Ngay khi đặt bút kí vào hợp đồng, Vũ Lục Hàn bỗng thấy khác lạ. Trước kia, dù cô có không thích việc phải ở xa bố mẹ, thấy đơn độc, buồn bã, nhớ nhà, nhưng khi chính thức có sự ràng buộc pháp lí giữa hai người, Vũ Lục Hàn lại thấy nhẹ nhõm. Cô cũng không thể lí giải cảm giác ấy, đành chấp nhận nó. Dù sao hắn cũng đã đồng ý cho cô về nhà hai ngày cuối tuần, điều đó an ủi cô phần nào.
Hôm sau là ngày thứ năm, Vũ Lục Hàn phải học đến đầu giờ chiều. Từ tối hôm trước cô đã nói với hắn điều đó, nhưng hắn không phản ứng gì, cô cũng không rõ liệu hắn có để ý không. Giờ nghỉ giải lao buổi trưa, Vũ Lục Hàn theo thói quen xuống thư viện và bắt đầu ra bàn đọc sách. Cô luôn chọn những vị trí ở cạnh cửa sổ hoặc những chiếc bàn đơn khuất, cũng không khó lắm vì sinh viên đến thư viện không nhiều, mọi chỗ đều lác đác.
Vũ Lục Hàn vừa ngồi xuống và lật một quyển sách thì có người ngồi ngay đối diện. Cô ngẩng đầu lên nhìn, trước kia chưa từng có ai muốn ngồi cùng cô cả. Một nụ cười toe chào đón cô, là Triệu Dương.
"Chào Tiểu Lục!", Triệu Dương vẫy tay, "Cậu còn nhớ tôi không?"
"Tôi là Vũ Lục Hàn", cô sửa lại. Cả cậu Triệu Dương lẫn hắn đều không gọi tên cô, hắn đã gọi cô là cô Lục. Không lẽ tên cô xấu sao?
"Tôi nhớ mà", cậu con trai cười, "Nhưng tôi thích gọi là Tiểu Lục vì nó giống tên Lục Lạc nhà tôi"
"Lục Lạc?"
"Ồ, một con chó ngoại giống German Shepherd", cậu nói, nhưng ngay khi thấy biểu hiện của cô, vội vàng chữa lại: "Tôi không có ý gì đâu! Chỉ là tôi nuôi Lục Lạc từ khi còn nhỏ nên luôn coi nó như bạn thân của mình. Chúng ta nên quen dần với việc coi chó là một người bạn chứ không phải nghe thấy chó là nghe thấy điều gì đó rẻ mạt, hạ đẳng lắm"
"Tôi… tôi xin lỗi", hai má cô đỏ ửng, cúi mặt xuống, "Tôi không cố ý tỏ ra như thế, chỉ là…"
"Có phải chuyện gì to tát đâu!", Triệu Dương cười khúc khích, "Vì tôi nuôi chó nên tôi thấy vậy. Cậu có nuôi con vật gì không?"
"Tôi?", cô nhìn cậu, "Tôi không nuôi con gì cả"
"Ồ, cậu nên có một con vật bầu bạn, như vậy sẽ hạnh phúc hơn", Triệu Dương nheo mắt cười, khoanh hai tay trên mặt bàn và nhìn cô. Vũ Lục Hàn thấy hơi bối rối.
"Tôi… vẫn đang hạnh phúc", cô nói đại, cố rặn ra một nụ cười gượng gạo. Tôi TỪNG hạnh phúc, anh bạn ạ. Cho đến khi tôi bước vào quán bar chết tiệt!…
"Tôi thấy không hẳn thế", cậu con trai nhún vai, "Theo tôi cậu rất hay buồn"
"Sao… lại thế?", Vũ Lục Hàn hoang mang. Trúng tim đen.
"Vì tôi thấy cậu hay một mình. Tôi mới đến học hai ngày đã có bạn, cậu có vẻ học ở đây từ năm nhất, vậy mà lúc nào cũng thấy một mình. Người cô đơn thường hay buồn", Triệu Dương nhìn cô, trong ánh mắt có gì khác lạ. Vũ Lục Hàn ngay lập tức cúi đầu xuống.
