Cơ thể anh khẽ run lên.
Bỗng dưng anh gào lên ngắt lời tôi: "Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe."
"Mời em đi cho!"
Từ sau khi tôi sống lại, đây là lần đầu tiên anh thẳng thừng đuổi tôi đi như vậy.
Tôi nhìn Trình Dương bên cạnh, đẩy anh ra ngoài phòng bệnh.
"Em sẽ nói chuyện riêng với anh ấy."
Nói xong, tôi còn hôn an ủi một cái.
Trình Dương đứng hình.
Tôi hôn xong thì quay người vào phòng, đóng cửa lại.
Cố Cảnh Thâm vậy mà đã ngồi dậy từ giường bệnh, lục lọi trong túi quân phục vừa thay.
Một lúc sau, anh lấy ra một tấm ảnh.
Tôi nhìn kỹ, phát hiện đó là tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Cố Cảnh Thâm, do tôi thời còn sống sưu tầm.
Nhưng thứ khiến tôi kinh ngạc nhất là mặt sau bức ảnh, được dán một mảnh giấy.
Trên đó viết:
"Cố Cảnh Thâm, đời này Lâm Vãn Chi tôi chỉ yêu mình anh."
Tôi c.h.ế. t lặng.
Chợt nhớ lại, đó là lời tỏ tình tôi từng viết năm 18 tuổi khi còn là Lâm Vãn Chi.
Cũng chính câu này, khiến Cố Cảnh Thâm nhận ra tình cảm của tôi, rồi đưa tôi rời khỏi quân doanh.
Cố Cảnh Thâm v**t v* dòng chữ ấy, ánh mắt kiên định.
"Vãn Chi, em luôn yêu anh."
"Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, lần này không có thân phận ràng buộc, cũng không ai ngăn cản chúng ta."
Tôi nhìn ánh mắt cố chấp của anh, bất chợt thở dài.
Tôi rút tấm ảnh, ném vào thùng rác.
"Đúng là tôi đã nói câu này, nhưng đó là chuyện của kiếp trước."
"Tôi đã c.h.ế. t một lần, và ở kiếp này, trong kế hoạch tương lai của tôi không có anh."
Cố Cảnh Thâm siết c.h.ặ. t hai tay, toàn thân run rẩy không ngừng.
Anh hé môi, nhưng không thốt ra được lời nào.
Còn tôi thì lên tiếng:
"Chú nhỏ, anh vẫn mắc kẹt trong quá khứ."
"Anh luôn cho rằng tôi vẫn còn thích anh, nhưng người đó không phải là tôi, mà là Lâm Vãn Chi trước kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!