Bên trong xe của Nghiêm Úy Lâm, cửa kính dán phim chống nhìn trộm đã được kéo lên, tạo ra một không gian kín đáo.
Nguyên Chanh ngồi ghế sau cùng cô lớn, cô lớn không kiềm được mà hỏi: "Rốt cuộc là bí mật gì mà phải ra tận nơi vắng người mới nói được?"
Bà liếc mắt nhìn sang ông chồng đang ngồi ghế phụ của mình: "Cậu con có nghe được không? Nếu không nghe được thì bảo cậu xuống xe đi."
Người cậu vừa mới ngồi ổn định: "…."
Thế thì tôi đi?"Nghe được, nghe được mà." Nguyên Chanh vội vàng gật đầu, kéo ba lô qua và mở khóa kéo: "Cô lớn nhìn này, đây chính là bí mật mà con muốn nói."
Nghiêm Úy Lâm quay nửa người lại, rướn cổ nhìn về phía sau. Anh chưa từng thấy Quyển Sách Khế Ước ngoài đời thật nên rất tò mò."Cái gì đây…?"
Cô lớn tròn mắt nhìn khi thấy Nguyên Chanh lấy ra một quyển sách lớn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: "Đây chẳng phải là… cái gì ấy nhỉ…"
Bà vỗ nhẹ lên trán, rõ ràng đã nghe qua về nó nhưng giờ lại không nhớ ra tên."Quyển Sách Khế Ước." Cậu lặng lẽ bổ sung."Đúng rồi, Quyển Sách Khế Ước!" Cô lớn cuối cùng cũng nhớ ra, kinh ngạc nhìn Nguyên Chanh: "Chanh Chanh, con… sao con lại có cái này? Cô nghe nói chỉ Triệu Hồi Sư mới có thôi."
Nguyên Chanh mỉm cười: "Cô lớn, con chính là Triệu Hồi Sư."
Nói ra điều này với người thân trong gia đình, Nguyên Chanh cảm thấy vừa tự hào vừa có chút ngại ngùng.
Cô lớn há hốc miệng, nhiều cảm xúc lẫn lộn tràn ngập trong đầu, không biết phải nói từ đâu.
Nguyên Chanh nhanh chóng triệu hồi lũ Thạch Nhỏ của mình, đặt Nhóc Lục vào tay cô lớn, đưa Nhóc Lam cho anh họ ôm, và đưa một Nhóc Bùn nhỏ cho cậu, người đang dõi cặp mắt trông mong nhìn về phía cô. Còn Nhóc Đỏ thì cô giữ lại, vì nhóc này là đuâws nghịch ngợm nhất, cô cũng không muốn dọa mọi người. Nguyên Chanh nói: "Đây là ma vật mà con đã ký khế ước."
"Cô biết mà, gọi là Thạch Nhỏ đúng không?"
Cô lớn v**t v* Nhóc Lục mềm mại như vuốt một chú cún con, ánh mắt đầy thích thú: "Cô đã xem qua mấy bài đăng trên diễn đàn."
Cậu cũng tiếp lời: "Nếu gọi theo màu sắc thì này chắc gọi là Thạch Vàng nhỉ."
"Ông thì cần gì phải nói, tôi đâu có mù!" Cô lớn lườm cậu một cái.
Cô lớn tiếp tục v**t v* Nhóc Lục rồi hỏi Nguyên Chanh chuyện gì đã xảy ra, tại sao cô lại có ma vật này. Nguyên Chanh giải thích rằng cô là Triệu Hồi Sư số 13, giấu đi các chi tiết liên quan đến trò chơi. Khi nghe nói cô đang làm việc cho Cục Dị Điều, cô lớn vừa vui vì cô được làm trong cơ quan nhà nước, vừa lo lắng liệu có khi nào cô sẽ bị ép buộc ra trận đối phó với quái vật từ hố đen hay không.
Nguyên Chanh nhẹ nhàng trả lời, giải thích rằng hợp đồng của cô không yêu cầu bắt buộc cô phải ra trận. Tuy nhiên, trong thâm tâm, cô biết nếu thực sự có tình huống nguy cấp, cô sẽ không thể đứng ngoài cuộc mà không tham gia.
