Chương 104: Ngoại truyện thứ ba: Triệu Minh

Đám cưới của vợ chồng Hàm Vũ Phong đã qua được ba tuần. Họ cũng chính thức "rút khỏi mọi cuộc chơi" từ hai tuần sau đó. Hàm Vũ Phong tạm thời nghỉ việc hẳn một tuần và giao phó hoàn toàn cho cô thư kí, chỉ liên lạc qua email hoặc họp online qua màn hình máy tính. Vũ Lục Hàn đương nhiên nghỉ phép, tuy vậy cô vẫn đều đặn gửi những phần việc mình phải hoàn thành qua mail cho trưởng phòng Dương Ánh Nguyệt.

Cặp đôi "nghỉ có trách nhiệm" nhất đây rồi!

Triệu Minh bị bơ vơ khi Vũ Lục Hàn nghỉ việc. Chẳng đi học nữa nên hai cô bạn chỉ còn gặp nhau được vào mỗi buổi chiều, ở công ty. Lần đầu tiên sau khi ra trường, Triệu Minh thấy nhớ cô gái nhỏ hơn cả nhớ lũ bạn trong Hội học sinh. Cô đã không được gặp Vũ Lục Hàn suốt một tuần, vẫn còn hẳn tận một tuần nữa.

"Em đã design lại cho anh chưa?", Âu Minh Hoàng bất ngờ lên tiếng, cắt đứt tạm thời cơn ảo não thường nhật của Triệu Minh. Cô lúi húi lục tìm trong túi sách, rồi lại lật tung đám giấy tờ trên bàn.

"Em đã làm rồi... Nhưng em không thấy USB đâu cả!", cô bần thần nhìn khắp nơi quanh mình, "Đêm qua em có gửi qua mail cho anh đấy, anh mở ra xem tạm... Hình như USB của em vẫn còn ở nhà..."

"Anh chưa nhận được mail nào cả", Âu Minh Hoàng check mail sau khi nghe Triệu Minh nói, nhún vai, "Em nên kiểm tra xem đã gửi đi chưa hay lại lưu vào nháp."

"Vâng", cô nàng bối rối mở máy tính. Nếu có Vũ Lục Hàn ở đây, hẳn cô gái nhỏ sẽ nhắc cô phải lưu lại một bản sao trong chính mail của mình trước khi gửi cho người khác.

"Em... hình như em xóa mất rồi", cô ngập ngừng trả lời.

Không có trong mục thư nháp, và cô thì đảm bảo mình đã gửi mail. Triệu Minh có một thói quen: luôn xóa sạch mọi mail trong tất cả các thư mục, mail của cô luôn trong tình trạng trống rỗng. Có lẽ khi mail chưa kịp gửi đi, cô đã vô tình xóa mất. Vũ Lục Hàn đã từng bảo cô phải lưu ý điều này và kiểm tra kĩ trước khi xóa, vì cô cũng một lần gặp tình trạng "chưa gửi đi đã bị xóa" này khi gửi mail cho Vũ Lục Hàn.

Giờ này thì làm gì có ai nhắc cô nữa??

"Thôi không sao, trong ngày hôm nay, bao giờ có thể thì gửi ngay cho anh nhé?", Âu Minh Hoàng an ủi khi thấy bộ mặt áy náy của cô.

Triệu Minh và Âu Minh Hoàng đang là một nhóm thực hiện bộ sưu tập đặc biệt cho một nhà mẫu nổi tiếng vừa hợp tác với công ty của Hoàng Lâm. Lẽ ra người làm cùng Âu Minh Hoàng phải là Mạc Thanh Thanh, nhưng "bà chằn" đang trong thời kì nghỉ phép để tập trung cho một cuộc thi thiết kế quốc tế gì đó. Dương Ánh Nguyệt quá bận để có thể nhận thêm thiết kế, trong khi người được tin tưởng nữa là Vũ Lục Hàn cũng nghỉ... tuần trăng mật!

