(Viết dưới góc nhìn nhân vật).
Vậy là đã qua ngày cưới của Vũ Lục Hàn.
Chẳng ngờ bọn họ lại đẹp đôi như vậy, chẳng thể tin Hàm Vũ Phong cũng lãng mạn được đến thế.
Nghĩ đi nghĩ lại, anh Vũ Phong chắc chắn không dành cho tôi.
Tôi cắm bó hoa cưới vào một bình pha lê thật đẹp, của Thụy Sỹ. Những bông hoa hồng trắng thi nhau phô diễn vẻ tươi tắn, phản chiếu lại vẻ đẹp dưới chiếc đèn trùm lớn trên đầu. Những bông hoa tội nghiệp. Bọn chúng sẽ chẳng sống được quá một tuần, nhưng chừng nào còn tươi, chúng sẽ mãi mãi tỏa sáng và hết mình góp phần làm đẹp cho khung cảnh. Chỉ có tôi, cuộc đời còn dài mà tưởng chừng muốn héo hon luôn rồi.
"Tiểu thư, cậu Hoàng Lâm đến."
Đó là người quản gia già nghiêm túc mà bố đã đặc biệt yêu cầu phải chăm sóc tôi khi bố và mẹ đi xa. Tôi ngạc nhiên vì tôi không thấy khó chịu với người quản gia như mình nghĩ. Ông rất biết cách tạo khoảng trống riêng tư cho tôi mà vẫn có thể quản lý được chặt chẽ.
"Cháu muốn gặp anh ấy trong thư phòng", tôi quay lại và nhìn thẳng vào ông. Mặc dù gần đây chúng tôi không hay gặp nhau ở nơi khác ngoài phòng ngủ của tôi.
"Vâng, tiểu thư."
Vậy là ông quản gia quay đi. Tôi đứng dậy, chậm rãi đi về phía thư phòng. Tôi cũng chẳng biết hiện giờ tôi đang hi vọng vào điều gì. Người tôi yêu vừa lấy vợ, còn tôi lại chả thấy buồn.
Thư phòng là nơi cuối cùng tôi sẽ bước vào trong nhà mình. Vậy mà lúc này, tôi lại có thể thong thả đẩy chiếc cửa nặng trịch, mở đèn lên và ngồi xuống chiếc ghế tràng kỉ bọc nhung đỏ. Chờ đợi một người ở phòng đọc sách quả là một ý tưởng kì dị.
Chỉ mất vài phút sau khi tôi đến để cánh cửa lại mở ra lần nữa. Hoàng Lâm luôn là người nhanh nhẹn. Anh chào tôi bằng nụ cười quen thuộc kèm theo những bước chân sải dài về phía tôi. Thay vì ngồi xuống, anh chọn cách tựa nhẹ vào bàn kính thủy tinh và nhìn tôi. Tôi đáp lại cái nhìn ấy, có thể thấy anh đang căng thẳng dù đã cố tỏ ra bình thường. Anh căng thẳng điều gì cơ chứ?
Chúng tôi đã im lặng bao lâu, tôi cũng không biết nữa.
"Chào em."
Hoàng Lâm lên tiếng. Thú thật, tôi đã cảm thấy khó xử.
"Anh đến để chào em thôi à? Chúng ta vừa gặp nhau mà."
"Ừ", anh cười lẽn bẽn, "Nhưng em về vội quá..."
Quả là tôi đã rời đám cưới hơi sớm. Suốt dọc đường đi về, tôi nghĩ mình cảm thấy không khỏe vì đây là đám cưới của người mình yêu. Phải có một sức mạnh vô địch về lý trí thì mới nhận lời làm phù dâu trong đám cưới ấy. Tôi công nhận mình khá dửng dưng trước đám cưới này, vậy nên tôi về sớm cũng chẳng phải do cô dâu, hay do chú rể. Tôi bỏ về vì anh. Vì Hoàng Lâm.
"Hình như bây giờ vẫn đang là tiệc sau lễ cưới nhỉ?"
Chẳng có câu hỏi nào vô duyên hơn câu ấy. Tôi thấy mình thật ngốc.
"Ừ", anh đáp, cười. Không hiểu do cười tôi ngốc, hay cười để không khí đỡ gượng gạo.
"Vì sao anh lại đi theo em?"
Đây lại là một câu hỏi vô duyên khác. Tôi không dám nhìn anh nữa.
"Anh không muốn bỏ lỡ em lần nữa."
Chà, câu nói ấy cũng làm tôi khá xúc động. Nhưng đây là Hoàng Lâm mà. Anh có thể nói bất kì điều gì anh muốn, dù trái tim anh không nghĩ vậy.
"Nào, chúng ta cần nghiêm túc một chút..."
"Anh đang nghiêm túc mà", khóe môi anh cong nhẹ. Tôi không hiểu từ bao giờ mình lại nhạy cảm đến vậy. Có lẽ từ khi đôi môi ấm áp của anh chạm nhẹ lên môi tôi, và cơ thể anh luôn ấm nóng bao bọc lấy tôi, mạnh mẽ, say mê.
"Em không biết nên phân biệt thế nào nữa", tôi cố cười, "Nhưng này, anh biết em không thích nghe anh nói những điều vớ vẩn như thế mà. Có cảm giác em giống như những đứa con gái rẻ tiền mà anh theo đuổi vậy."
"Chà, nặng lời quá...", anh phì cười. Tôi vẫn thích những nụ cười tự nhiên của anh. "Gu thẩm mỹ của anh không rẻ đến vậy đâu..."
"Nhưng gu bạn gái của anh thì có", tôi kiêu căng một chút, ngẩng cao đầu nhìn anh, "Em hơn hẳn bọn họ, đừng cố dìm em xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!