Việc cô giấu đi thân phận Triệu Hồi Sư được cô lớn đồng tình, bởi không phải ai cũng muốn gánh trách nhiệm lớn như Tần Văn Đào đang rất nổi tiếng với vai trò Triệu Hồi Sư kia. Là người thân, cô lớn chỉ mong muốn con cháu được an toàn, không phải gánh vác quá nhiều áp lực."Quá được rồi, ngoan hơn chó nhiều." Cô lớn cười nói, tiếp tục v**t v* Nhóc Lục mềm mại.
Nguyên Chanh thở phào nhẹ nhõm. May mắn là cô đã triệu hồi đám Thạch Nhỏ dễ thương. Trước đây, khi cô còn ở nhà một mình, cô lớn từng đề nghị cô nuôi chó để bầu bạn, nhưng vì bận rộn công việc nên cô không thể nuôi được.
Giờ có ma vật bên cạnh, chúng cũng có thể bảo vệ cô.
Nghiêm Úy Lâm đang ôm Nhóc Lam, v**t v* nó đầy thích thú, chờ cho đến khi mẹ anh nói xong, anh mới không nhịn được mà hỏi: "Chanh Chanh, sao em có nhiều ma vật thế? Chẳng phải những Triệu Hồi Sư khác chỉ có một con thôi sao?"
Mặc dù việc Aphroula đã ký khế ước với hai ma vật là điều đã được biết đến trong giới Triệu Hồi Sư, nhưng đối với Nghiêm Úy Lâm, đây vẫn là điều khó hiểu."Cũng có Triệu Hồi Sư ký khế ước với nhiều ma vật." Nguyên Chanh trả lời một cách lấp lửng.
Nghĩ đến danh hiệu "Công Chúa Thạch" mà mọi người trong Cục Dị Điều gán cho mình, Nguyên Chanh không khỏi cảm thấy xấu hổ, cô thầm nghĩ tốt nhất đừng để anh họ biết.
Nghiêm Úy Lâm có rất nhiều điều muốn hỏi. Thế giới của Triệu Hồi Sư quá xa lạ với anh, nhưng vì lo ngại hỏi quá nhiều sẽ khiến em gái mình cảm thấy khó xử, anh đành nuốt những câu hỏi xuống.
Thực tế, hôm nay Nghiêm Úy Lâm đã đặc biệt sắp xếp thời gian để đưa em gái đi nhập học. Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, anh sẽ đưa cô về.
Cô lớn và cậu rất thích thú với đám Thạch Nhỏ, ôm mãi không rời. Nghiêm Úy Lâm cũng muốn ôm, nhưng vì phải lái xe nên đành tiếc nuối trả lại Nhóc Lam cho Nguyên Chanh."Chanh Chanh, với tình trạng của em, ở ký túc xá liệu có tiện không? Hay để anh nhờ Cục Dị Điều nói chuyện với trường giúp em?"
Nguyên Chanh cũng cảm thấy không tiện khi ở phòng sáu người, đặc biệt khi cô cần phải giữ bí mật về Quyển Sách Khế Ước. Tuy nhiên, là một sinh viên luôn tuân thủ nội quy, cô không nghĩ đến việc thay đổi.
Nghe lời đề nghị từ anh họ, Nguyên Chanh cảm thấy hơi ngại. Chỉ vì một vấn đề về ký túc xá mà nhờ đến sự can thiệp từ Cục Dị Điều thì có vẻ hơi quá đáng.
Nghiêm Úy Lâm chỉ lắc đầu. Cô em gái của anh còn trẻ, thiếu kinh nghiệm. Thực tế, chuyện này đơn giản hơn cô nghĩ. Cục Dị Điều là cơ quan đặc biệt, có quyền giải quyết các tình huống đặc biệt. Nếu cô đồng ý tiết lộ thân phận, trường sẽ tự động sắp xếp một chỗ ở phù hợp hơn cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!