Chương 6: Du hành cùng thạch

Sau khi trang bị danh hiệu, thời gian ấp trứng được giảm bớt. Nguyên Chanh tò mò không biết giảm được bao nhiêu nên cô mở tổ ấp ra xem. Đúng là chỉ "giảm nhẹ" thôi, nhưng cũng giảm được sáu phút.

Chắc là giảm theo phần trăm, thời gian ấp ban đầu là một tiếng, vậy là giảm được mười phần trăm.

Cũng được, dù sao có còn hơn không. Nhờ sáu phút này, cô quyết định giữ lại danh hiệu mà không gỡ ra.

Cô chuyển sang kiểm tra nhiệm vụ mới và phát hiện chức năng thám hiểm mới đã được mở. Điều bất ngờ là không giới hạn số lượng ma vật tham gia, nghĩa là cô có thể gửi cả năm con thạch nhỏ của mình đi thám hiểm.

Nhưng cùng lúc đó, cô nhận được một cảnh báo rằng thám hiểm ngoài trời có rủi ro, ma vật có thể bị thương hoặc thậm chí chết nên phải cẩn thận.

Nguyên Chanh lập tức từ bỏ ý định gửi hết lũ thạch nhỏ của mình đi thám hiểm. Đám thạch của cô nhìn qua đã thấy yếu ớt rồi, tuy dễ thương nhưng chẳng có vẻ gì là chiến đấu giỏi cả. Không có chân, bọn chúng di chuyển bằng cách bật nhảy liên tục, hoặc như con Nhóc Bùn, nó tự biến thành một vũng chất lỏng rồi chầm chậm trườn đi trên mặt đất. Gặp nguy hiểm thì trốn còn không kịp ấy chứ.

Tuy nhiên, nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành. Sau khi suy nghĩ, Nguyên Chanh quyết định gửi Nhóc Bùn và Bé Trong Suốt đi thám hiểm. Hai con này có khả năng ngụy trang, hy vọng chúng có thể ẩn mình nếu gặp nguy hiểm.

Sau khi xác nhận lệnh thám hiểm, hai trang trong Quyển Sách Khế Ước của Nhóc Bùn và Bé Trong Suốt đều trở nên trống không. Góc trên bên phải của trang hiển thị "đang thám hiểm...".

Cô không biết bao lâu thì chúng sẽ quay lại.

Khi thoát game, một khung thông báo hiện ra hỏi cô có muốn bật thông báo không.

Tối hôm qua, theo gợi ý của game, cô đã thêm biểu tượng của game vào màn hình chính, đó là hình Quyển Sách Khế Ước, nhưng điều lạ là trò chơi này không có tên.

Giờ lại nhắc cô bật thông báo, Nguyên Chanh lưỡng lự. Bật quá nhiều quyền truy cập làm cô thấy không an toàn. Nhưng rồi cô nghĩ, trong thời đại này còn gì là riêng tư nữa, điện thoại chẳng khác nào máy nghe lén cả. Chỉ cần không lấy cắp tiền của cô là được.  Vì muốn biết khi nào hai con thạch nhỏ sẽ quay lại sau chuyến thám hiểm, Nguyên Chanh quyết định bật thông báo cho game. Cô thử một chút thì thấy mình có thể tắt bất cứ lúc nào.

Tất nhiên, nếu game cứ gửi quảng cáo liên tục thì cô sẽ tắt ngay.

Sau bữa trưa, mọi người quay lại tiệm để thay ca cho nhóm nhân viên còn lại đi ăn. Buổi trưa gần như không có khách ngồi tại tiệm, nhưng đơn hàng trà sữa giao đi thì nhiều vô kể. May là nhân viên được chia thành hai ca nên vẫn kịp ăn uống đúng giờ.

Vừa về đến tiệm, Nguyên Chanh lập tức bắt tay vào làm trà sữa. Còn thời gian nghỉ trưa thì để xong việc rồi nghỉ.

Loại trà trái cây mới của tiệm đang bán rất chạy, Mao Điềm Điềm bận đến mức không có thời gian để tán gẫu. Nghe thấy điện thoại báo có thông báo nhưng Nguyên Chanh không có thời gian để xem.

Mãi đến hơn một giờ chiều, khi đã gần xong việc thì cô mới có thời gian rảnh và rút điện thoại ra để kiểm tra. Đầu tiên, cô vào game thu hoạch trứng.

Một con Nhóc Lục nở ra, cô thả nó đi và nhận được chín đồng vàng.

May là nhờ số vàng này, cuối cùng Nguyên Chanh cũng đạt được trăm đồng.

Cô mở ba lô ra để ngắm đống vàng của mình, nhưng rồi phát hiện ra rằng có một ô riêng biệt chỉ chứa đúng một đồng vàng.

Có vẻ ba lô có giới hạn, mỗi ô chỉ chứa tối đa 100 đồng của cùng một loại vật phẩm, nếu vượt quá thì phải chiếm thêm một ô khác.

Nguyên Chanh hơi thất vọng. Cô còn tưởng mình sẽ thấy một đống vàng to như núi. Nhìn đống vàng chất cao là ước mơ của cô.

Tuy ba lô vẫn còn vài ô trống, nhưng cô quyết định không chuyển vàng vào kho chứa.

Cô tiếp tục nhận phần thưởng nhiệm vụ và đặt quả trứng mới vào tổ ấp. Khi xem thời gian ấp, cô thấy còn hơn 53 phút nữa nên lại là thạch rồi.

Nhiệm vụ này hoàn thành cũng mở khóa "Trại Trứng". Ở góc trên cùng của giao diện chính, biểu tượng hình cái lều nhỏ đã sáng lên.

Tạm thời Nguyên Chanh không quan tâm đến Trại Trứng vì cô vẫn đang lo lắng về hai con thạch đang đi thám hiểm của mình. Nhiệm vụ hoàn thành có nghĩa là chúng đã về an toàn, đúng không?

Cô mở Quyển Sách Khế Ước ra xem thì thấy Bé Trong Suốt đã trở về. Nhưng dường như cơ thể của nó đã nhỏ đi một chút, nằm bẹp dí trên trang sách, trông rất yếu ớt.

Chuyện gì thế này?

Nguyên Chanh không nhịn được liền đưa tay chạm vào nó, nhưng tất nhiên là cô chỉ là chạm vào màn hình. Bé Trong Suốt phát ra tiếng "gừ gừ" yếu ớt, cố gắng cử động nhưng không thành, cuối cùng lại nằm bẹp ra.

Nhìn thật đáng thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!