Chương 46: Con nói với cô một bí mật

Tạ Khắc Cương vừa đến nơi, nhìn thấy Nguyên Chanh đang ôm đủ loại ma vật Thạch Nhỏ với đủ màu sắc dính chặt vào người, vẻ mặt nghiêm túc trên khuôn mặt vuông chữ điền của ông suýt nữa nứt ra thành biểu cảm kinh ngạc.

Một tay Nguyên Chanh giữ chặt Nhóc Đỏ đang cố rúc vào lòng mình, tay kia kéo Nhóc Lam muốn dính vào cô xuống và đặt sang một bên, đầu óc đau như búa bổ.

Đây là lần đầu tiên cô thả nhiều Thạch Nhỏ ra cùng một lúc như vậy. Tuy đám nhóc này dễ thương, nhưng lại bám người quá mức, Nhóc Đỏ và Nhóc Lam đều muốn áp sát cô, khiến nửa người cô thì nóng, nửa còn lại thì lạnh. Cảm giác này đúng là khó tả."Chuyện này là sao?" Giọng của Tạ Khắc Cương lệch hẳn tông mà chính ông cũng không nhận ra."Cục trưởng, mấy con Thạch Nhỏ này tự tìm đến Chanh Chanh đấy." Chân Hân vẫn chưa hết bàng hoàng, vẻ mặt như thể thế giới quan của cô vừa bị đảo lộn.

Tạ Khắc Cương không hiểu: "Tự tìm đến nhà con bé?"

Nguyên Chanh giải thích: "Không phải đâu ạ."

Chân Hân không nhịn được mà nói thêm: "Cục trưởng, chúng tìm đến Cục Dị Điều! Lúc Chanh Chanh vừa đến cổng, cô ấy đã ký khế ước với một con Thạch Lục, rồi Thạc Vàng và Thạch Đỏ cũng đuổi theo tới, cứ bám chặt lấy cô ấy không chịu rời."

Tạ Khắc Cương: "…"

Nếu không biết chắc rằng Chân Hân không dám và cũng không thể nói dối, ông sẽ nghĩ mình đang nghe một câu chuyện nghìn lẻ một đêm."Chuyện… chuyện này là cháu đã ký khế ước với tất cả bọn chúng?" Biểu cảm của Tạ Khắc Cương bắt đầu giống Chân Hân, đầy vẻ hoảng hốt: "Ký một lúc nhiều ma vật như vậy, cháu có chịu nổi không?"

Aphroula mới chỉ ký khế ước với hai con ma vật, còn Nguyên Chanh thì đã có đến bốn con, số lượng gấp đôi rồi.

Nguyên Chanh định khiêm tốn một chút, nhưng nhớ đến Bé Trong Suốt đi thám hiểm mà cứ bị đúm suốt nên cô không dám thả nó ra ngoài, liền đáp nhẹ nhàng: "Cũng ổn thôi ạ. Chắc là vì chúng yếu quá."

Những nhân viên của Cục Dị Điều xung quanh đều bày tỏ sự không đồng tình, họ suýt nữa cũng lao đến bịt miệng cô lại. Sao có thể nói mấy lời như thế trước mặt đám Thạch Nhỏ được? Tổn thương ma vật biết bao!  Nguyên Chanh: "…"

Mấy người này, thật là quá để ý tiểu tiết rồi."Toàn là Thạch Nhỏ thôi mà!"

"Thạch Nhỏ dễ thương mà. Có lẽ Nguyên Chanh có độ tương hợp cao nhất với loài này."

"Như này thì phải cao đến mức độ nào chứ, Nữ Vương Thạch à?"

Nguyên Chanh: "…"

Nữ Vương thì không dám nhận, cùng lắm chỉ là Công Chúa Thạch mà thôi.

Cô thầm mừng vì cái danh hiệu này chỉ xuất hiện trong nhân vật game. Nếu nó mà nổi bật trên đầu cô như trong mấy trò chơi trực tuyến thì có lẽ cả đời này cô cũng chẳng dám ra ngoài nữa."Không có gì nữa thì tôi về đây." Nguyên Chanh cảm thấy không chịu nổi sự chú ý này nữa, cô muốn rời đi.

Hiện tại không tiện thả Bé Trong Suốt ra, nhưng cô định nhân cơ hội này để ký khế ước với nó luôn.

Dù sao thì cũng có nhiều người, kể cả tiến sĩ Tống, tận mắt chứng kiến đám Thạch Nhỏ nối đuôi nhau tìm đến Cục Dị Điều. Cô – Công Chúa Thạch – thêm một Bé Trong Suốt vào đội hình cũng chẳng có gì là lạ.

Hơn nữa, nhiều người đang vây quanh cô nhìn chằm chằm, kể cả Cục trưởng Tạ mới đến, rõ ràng họ chưa bao giờ thấy cảnh tượng này.

Tạ Khắc Cương muốn bảo cô đừng vội đi, nhưng lời ra đến miệng lại chẳng biết nói sao.

Cũng chẳng phải có việc gì cần, chỉ là cảm thấy tình huống này thật hiếm có.

Hôm nay vốn có một đợt hành động lớn vì nghi ngờ hố đen núi Phúc Lâm có khả năng bùng nổ quái vật triều. Cả Cục Dị Điều đều bận rộn, thậm chí còn gọi cả Nguyên Chanh từ trường đến.

Nhưng sau đó, thông tin được xác nhận là sai sót từ thiết bị giám sát, chỉ là một phen hoảng sợ không đáng có.

Thế cũng tốt, thà để thiết bị có lỗi còn hơn là có quái vật thật.

Thiết bị giám sát núi Phúc Lâm đã được đưa về Cục để kiểm tra lại. Sau khi sắp xếp xong công việc, Tạ Khắc Cương nghe tin Nguyên Chanh ký khế ước một lúc với ba con ma vật, liền vội vàng đến xem.

Quả thực rất đáng kinh ngạc.

Tạ Khắc Cương vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Aphroula – người được mệnh danh là "Nữ Thần Chiến Tranh Tây Châu" – cũng chỉ mới ký khế ước với hai con ma vật. Còn về phần Tần Văn Đào – "Triệu Hồi Sư số một Trung Châu" – lại càng không cần nói, chỉ có mỗi Nguyên Chanh, bên ngoài thì im lặng, nhưng xem ra lại là người tiềm năng nhất, đã ký khế ước với bốn con ma vật rồi!

Lúc cần thì khuôn mặt nghiêm nghị của Tạ Khắc Cương có thể trở nên hiền từ.

Ông nhẹ nhàng nói với Nguyên Chanh: "Tiểu Nguyên, nghe nói cháu đến cùng tiến sĩ Tống, có muốn qua viện nghiên cứu xem những nghiên cứu mới không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!