Chương 9: Mật Danh Hành Động 001

Hôm nay Nguyên Chanh hiếm khi được nghỉ nên cô tranh thủ ngủ nướng, cô không đặt báo thức và nướng mãi đến gần chín giờ mới dậy.

Thức dậy, thói quen đầu tiên của cô là với tay lấy điện thoại và đăng nhập vào game.

Quả trứng sáu tiếng mà cô ấp tối qua đã nở. Một con Golem* đầu to, vẻ mặt ngờ nghệch, trông có vẻ ngốc nghếch nhưng cực kỳ chắc chắn hiện ra.

(*Golem là một khái niệm xuất phát từ văn hóa Do Thái, chỉ một thực thể hoặc sinh vật nhân tạo được tạo ra từ đất sét hoặc bùn. Theo truyền thuyết, các Golem được nhà giả kim hoặc thầy phù thủy tạo ra, ban cho sức mạnh nhờ các câu thần chú hay nghi lễ đặc biệt. Golem thường được sử dụng để bảo vệ hoặc phục vụ người tạo ra nó, nhưng vì không có ý thức hoặc trí tuệ riêng, nó chỉ làm theo lệnh một cách cứng nhắc.

Trong các trò chơi, truyện hoặc phim ảnh, Golem thường xuất hiện dưới dạng những sinh vật khổng lồ, thường làm từ đá, đất, hoặc kim loại, với sức mạnh phi thường nhưng có phần chậm chạp và thô kệch.) So với mấy con thạch nhỏ, con Golem này cao gấp bốn, năm lần cùng với thân hình đồ sộ.

Nguyên Chanh ký khế ước với con ma vật này và đặt tên cho nó là "Thạch Cự Nhân".

Cô tiếp tục quy trình thường ngày: đặt thêm một quả trứng mới vào tổ ấp và xem lũ ma vật đã thu hoạch được gì sau chuyến thám hiểm.

Những con ma vật đã mang lại cho cô một bất ngờ lớn: hai cây Tinh Tinh Thảo, một của Dây Leo và một của Nhóc Lam.

Nguyên Chanh vui mừng khôn xiết, cô lập tức lấy Viên Đá Sinh Mệnh mà cô đã giữ từ lâu ra để xây thêm một tổ ấp đơn sơ ngay cạnh tổ ấp cũ. Giờ thì cô có thể ấp hai quả trứng cùng một lúc.  Nghĩ đến trứng, Nguyên Chanh chợt nhớ đến thùng trứng mà cô mua nhưng chưa mở tối qua. Khi kiểm tra, cô nhận ra bên trong toàn là những quả trứng quen thuộc, điều này khiến cô mất hứng ngay lập tức.

Cô đóng thùng lại và quyết định sẽ chỉ tiếp tục ấp trứng và bán ma vật để kiếm tiền cho đến khi tích đủ một trăm đồng vàng lần nữa.

Những con ma vật đầy sức khỏe đã được cô đưa đi thám hiểm, đặc biệt là con Chuột Tích Trữ. Sau khi nghỉ ngơi cả đêm, nó đã hồi phục hoàn toàn. Nguyên Chanh hy vọng lần này nó sẽ mang về nhiều thứ hơn.

Cô hẹn Mao Điềm Điềm gặp nhau lúc 11:30 trưa tại quán thịt nướng. Buổi sáng cô dọn dẹp nhà cửa, đến khi gần đến giờ hẹn thì cô mới xuất phát. Theo địa chỉ Mao Điềm Điềm gửi, cô tìm đến một quán thịt nướng mới mở."Bé Chanh!" Mao Điềm Điềm ngồi ở gần cửa, từ xa đã thấy cô bước vào liền vẫy tay nhiệt tình.

Nguyên Chanh nhanh chân chạy tới: "Cậu đợi lâu chưa?"

"Không, nhà tớ ở gần đây nên tớ cũng mới tới."

Mao Điềm Điềm kéo cô vào quán, ngay lập tức đưa một ly sâm lạnh cho cô: "Phần trong set ăn của tớ đấy, uống đi."

