Chương 1: (Vô Đề)

Địa phủ chỉ cho tôi tám tiếng để kiếm tiền.

Nửa đêm mười hai giờ, tôi phải quay lại địa phủ.

Thời gian gấp rút, tôi lập tức tìm một công việc ở nhân gian, làm bưng bê trong khách sạn.

Tiền công tám tiếng là hai trăm tệ, đổi sang minh tệ vừa đủ để tôi đầu thai.

Nhưng tôi vừa bước vào sảnh tiệc của khách sạn, còn chưa kịp bưng khay rượu, đã bị chú nhỏ Cố Cảnh Thâm bắt gặp.

"Lâm Vân Chi?"

"Bỏ nhà đi một năm, sa sút đến mức phải đến khách sạn bưng bê, vậy mà cô cũng không chịu về nhà?"

Giọng nói ấy, giống như da thuộc hảo hạng được hun bằng xì gà lâu năm, trầm ổn, lạnh lẽo, mỗi chữ đều mang theo cạnh sắc được mài giũa chuẩn xác.

Toàn thân tôi cứng đờ.

Quay đầu lại, gương mặt Cố Cảnh Thâm đập vào mắt tôi.

Anh hiếm khi mặc vest, nhưng dáng đứng thẳng như tùng, ánh mắt sắc bén như đuốc, nhìn là biết ngay một quân nhân sát m.á.u.

Anh siết c.h.ặ. t vai tôi, mạnh mẽ kéo tôi đi.

"Đã quay về rồi thì coi như có biết sai, sau này đừng gây chuyện bỏ nhà đi nữa, người chịu thiệt chỉ có cô."

"Hôm nay là sinh nhật chị cô, lát nữa gặp chị, nói vài câu cát tường."

Rất nhanh, tôi đã bị Cố Cảnh Thâm kéo tới khu đón khách của sảnh tiệc.

Ba mẹ tôi ăn mặc lộng lẫy, vây quanh chị tôi là Lâm Thanh Hàm, trong mắt toàn là cưng chiều và trân quý.

Nhưng vừa thấy tôi xuất hiện, nụ cười trên mặt ba mẹ lập tức biến mất.

Ba tôi lạnh mặt liếc tôi:

"Con còn biết quay về sao? Lăn lộn bên ngoài một năm, sống không nổi nữa rồi à?"

Mẹ tôi cũng chẳng khá hơn:

"Hôm nay là sinh nhật chị con, chúng ta không có tâm trạng so đo với con."

"Con trốn đi một năm, chị con mấy lần nhận thông báo nguy kịch, con ngay cả điện thoại cũng không nghe, người cũng không chịu về."

"Bây giờ xin lỗi chị con, rồi ngoan ngoãn đồng ý hiến tủy cho chị, chúng ta sẽ tha thứ cho con."

Gương mặt ba mẹ đầy vẻ ban ơn.

Tôi không nhịn được nhớ lại cảnh từng báo mộng cho họ, cầu xin họ đốt cho tôi chút tiền giấy, nhưng họ lại bảo tôi cút về nhận lỗi.

Giống hệt như bây giờ.

Tôi thở ơ từ chối:

"Tôi c.h.ế. t rồi, không hiến tủy được."

"Bốp!"

Lời vừa dứt, ba tôi đã tát thẳng một cái:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!