Chương 8: Video quảng cáo game

Sáng nay không có xe để đi nhờ, Nguyên Chanh phải đón xe buýt đến chỗ làm. Cô đến tiệm trước giờ làm mười phút, vừa đến nơi thì các đồng nghiệp khác cũng lục tục kéo tới.

Mao Điềm Điềm vừa thay đồng phục vừa kể với cô rằng món thịt nướng hôm qua rất ngon, và đôi khi nhà hàng còn có những suất ăn khuyến mãi rất rẻ. Hôm qua cô ấy đã săn được một voucher giảm giá trong lúc nhà hàng tổ chức sự kiện, voucher này có giá trị trong một tuần, và cô ấy hỏi Nguyên Chanh có muốn đi ăn cùng không.

Voucher này được săn miễn phí tại nhà hàng. Với suất ăn dành cho hai người chỉ tốn 69 tệ, cộng với phiếu giảm giá 20 tệ, hai người chỉ mất 49 tệ là có thể thưởng thức bữa ăn.

Mao Điềm Điềm đưa điện thoại ra cho Nguyên Chanh xem thực đơn phong phú của suất ăn. Ngoài nhiều loại thịt, còn có xúc xích nướng, bắp phô mai, bánh gạo và một phần nước sâm lạnh cỡ lớn.

Thực sự quá hời! Nguyên Chanh đã lâu không được ăn thịt nướng, cô có chút xiêu lòng. Cô nghĩ tới việc hôm qua Mao Điềm Điềm đi cùng Trịnh Nguyệt, liệu voucher này có phải do cả hai cùng săn không nên cô hỏi: "Thế Nguyệt Nguyệt thì sao? Cô ấy không đi à?"

Mao Điềm Điềm cười: "Cô ấy đang giảm cân, mỗi tháng chỉ cho phép mình ăn hai bữa thịnh soạn, mà suất của tháng này đã hết rồi. Cô ấy còn dặn tớ đừng rủ cô ấy đi ăn trong thời gian tới. Phiếu giảm giá này Nguyệt Nguyệt đưa lại cho tớ, nếu lần tới đi ăn thấy ngon thì chúng mình lại đi tiếp nhé."  Lúc này Nguyên Chanh mới yên tâm nhận lời Mao Điềm Điềm.

Dùng bữa tối ở ngoài khá tốn thời gian, sau khi ăn còn đi dạo thêm, nếu về nhà muộn thì không hay lắm. Vì Nguyên Chanh sống một mình, cô không muốn về nhà quá trễ nên đã hẹn Mao Điềm Điềm sẽ đi ăn thịt nướng vào ngày nghỉ sau, ăn trưa rồi chiều cùng đi dạo quanh trung tâm thương mại gần đó.

Theo lời Mao Điềm Điềm: "Đi ngắm đồ thôi, có mất tiền đâu mà lo."

Công việc hôm nay cũng như mọi khi, nhưng cuộc sống của Nguyên Chanh lại có thêm chút thú vị. Trước đây, giờ nghỉ của cô chỉ toàn nghe đồng nghiệp tán gẫu hay xem họ lướt video ngắn, giờ đây, việc đầu tiên cô làm là mở game ra xem trứng đã nở chưa, lũ ma vật lại mang gì thú vị về cho cô.

Nguyên Chanh đã có thêm nhiều kỳ vọng vào trò chơi này. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ "Ký khế ước với mười loại ma vật khác nhau", ngoài phần thưởng là năm mươi đồng vàng, cô còn nhận được một Viên Đá Trưởng Thành.

Mô tả của trò chơi nói rằng viên đá này là nguyên liệu cần thiết để xây nhà chế tạo thức ăn. Chỉ cần xây được nhà này, cô sẽ có thể tự làm thức ăn cho lũ ma vật của mình.

Hiện giờ, cô đã tích trữ được năm cây Tinh Tinh Thảo. Chỉ cần lũ ma vật cố gắng thêm chút nữa là cô sẽ sớm có thêm tổ ấp thứ hai.

Trong số mười một quả trứng mà cô mua hôm qua, chỉ có một quả cần sáu tiếng để ấp, những quả còn lại đều chỉ mất một tiếng.

