Anh kết thúc màn phát biểu trong cuộc hội thảo của ngành Y tại Nhật Bản. Công trình nghiên cứu của anh và cộng sự đã có kết quả tích cực. Anh nhìn quanh những gương mặt quen thuộc trong ngành, âm thầm ghi nhớ giây phút này của mình.
Hội thảo kết thúc lúc ba giờ chiều. Anh nhìn đồng hồ, bồn chồn trong lòng, có lẽ không kịp rồi. Anh thở dài, rút điện thoại ra, bần thần vài giây rồi cất về chỗ cũ. Có lẽ nếu ra sân bay ngay bây giờ, anh vẫn có thể đến kịp lúc.
"Bác sĩ Từ!"
Ngay khi anh định bước ra cửa, một cô gái đã gọi tên anh. Anh nhận ra ngay đó là ai. Aoko Hiroshi, nữ bác sĩ chuyên khoa thú y. Cô bác sĩ này khiến anh khá chú ý khi mới gặp, bởi cách cô ấy e thẹn cúi đầu chào thật giống Vũ Lục Hàn.
"Chào cô Hiroshi", anh lịch sự chào lại bằng tiếng Nhật. Nữ bác sĩ cười và cúi đầu. Anh bỗng thấy nhẹ nhõm khó tả.
"Bác sĩ Từ có rảnh lúc này không? Tôi thật sự rất hâm mộ công trình nghiên cứu của anh, tôi đã theo dõi từ rất lâu rồi. Tôi ước mình có thể giúp, nhưng... Tôi chỉ là một người chữa bệnh cho động vật. Dù sao, tôi cũng rất muốn được trò chuyện thêm với bác sĩ..."
Anh nhìn vào đôi mắt trong trẻo của cô, bỗng dưng đưa tay gãi đầu như phản xạ.
"Tôi... rất muốn nán lại với cô Hiroshi... Nhưng tiếc quá, tôi phải ra sân bay ngay bây giờ..."
"Ồ, anh Từ bận vậy hả?", Aoko nhướn lông mày lên, hai mắt mở to, sáng long lanh, "Vậy... chúng ta có thể hẹn nhau sau..."
"À vâng...", anh cảm thấy cần phải giải thích, "Hôm nay một người bạn của tôi kết hôn..."
"Tôi hiểu mà, anh Từ", cô bác sĩ cười tít mắt, "Tháng sau lại có buổi hội thảo nữa mà. Chúng ta có thể lại gặp nhau, ở Singapore..."
Anh nhếch môi nhè nhẹ. Aoko có sự nhẹ nhàng, nữ tính vừa phải của một cô gái Nhật, nhưng đồng thời lại cá tính theo kiểu anh thích. Anh chưa thật sự cởi mở với cô gái nào, ngoài Vũ Lục Hàn. Anh có vẻ không nên bị động nữa.
"Có lẽ... cũng không đến tháng sau đâu", anh cười hiền nhìn cô gái Nhật, lấy điện thoại, "Nếu cô không ngại... có thể cho tôi xin số điện thoại không? Tuần tới tôi trở lại Nhật Bản, hi vọng sẽ được liên lạc với cô..."
"Anh sẽ đến Nhật Bản lần nữa sao?", Aoko sung sướng, cầm lấy chiếc điện thoại của anh và gõ vào số của mình, "Tôi sẽ rất vui được đón tiếp anh, bác sĩ Từ!"
"Hãy gọi tôi là Từ Thiên", anh nhận lại điện thoại, bấm nút gọi lại cho đến khi Aoko mang điện thoại của cô ra nhìn. Thật trùng hợp, họ đều dùng điện thoại cùng một hãng, cùng một dòng, chỉ khác nhau về màu sắc!
Aoko nhận ra điều đó, hai má hồng lên một tí, đôi mắt cười nheo lại nhìn anh, mang theo một vẻ gần gũi dễ mến. Anh đáp lại nụ cười ấy, không khí vừa dễ chịu, vừa ngượng ngùng khó nói.
"Vậy... vậy tôi đi đây", anh ngập ngừng, cảm thấy lạ vì bản thân mình bỗng nhiên muốn nán lại nơi này.
Aoko Hiroshi với đôi mắt sáng bừng, nhìn về phía đường lớn.
"Từ Thiên này, thật ra... tôi có xe riêng. Nếu anh không chê... tôi có thể đưa anh ra sân bay không?"
Anh ngạc nhiên nhìn cô, và cũng nhìn về phía đường lớn.
"Cô Hiroshi đã có lòng mời tôi, tôi xin nhận. Cô thật tốt bụng."
"Aoko, gọi tôi là Aoko nhé!"
Rồi Aoko quay lưng đi trước dẫn đường, còn ngoái lại nhìn và cười rất tươi. Anh bất giác mỉm cười, anh thấy lòng mình nhẹ bẫng. Cảm giác rộn rạo khi nhận được thiếp mời đám cưới, hay sự hồi hộp khi nghĩ về việc sẽ tham dự đám cưới sau chuyến bay này, đột nhiên không còn là vấn đề của anh nữa. Anh đã hoàn toàn thanh thản.
"Hãy báo cho tôi khi anh về nước bình an nhé!", Aoko chào tạm biệt anh ở sân bay. Anh cảm thấy thật thân quen, như người chồng đang chuẩn bị đi công tác xa nhà.
"Cô Aoko cũng báo cho tôi khi cô về đến nhà. Cảm ơn cô!"
Aoko vẫy tay chào anh. Anh kéo hành lí, quay người lại nhìn cô lưu luyến. Anh không hiểu vì sao chỉ trong chốc lát, anh lại thấy thân thuộc với một cô gái đến vậy.
Cứ như kiểu, một ngày đẹp trời, đột nhiên anh bị sét đánh.
Chuyến bay đáp xuống sân bay an toàn. Anh chỉ chờ đợi đến khi vào hẳn bên trong sân bay, để bật nguồn điện thoại và nhắn tin cho cô gái Nhật ngay lập tức.
Anh nở nụ cười khi cô ấy đã nhắn tin cho anh. Chỉ vẻn vẹn một từ "Tôi đã an toàn", bằng tiếng Anh, cũng khiến anh thấy đáng yêu. Người quản gia đã đứng đợi anh, sẵn sàng đưa anh đến thẳng đám cưới. Anh không nhắn tin lại mà quyết định gọi điện thay vào đó.
"Chào bác sĩ", Aoko có giọng nói trẻ trung hơn trên điện thoại. Anh có thể nghe cả tiếng mèo kêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!