"Cô đơn không buồn", cô lí nhí đáp, "Chỉ buồn khi phải phụ thuộc vào người khác đến nỗi không chịu được sự cô đơn!"
Triệu Dương sửng sốt nhìn cô, im lặng, trong đôi mắt có chút gì đó ngỡ ngàng nhưng thích thú. Cô gái này có phải đọc sách quá nhiều rồi không?
"Dù sao thì… ừm, vẫn nên có một người bạn", Triệu Dương hắng giọng, khẽ cười và liếc nhìn cô. Vũ Lục Hàn đang cúi mặt xuống, có vẻ như đọc sách nhưng cậu biết cô đang ngại ngùng, cậu thấy hai má cô đỏ hồng vì mái tóc ngắn không che được hết.
"Thế… tôi thấy cậu hay đọc sách về nghệ thuật", Triệu Dương cười, liếc vào quyển sách mới mở được hai trang trên mặt bàn. Vũ Lục Hàn nhìn lướt qua cậu, khẽ cười.
"Tôi… thấy nó hay"
"Cậu đúng là sinh viên trường nghệ thuật!", Triệu Dương cười khúc khích, phần nào làm giảm nhẹ không khí ngượng ngùng bao vây Vũ Lục Hàn. Cô cười theo cậu như một phản xạ.
"Tôi thấy nghệ thuật rất hay", cô nói khẽ.
"Nghệ thuật đúng là hay", Triệu Dương gật gù, "Trừ những kẻ phê bình nghệ thuật. Ý tôi là, họ chỉ ra những cái tốt, cái xấu của một ngành nghề. Nhưng theo tôi mỗi thứ có một vẻ đẹp riêng của nó, mỗi người lại cảm nhận một cách khác nhau. Nghệ thuật là một thứ trừu tượng, bất kể trông méo mó, thô kệch thế nào cũng sẽ có vẻ đẹp tự thân của nó, tùy người nhìn nhận. Không thể cứ mang thước đo, sách vở ra áp đặt vào nghệ thuật rồi tâng bốc quá đáng hoặc chỉ trích nó chỉ vì nó không đẹp đối với mình.
Giống như món đậu hũ thối của Trung Quốc, người không biết ăn sẽ thấy vô cùng kinh khủng, nhưng người ăn được sẽ cảm nhận vị béo ngậy tuyệt vời của nó. Tôi không mấy ủng hộ lắm những người làm công việc phê bình"
Vũ Lục Hàn từ bao giờ đã ngây ngô nhìn Triệu Dương. Những gì cậu nói giống y như những điều cô vẫn nghĩ, nhưng cô không nói ra. Triệu Dương là chàng trai rất hiểu biết, và thích đọc sách. Một tràng trai dễ nhìn như cậu ở trường đại học thường sẽ mải mê tận dụng vỏ ngoài của mình để tìm kiếm một cô gái, hơn là ngồi trong thư viện với một người nhàm chán và nói về những thứ cũng vô cùng nhàm chán đối với người khác.
Triệu Dương là người đầu tiên mang đến cho cô cảm giác thân thiết lạ lùng.
"Tôi cũng không thích", cô vẫn nhìn cậu, sự e ngại đã gần như biến mất, đôi mắt cô lấp lánh một niềm vui thích, "Mỗi khi xem một chương trình phê bình ẩm thực, à, ý tôi nó không phải nghệ thuật, nhưng tôi thấy thật tội nghiệp những đầu bếp bị chê bai. Tôi hiểu cảm giác tận tụy làm một điều gì đó, đặt hết đam mê và tài năng vào đấy, rồi lại bị người khác chê tới tấp, nó vô cùng tồi tệ.
Tôi nghĩ một sự góp ý sẽ tốt hơn là những câu chê trách"
"Cậu đáng yêu hơn tôi nghĩ đó, Tiểu Lục", Triệu Dương cười thích thú nhìn cô. Câu nói nửa khen ngợi, nửa trêu đùa khiến cô ngại ngùng, hai má lại hồng đỏ nhưng cô đã mỉm cười. "Tôi không nghĩ có thể tìm thấy một người bạn có sở thích giống mình. Tôi nghĩ nó không mấy ấn tượng với các cô gái"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!