Chương 39: Máy đo tiềm năng Triệu Hồi Sư

Ngày hôm sau, Nguyên Chanh định đi đến Cục Dị Điều để báo cáo, trong lòng còn nghĩ lần này chắc mình lập công rồi.

Tuy tin tuyển dụng của Tần Văn Đào đã được đăng lên từ lâu mà chưa có ai ứng tuyển, nhưng Nguyên Chanh lại tuyển được một người cho Cục Dị Điều Lâm Thành, còn "bắt" được người đó từ tay Cục Dị Điều Giang Thành.

May mà Số Tám chỉ hỏi dò Tần Văn Đào chứ chưa chính thức nói sẽ đến đó.

Tối qua, khi Nguyên Chanh nhắn tin cho Số Tám, cô ấy ngạc nhiên đến mức không khép được miệng. Họ đều nghĩ rằng chỉ có Tần Văn Đào và anh em nhà Bắc Nguyên là đã được chính quyền chiêu mộ, không ngờ còn có số hiệu mười ba.

Nguyên Chanh giải thích ngắn gọn về việc cô là nhân viên bán thời gian của Cục Dị Điều, cùng với những chế độ đãi ngộ mà cô được hưởng khiến Số Tám không khỏi động lòng.

Đặc biệt là khoản "sáu loại bảo hiểm và hai quỹ hưu trí", Số Tám cũng giống Nguyên Chanh lúc trước, ch** n**c miếng vì chưa bao giờ nghe đến.

Dĩ nhiên, mức đãi ngộ không thể so với bên Tần Văn Đào, nhưng về độ tự do thì Tần Văn Đào cũng không thể sánh với Nguyên Chanh. Cô thậm chí không cần phải đi làm, vẫn nhận 5.000 tệ, sáu loại bảo hiểm và hai quỹ hưu trí, lại còn được bao ăn, chẳng khác nào nhận tiền miễn phí.

Số Tám trước đây luôn băn khoăn về những yêu cầu nghiêm ngặt của Cục Dị Điều Giang Thành, nhưng giờ nghe Nguyên Chanh kể, cô ấy lập tức thay đổi ý định, nói rằng muốn làm như Nguyên Chanh, xin một công việc bán thời gian ở Cục Dị Điều Lâm Thành và nhờ Nguyên Chanh giới thiệu.

Nguyên Chanh không do dự mà đồng ý ngay. Công việc bán thời gian của cô rất nhàn nhã, nhưng vì chỉ có mỗi mình cô là Triệu Hồi Sư nên mọi thông tin trong khu vực của Triệu Hồi Sư cần được cô báo cáo kịp thời, cũng như một số thí nghiệm cần cô tham gia. Nếu có thêm Số Tám, cô sẽ bớt được phần nào công việc.  Tất cả những điều này đều đã được ghi rõ trong hợp đồng, và Nguyên Chanh cũng nói rõ với Số Tám nên không thể coi là lừa gạt cô ấy.

Số Tám hoàn toàn không để tâm, vì so với đãi ngộ, công việc này chẳng có gì nặng nhọc cả, ai mà chẳng muốn làm.

Sau khi ăn sáng xong, Nguyên Chanh còn chưa kịp ra khỏi nhà thì nhận được cuộc gọi từ Chân Hân.

Giọng Chân Hân đầy phấn khích khi vừa bắt máy: "Chanh Chanh, xe của bọn chị đang trên đường đón em rồi, mau đến cục nhé, Cục trưởng muốn gặp em!"

Nguyên Chanh: ?

Cô còn chưa nói với Chân Hân về việc mình đã tuyển được người mà?

Nhưng nghe giọng điệu của Chân Hân thì có vẻ không phải chuyện xấu. Vốn dĩ cô cũng định đến Cục Dị Điều, giờ có xe đến đón thì cũng đỡ phải chen chúc trên xe buýt rồi.

Lần này, cô lại được dẫn vào căn phòng trước đây mình đã từng đến. Cục trưởng Tạ Khắc Cương ngồi sau bàn làm việc, trông ông càng toát ra vẻ uy nghiêm sau một thời gian không gặp.

