Chương 4: Nhận trứng chỉ một phút thôi

Bảy giờ sáng, chuông báo thức reo lên, việc đầu tiên Nguyên Chanh làm khi thức dậy là tìm điện thoại.

Ừm, lại thêm một quả trứng được ấp nở xong, phải nhận trứng đã.

Đêm qua, trước khi đi ngủ, cô còn tranh thủ ôn từ vựng cấp bốn, trong lúc đó cũng kịp ấp nở hai quả trứng, một con thạch xanh lục và một con thạch xanh lá. Cô đã ký khế ước với một con thạch xanh lục rồi nên cô quyết định thả con mới nở kia ra, đổi lại được mười một đồng vàng lấp lánh, góp thêm vào đống vàng của cô.

Còn con thạch xanh lá là lần đầu tiên nở ra, Nguyên Chanh đã ký khế ước với nó vì nhiệm vụ mới yêu cầu cô ký với năm con ma vật khác nhau — cô đoán chắc là quái vật thạch nhỏ có năm màu khác nhau.

Phần thưởng của nhiệm vụ này, ngoài một quả trứng và mười đồng vàng như thường lệ, còn có thêm một phần thưởng khác: "Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mở khóa chế độ thám hiểm."

Nguyên Chanh khá tò mò không biết chế độ thám hiểm là gì, có lẽ là cho mấy con thạch của cô ra ngoài đánh nhau? Cô hơi ngại điều này, vì bất kỳ game nào có đánh nhau, dù là tự động hay thủ công đều mất thời gian.

Hiện giờ, lý do cô còn chơi trò này là vì nó cho cô cơ hội tích lũy tiền mà lại rất thoải mái, không cần cày cuốc, càng không phải nạp tiền.

Nhưng đã là nhiệm vụ tân thủ thì phải hoàn thành thôi.

Sáng nay, quả trứng nở ra không ngoài dự đoán lại là một con thạch nhỏ, Nguyên Chanh chỉ mong là một màu chưa gặp. Màu vàng cũng được, vì con thạch bùn đầu tiên cô đã thả nó đi rồi.

Đáng tiếc, lại thêm một con thạch xanh lá nữa, Nguyên Chanh tiếc nuối thả nó ra, đổi lấy chín đồng vàng.

Nguyên Chanh lẩm bẩm: "Con thạch nhỏ này không được rồi!"

Vừa nói, cô vừa cảm thấy hình như nó nhỏ hơn so với những con khác (chắc là do ảo giác).  Thả một con thạch chỉ đổi lại chín đồng vàng, Nguyên Chanh tiện tay lại cho thêm một quả trứng vào tổ ấp, sau đó thoát game.

Thấy chưa, game này đúng thật là nhẹ nhàng, chỉ tốn chưa đầy hai phút mà thôi. Đúng là kiểu game đơn giản như vậy mới hợp với cô.

Rồi như thường lệ, cô dậy làm vệ sinh cá nhân. Trời nóng quá, ngủ qua một đêm mà sáng dậy người đã ướt đẫm mồ hôi nên cô tắm một lượt, tiện thể giặt luôn đống quần áo vừa thay ra và phơi lên.

Khi cô dọn dẹp xong xuôi thì còn vài phút nữa mới đến bảy giờ rưỡi. Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa, Nguyên Chanh chạy ra mở."Quýt Nhỏ!"

Một túi trái cây được dúi vào mặt Nguyên Chanh, trên cùng là vài quả cam tròn trịa."Ối mẹ ơi, sao lại đánh con! Bé Chanh mau để em vào đã, nóng chết đi được."

Tiếng nói vui tươi của một cô gái vang lên từ phía sau túi trái cây, Nguyên Chanh tránh sang một bên, để cô gái mặc váy ngắn tháo dép ra rồi chạy ù vào nhà.

Đó là em họ của Nguyên Chanh, Nghiêm Xảo Lâm. Vì chỉ kém nhau hơn hai tháng nên từ nhỏ Xảo Lâm chẳng thích gọi Nguyên Chanh là chị, toàn gọi tên cô, từ Quýt Nhỏ, bé Chanh đến cả Quả Bưởi, đặt ra vô số biệt danh cho Nguyên Chanh.

Vừa vào nhà, Nghiêm Xảo Lâm cũng nhường chỗ cho hai người đi phía sau.

Nguyên Chanh chào hỏi cô lớn và anh họ rồi cô cúi xuống lấy dép cho họ. Cô là người sống một mình, hiếm khi mời bạn bè về nhà nên dép để dành cho họ hàng gần như là dành riêng cho họ."Để cô tự lo. Đây, cô có mang theo bánh bao, còn nóng đấy, con ăn sáng đi."

Cô lớn của Nguyên Chanh kéo cô lại, quen thuộc đến mức tự tìm dép và thay rồi sắp xếp đồ đạc mà mình mang đến.

Bữa sáng được bày sẵn trên bàn để Nguyên Chanh ăn, trong khi cô lớn bỏ các món ăn sẵn như rau trộn và thịt kho vào tủ lạnh. Sau đó, cô xếp hai quả dưa hấu mà Nghiêm Úy Lâm đang ôm và số trái cây Xảo Lâm mang vào, khiến cho tủ lạnh vốn còn trống của cô giờ đã đầy ắp.

Nguyên Chanh cắn một miếng bánh bao nóng hổi, nhìn cô lớn bận rộn khắp nơi. Nhìn cảnh ấy, mũi cô bỗng thấy cay cay."Cô ơi, cô ngồi nghỉ một chút đi ậ."

Sáng sớm, cô đã đun nước pha nước chanh và bạc hà. Cô rót cho cô lớn, anh họ và em họ mỗi người một cốc.

Cô lớn uống một ngụm nước chanh vẫn còn nóng rồi khen không ngớt: "Vẫn là bé Chanh của cô thông minh, cắt vài lát chanh ngâm nước là xong, tốt hơn hẳn uống nước ngọt. Còn con kìa, uống nước ngọt suốt ngày, đau răng cũng phải thôi."

Nghiêm Xảo Lâm bĩu môi, trợn mắt một cái rồi định cãi lại, nhưng Nguyên Chanh đã vội vàng chuyển chủ đề: "Lâm Lâm hôm nay không có lớp à?"

Là học sinh sắp lên lớp 12, kỳ nghỉ hè của Xảo Lâm chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa tháng, trường học của cô cũng đã khai giảng từ sớm rồi."Hôm nay là Chủ nhật mà!"

Nghiêm Xảo Lâm lập tức quên mất chuyện cãi nhau và bắt đầu than thở: "Chúng mình cùng tuổi mà sao chị đã thoát rồi, còn em thì vẫn phải chịu khổ thêm một năm nữa chứ!"

Cô lớn: "La cái gì mà la, con lớn tuổi nhất trong lớp đấy, nhưng có thấy điểm con cao hơn ai không."

Nghiêm Xảo Lâm: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!