Nguyên Chanh đang cố gắng ấp trứng và tích lũy thêm tiền. Cô muốn khi gom đủ một trăm đồng vàng sẽ lại mua thêm một thùng trứng nữa để xem liệu có thể thu phục thêm loài ma vật mới nào không.

Tuy nhiên, dường như giá trị của các ma vật nở ra từ trứng không giống nhau. Cô vừa thả một con Đèn Lồng Thảo và nó được bán với giá tận 21 đồng vàng.

Nguyên Chanh: Sợ bóng tối thì đã sao, miễn là bán được giá cao!

Cô khá may mắn vì trong số trứng còn lại, có hai quả nở ra Đèn Lồng Thảo. Một con bán được 21 đồng vàng, con còn lại 19 đồng. Nhờ bán được cả hai con Đèn Lồng Thảo, cô đã gom đủ 100 đồng vàng.

Còn lại ba quả trứng, trong đó hai quả là trứng thạch và một quả là trứng Bông Bông. Biết rằng thạch ma vật chỉ bán được mười mấy đồng vàng, cô quyết định tạm thời không ấp chúng mà ưu tiên những loài ma vật mới chưa ký khế ước hoặc có giá trị cao.

Khi đã tích đủ tiền, Nguyên Chanh lập tức mua thêm một thùng trứng. Ban đầu cô định mua thùng trứng mà hôm qua đã mua, nhưng có vẻ thùng đó đã được làm mới, từ chín quả lại trở thành mười quả. Có lẽ là do họ bổ sung hàng vào ban đêm.

Giờ đây, cô đã học được cách nhận biết một số trứng, ít nhất những quả đã ấp qua là cô có thể phân biệt được.

Lần này cô lại nhận được một quả trứng cần sáu tiếng để nở, nhưng hình dáng khác với quả trứng của con Chuột Nhỏ hôm trước, có lẽ lại là ma vật mới.

Cô vẫn giữ ý định để dành quả trứng này ấp vào buổi tối khi đi ngủ, còn ban ngày thì cô sẽ ấp những quả có thời gian ngắn hơn.

Sáng nay, sau khi thức dậy, Nguyên Chanh đã đưa hết những ma vật có sức khỏe đầy đủ đi thám hiểm, trong đó có cả con Chuột Nhỏ.

Bây giờ, những ma vật khác đã quay về hết, thậm chí có vài con đã nghỉ ngơi xong, chuẩn bị sẵn sàng cho đợt thám hiểm tiếp theo. Vậy mà con Chuột Nhỏ vẫn chưa về.

Mỗi lần đăng nhập vào game, Nguyên Chanh đều phải mở Quyển Sách Khế Ước ra và lật tới trang của con Chuột Nhỏ để kiểm tra. Dòng chữ "Đang thám hiểm…" vẫn hiện lên. Quả nhiên là có chân nên chạy đi xa thật.

Trong số mười quả trứng nhận được lần này, chỉ có hai quả là loại cô chưa từng thấy. Một quả cần sáu tiếng để ấp, quả còn lại cần một tiếng. Quả trứng một tiếng nở ra một con chim nhỏ khá nóng tính, suốt ngày líu ríu không ngừng.

Trong ngày hôm đó, Nguyên Chanh đã thả bớt một vài ma vật. Hướng Dương Nhỏ trở thành ma vật có giá trị cao nhất, vượt cả Đèn Lồng Thảo khi được bán với giá 23 đồng vàng.

Dây Leo cũng bán được với giá khá tốt, khoảng 17-18 đồng vàng. Còn Bông Bông thì khá rẻ, giá cũng tương đương với lũ thạch.

Tuy nhiên, sau khi có trải nghiệm với Nhóc Lục và Đèn Lồng Thảo sợ bóng tối, Nguyên Chanh rút ra bài học rằng không thể đánh giá thấp bất kỳ ma vật nào. Có lẽ chúng có công dụng nào đó mà cô chưa biết.

Sau khi thả bớt những ma vật "giá cao", tốc độ kiếm tiền của Nguyên Chanh tăng vọt. Buổi sáng cô mới mua một thùng trứng, đến tối cô đã lại tích đủ một trăm đồng vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!