Cũng phải thôi, hố đen xuất hiện ngày càng nhiều, các đợt quái vật tràn ra liên tục tấn công Lam Tinh, diễn đàn và các Triệu Hồi Sư cũng dần xuất hiện, quyền hạn của Cục Dị Điều vì thế mà mở rộng theo."Tiểu Nguyên đến rồi, ngồi đi." Tạ Khắc Cương giơ tay ra hiệu cho Nguyên Chanh ngồi xuống ghế sô pha đối diện.

Nguyên Chanh có chút căng thẳng, cô hỏi thẳng: "Không biết Cục trưởng gọi cháu đến là có việc gì?"

Cô không lòng vòng, và đúng lúc Cục trưởng Tạ cũng bận rộn nên không định lôi thôi dài dòng."Tiểu Nguyên, bác nói thẳng nhé. Cháu còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau, Tiểu Chân có nói với cháu rằng Cục Dị Điều đang phối hợp với Bộ Giáo dục để mở chuyên ngành liên quan đến Triệu Hồi Sư ở các trường đại học không?"

Nguyên Chanh gật đầu. Mới đây thôi, sao mà quên được. Khi đó cô nghĩ rằng ý tưởng này thật thiếu thực tế, như một quyết định bốc đồng, nhưng cô cũng không tiện nói ra.

Đến giờ cô vẫn nghĩ vậy, tuy nhiên sau đó không thấy động tĩnh gì về việc mở ngành này, cũng không có tin tức trên mạng nên cô nghĩ đây chỉ là dự định của một số người rồi bỏ luôn vì thấy không khả thi.

Tạ Khắc Cương: "Lúc trước cháu từ chối không do dự, chắc nghĩ rằng chúng tôi quá thiếu thực tế, chưa có gì trong tay đã đòi tuyển sinh, rồi tuyển vào để làm gì? Lỡ làm hỏng tương lai của học sinh."

Nguyên Chanh bị nói trúng tim đen, mặt đỏ lên, vội vàng lắc đầu: "Không, không có đâu ạ, chắc chắn là sẽ có nhiều người muốn học chuyên ngành này."

Chỉ có cô là không muốn thôi, bởi vì không ai hiểu về ma vật rõ hơn cô.

Tạ Khắc Cương cười nhẹ, cũng không để ý đến sự ngại ngùng của cô bé. Trong mắt ông, Nguyên Chanh chỉ như một đứa trẻ vừa mới trưởng thành, còn nhỏ tuổi hơn cả con trai ông nữa."Đi nào, đi theo bác." Tạ Khắc Cương đứng dậy, ra hiệu cho cô đi theo.

Nguyên Chanh không hiểu gì nhưng vẫn lặng lẽ bước theo ông. Chân Hân đi sau cô nửa bước, không còn vẻ hoạt bát như mọi khi mà im lặng không nói gì.

Họ đi qua mấy tầng, lên rồi lại xuống. Phần lớn cửa an ninh đều do Chân Hân mở, nhưng những cửa cuối cùng lại do chính Tạ Khắc Cương đích thân xác minh danh tính để mở ra.

Tim Nguyên Chanh đập nhanh hơn. Ngay cả khi gặp Cục trưởng Tạ lần trước, cô cũng không phải trải qua nhiều cửa an ninh như vậy.

Nơi họ đến cuối cùng có vẻ là một viện nghiên cứu nội bộ của Cục Dị Điều. Nguyên Chanh nhìn thấy mấy người mặc áo blouse trắng quen thuộc, từng gặp họ khi đến đây để đăng ký thông tin về Nhóc Lam."Đến nơi rồi." Tạ Khắc Cương dừng lại trước cửa một căn phòng và gõ nhẹ.

Cánh cửa nhanh chóng được mở ra từ bên trong, một người mặc áo blouse trắng chào hỏi Tạ Khắc Cương và mời mọi người vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!