Vợ sếp, vợ của sếp rồi đấy, vậy nên chẳng ai dám phiền Vũ Lục Hàn với một công việc như vậy.

Triệu Minh đã mất hơn một tuần mất ăn mất ngủ vì dự án thiết kế này, cô biết Âu Minh Hoàng cũng mệt chẳng kém: anh ta phờ phạc và gầy sọp hẳn. Tuy nhiên, vì là đàn ông nên anh thường xung phong nhận những phần khó. Triệu Minh chỉ đưa ý tưởng lên thành bản phác thảo, rồi gửi cho Âu Minh Hoàng để anh ta biến thành bản vẽ hoàn chỉnh cho sếp duyệt, sau đó anh ta sẽ bắt tay vào làm.

Nhưng gần đây, mệt mỏi vì công việc cộng với chán nản khi thiếu mất cô bạn đồng nghiệp, Triệu Minh cảm thấy năng suất làm việc trì trệ, đụng đâu quên đó, vô cùng mất tập trung. Cô tuy nghĩ ra ý tưởng từ rất sớm, nhưng lúc ngồi phác thảo lại tuyệt nhiên quên hẳn!

"Em sẽ vẽ nháp lại những cái em nhớ... Hết giờ em sẽ về nhà gửi lại cho anh", Triệu Minh rầu rĩ đáp, lôi ra quyển sổ. Cô còn chẳng có bộ màu chì Đức quen thuộc của mình.

"Không sao đâu, chúng ta vẫn còn khá nhiều thời gian mà. Em chỉ cần mô tả qua để anh hình dung trước là được", Âu Minh Hoàng tựa lưng vào ghế, nhìn theo nét vẽ chì của Triệu Minh trong quyển sổ. Cô thở dài.

"Nghe hơi buồn cười, nhưng em đã lấy ý tưởng dựa vào mấy bộ đèn chùm..."

"Anh thấy cũng hay", Âu Minh Hoàng nhún vai.

"Màu trắng, cam và vàng đan xen. Những màu này phù hợp với mùa hè."

"Gam màu nóng à?"

"Đúng vậy. Em nghĩ chất liệu voan và lưới sẽ phù hợp nhất. Đặc biệt mát mẻ vào mùa hè."

"Em không định dùng vải kaki ư? Thế còn ren?"

"Em sợ rằng vải ren sẽ dễ bị rách, hơi nữa ren với vải voan... em cũng không biết, em nghĩ lưới sẽ hợp hơn."

"Chúng ta sẽ bàn thêm khi có bản vẽ."

"Vâng", Triệu Minh chùng vai xuống. Rốt cuộc vẫn phải có bản thiết kế mới có thể lên kế hoạch.

Triệu Minh cảm thấy mình thật thừa thãi cho đến khi tan làm. Cô không đợi Trần Hải Minh đến đón, cậu đã nhắn tin cho cô "Anh có chút việc về hơi muộn, tan làm hãy đợi anh". Thay vào chờ đợi, cô bắt taxi đi về căn hộ của anh.

Giống với thói quen khi ở nước ngoài, Trần Hải Minh làm một cặp chìa khóa căn hộ và đưa cho Triệu Minh một cái, cô có thể ra vào tùy ý. Cô muốn tranh thủ buổi chiều về sớm và nấu một bữa cho cậu. Ít ra việc đó khiến cô thấy bản thân bớt thừa thãi hơn.

Ngay khi bước chân vào căn hộ, một thứ mùi như nước hoa phụ nữ xộc thẳng vào mũi cô.

Triệu Minh đứng yên lặng, đèn tắt tối om, không khí ngang bằng bên ngoài, không có dấu hiệu vừa sử dụng máy lạnh. Nhưng có vẻ trước đây ít nhất một tiếng, đã có người ở đây, đóng kín cửa, mở máy lạnh. Thế thì mùi nước hoa mới giữ được lâu đến vậy. Cô chun mũi, hít vào một lần nữa. Chắc chắn đây không phải mùi nước hoa của cô!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!