấy một tên con trai quen thuộc đang đứng vẫy Vũ Lục Hàn.
"Chào Tiểu Lục!", Triệu Dương tươi cười vẫy tay. Vũ Lục Hàn cười gượng gạo khi thấy trên tay cậu là cuốn sổ nhỏ và một cái bút chì.
"Chào cậu… Tôi… bị ghi tên rồi nhỉ?", cô thực sự chỉ quan tâm đến việc bị ghi tên! Cô từng coi thường những kẻ đi muộn rằng họ không biết sắp xếp thời gian, nhưng thật ra Vũ Lục Hàn cũng đang chết đứng trước đám sinh viên ở cổng trường.
"Không, nể cậu là bạn tôi, tôi sẽ cho qua…", Triệu Dương kéo cô gái họ Vũ lại, liếc mắt sang đám sinh viên bên kia, thì thầm vào tai cô. Vũ Lục Hàn tròn mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!