Ly sâm được ướp lạnh, bên ngoài ly còn đọng những giọt nước. Nguyên Chanh uống một ngụm, vị chua ngọt thanh mát khiến cô cảm thấy sảng khoái hẳn."Ngon không?" Mao Điềm Điềm cười tươi, lại rót thêm cho cô một ly nữa.

Nguyên Chanh cầm ly nước, cảm nhận hơi lạnh dễ chịu từ lòng bàn tay, thở ra một hơi thoải mái. Cô để ý thấy điện thoại của Mao Điềm Điềm liên tục hiện lên thông báo tin nhắn liền nhắc nhở: "Cậu có tin nhắn kìa."

Mao Điềm Điềm gõ vào trán mình, nhấc điện thoại lên và hạ giọng nói với Nguyên Chanh: "Là Tiểu Kiệt đấy, hôm nay bọn họ lên núi Phúc Lâm. Tớ tò mò quá nên hỏi xem họ có thấy cái hố trong video đó không."

Nguyên Chanh cũng rất tò mò. Cái video kia khiến cô cảm thấy rất lạ lùng, nó cứ ám ảnh mãi trong đầu cô."Vậy họ sao rồi? Đã đến nơi chưa?" Nguyên Chanh hỏi."Chưa đâu," Mao Điềm Điềm trả lời trong lúc nhắn tin: "Họ xuất phát lúc tám, chín giờ gì đó, giờ mới đến chân núi. Ủa? Bọn họ nói gặp nhân viên kiểm lâm và bị chặn lại rồi... Hình như có người vào rừng sâu mấy hôm trước, đội cứu hộ tìm cả ngày mới thấy.

Giờ ngọn núi ấy đã bị phong tỏa, không ai được lên cả."

Núi Phúc Lâm là ngọn núi cao nhất gần Lâm Thành, nhưng không có chùa hay đền gì đặc biệt. Những truyền thuyết về thần tiên cũng mập mờ không rõ nên ngọn núi này không được khai thác du lịch. Thỉnh thoảng chỉ có cư dân địa phương mới leo núi vào dịp lễ nhỏ.

Người leo núi nhiều nên trên đỉnh đã xây một đài quan sát, và dưới chân có con đường mòn cố định. Phần còn lại vẫn là khu rừng rậm rạp, hoang sơ. Mùa hè này, rắn, kiến và côn trùng nhiều vô kể nên số người leo núi cũng giảm hẳn, mà có ai đi cũng không dám bén mảng vào rừng sâu.

Nếu những gì kiểm lâm nói là thật thì có lẽ những người kia cũng đang tìm cái hố trong video.

Cảm giác vừa có chút tiếc nuối, lại vừa thở phào nhẹ nhõm. Nguyên Chanh nhấp thêm một ngụm sâm rồi quay sang thấy Mao Điềm Điềm vẫn đang nhắn tin, liền hỏi: "Vậy họ định về chưa?"

"Về sao được?" Mao Điềm Điềm cười đáp. "Hôm qua vì chuyến đi này mà Triệu Anh Kiệt với Tiêu Khải bị quản lý mắng té tát. Khó khăn lắm mới xin được nghỉ, sao họ chịu về ngay được chứ?"

Nguyên Chanh hỏi tiếp: "Nhưng họ đâu được phép lên núi đâu?"

Mao Điềm Điềm hạ giọng: "Không được phép leo theo đường chính, nhưng trong nhóm có một người là dân địa phương, sống dưới chân núi Phúc Lâm. Cậu ấy nhận ra ngay đó là ngọn núi trong video, cậu ta cũng biết có lối tắt để leo lên. Thế là họ quyết định đi theo đường đó."

Nguyên Chanh: "…"

Thấy cô có vẻ quan tâm, Mao Điềm Điềm vui vẻ nói: "Hay là tớ thêm cậu vào nhóm chat nhé, họ đang nói chuyện trong nhóm cũng vui lắm."

Tuy Nguyên Chanh tò mò, nhưng vẫn hơi do dự: "Nhóm hành động của họ mà, kéo tớ vào có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!