Ngồi lên xe, Nguyên Chanh không thể kìm được mà hỏi: "Tiến sĩ Tống, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Trước tiên lau mồ hôi cái đã." Tống Ngạn Thanh đưa cho cô một tờ khăn giấy, sau đó đưa tiếp một chai nước. Đợi khi thấy cô đã uống vài ngụm, anh mới bình tĩnh trả lời: "Hố đen núi Phúc Lâm có biến động, chúng ta cần đến đó xem xét."
Giọng điệu bình thản của anh khiến Nguyên Chanh bớt lo lắng hơn một chút. "Có phải quái vật từ hố đen xuất hiện không?"
Cô biết, hố đen không bao giờ thực sự yên tĩnh, thi thoảng lại có vài con quái vật thoát ra ngoài.
Nhưng nhờ sự bảo vệ chặt chẽ của chính quyền Trung Châu, cuộc sống của người dân vẫn diễn ra bình thường, bao gồm cả cư dân Giang Thành, nơi giờ đây đang mở rộng về phía ngược lại của hố đen."Có thể sẽ có một trận quái vật triều*." Tống Ngạn Thanh nói, giọng điềm tĩnh nhưng lại như thả ra một quả bom.
(*Cái này na ná thú triều. Thú triều" () là thuật ngữ tiếng Trung, dùng để chỉ hiện tượng một đợt tấn công ồ ạt của một số lượng lớn các loài thú hoặc quái vật (thường xuất hiện trong bối cảnh giả tưởng, huyền ảo hoặc khoa học viễn tưởng). Trong bối cảnh này, các loài thú hoặc quái vật tập hợp lại và tấn công một khu vực nhất định theo cách bầy đàn.) Nguyên Chanh: ?"
Quái vật triều?"
Một chuyện nghiêm trọng như vậy, mà sao Tống Ngạn Thanh lại bình thản như thể chỉ có một con chó hoang bị kẹt ngoài cửa nhà vậy.
Quái vật triều từ hố đen nghĩa là trong thời gian ngắn, một lượng lớn quái vật sẽ ồ ạt tràn ra. Lần quái vật triều lớn nhất từng được ghi nhận là ở Nam Châu, tại vùng Akans. Đội quân phòng thủ địa phương đã bị hủy diệt chỉ trong nửa ngày, quái vật tràn lan khắp nơi, để lại hậu quả kéo dài đến tận bây giờ. Dân chúng ở đó vẫn sống trong sợ hãi, lo sợ bất kỳ lúc nào cũng có thể bị g**t ch*t bởi quái vật hố đen.
Núi Phúc Lâm quá gần với Lâm Thành, nếu nơi này bị thất thủ, Lâm Thành sẽ là nơi đầu tiên hứng chịu hậu quả. Điều này khiến Nguyên Chanh không thể không lo lắng."Đã có quái vật xuất hiện chưa? Quy mô thế nào?" Nguyên Chanh lo lắng hỏi.
Tống Ngạn Thanh trả lời ngắn gọn: "Chưa rõ."
Anh giải thích thêm: "Máy móc của Phòng Nghiên Cứu số 3 đang giám sát hố đen đã phát ra cảnh báo."
Viện Nghiên Cứu thuộc Cục Dị Điều, được hỗ trợ bởi toàn bộ chính quyền Trung Châu, tập hợp các nhà khoa học hàng đầu. Họ không chỉ nghiên cứu về một khía cạnh duy nhất, mà là nhiều lĩnh vực khác nhau.
Chẳng hạn như thiết bị "Máy Đo Tiềm Năng Triệu Hồi Sư" đang được chú ý hiện nay, có đến vài nhóm nghiên cứu cùng nhau phát triển. Nhưng nhờ năng lực xuất sắc của Tống Ngạn Thanh, phòng thí nghiệm của anh đã đạt được bước đột phá đầu tiên.
Cũng có những nhóm nghiên cứu tập trung vào việc giám sát hố đen, hy vọng phát triển công cụ dự đoán được thời gian xảy ra quái vật triều hoặc sự xuất hiện của hố đen.
Nhờ vào việc gửi các đội thám hiểm mạo hiểm vào hố đen thu thập mẫu, và sự phối hợp giữa ma vật và Triệu Hồi Sư, tốc độ nghiên cứu đã tiến bộ đáng kể. Đầu tiên là sự thành công của "Máy Đo Tiềm Năng", sau đó Phòng Nghiên Cứu số 3 cũng giới thiệu "Thiết Bị Giám Sát Quái Vật Hố Đen".
Tống Ngạn Thanh giải thích nguyên lý hoạt động của chiếc máy này, nhưng nghe như đang nói về những thứ vượt xa tầm hiểu biết của Nguyên Chanh.
Thấy ánh mắt mờ mịt của cô, anh ngừng lại một chút rồi cố gắng diễn đạt theo cách dễ hiểu hơn."Đơn giản mà nói, khi quái vật hố đen sắp xuất hiện, một số nguyên tố hoặc năng lượng trong không khí sẽ tăng mạnh."
Chiếc máy này dựa trên nguyên lý đó để phát hiện xem có quái vật xuất hiện hay không và ước lượng số lượng của chúng.
Việc giám sát toàn bộ châu lục là điều không thể, nhưng nếu đặt máy gần hố đen thì nó có thể giám sát được tình hình và cảnh báo trước cho lực lượng phòng thủ.
Đừng xem thường khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chỉ cần cảnh báo trước được một phút cũng có thể giúp đội phòng thủ chuẩn bị tốt hơn, giảm bớt thương vong.
Nghe đến đây, Nguyên Chanh mới hiểu rõ: "Vậy cảnh báo lần này rất nghiêm trọng?"
Tống Ngạn Thanh không khẳng định cũng không phủ nhận: "Có lẽ."
Nguyên Chanh không kìm được hỏi: "Sao anh không lo lắng chút nào vậy?"
Tống Ngạn Thanh bình thản trả lời: "Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Chúng ta đã chuẩn bị hết mức có thể, lo lắng hay sợ hãi cũng chẳng thay đổi được gì."
Nguyên Chanh thầm ngưỡng mộ anh. Thực ra, lý lẽ này cô cũng hiểu, nhưng con người khó mà kiểm soát được cảm xúc của mình, nhất là những cảm xúc tiêu cực.
Nhiều người có thể cho rằng Tống Ngạn Thanh quá lạnh lùng, nhưng với Nguyên Chanh, cô lại thấy dễ chịu khi ở bên người như anh, ít nhất là không bị áp lực cảm xúc.
Cục Dị Điều không cách Đại học Lâm quá xa, xe chạy khoảng hai mươi phút là đến nơi.
Vừa bước xuống xe, Nguyên Chanh định đi vào tòa nhà của Cục Dị Điều thì tim cô bất chợt đập thình thịch, cô đột ngột quay đầu nhìn về phía chiếc xe vận chuyển vừa dừng lại gần đó."Sao thế?" Tống Ngạn Thanh cũng dừng lại, nhìn theo hướng cô đang nhìn và chợt hiểu ra: "Có phải con ma vật mới mà cô có độ tương hợp cao?"
Khái niệm "độ tương hợp" đã được công nhận rộng rãi. Theo lời các Triệu Hồi Sư, khi gặp ma vật có độ tương hợp cao với mình, họ sẽ cảm nhận được ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!