Trần Vũ Hàm tỉnh dậy lúc gần tám giờ tối. Cậu ta đã thức suốt gần ba mươi tiếng, đến chiều không chịu nổi nữa nên nằm xuống giường và ngủ thiếp đi, đầu óc còn quay cuồng với cuộc chiến cãi vã trên diễn đàn, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc
- vừa hối hận lại xen lẫn cảm giác tội lỗi.
Ngủ lơ mơ được vài tiếng, khi tỉnh dậy, đầu cậu ta đau nhức dữ dội. Việc đầu tiên cậu ta làm là với tay tìm điện thoại. Nhưng khi chạm vào thân máy lạnh ngắt, cậu ta lại rụt tay về.
Cậu ta không cố ý. Cậu ta cũng không ngờ rằng những người bạn cùng nhóm trò chuyện với mình, những người vẫn hay cùng cậu tán dóc lại có thể chửi bới những người xa lạ một cách cay độc như vậy. Họ chửi thậm tệ đến mức cậu ta cũng không thể chịu nổi.
Thú thật, có vài người trong nhóm thường xuyên nói bậy. Nhưng cậu ta cũng nghĩ, mấy câu chửi thề của đàn ông thôi mà, đâu phải chuyện gì lạ. Ban đầu Trần Vũ Hàm không để tâm lắm.
Thế nhưng, cậu ta không bao giờ nghĩ rằng họ có thể văng ra những lời th* t*c đến thế. Đó không phải là điều cậu ta mong đợi. Cậu ta chỉ muốn vào diễn đàn để kiểm chứng điều "Anh hùng Seamus" nói có thực sự lố bịch hay không, nhưng lại có phần nào hy vọng nó là thật. Vậy nên cậu ta đã kéo những người bạn có cùng chí hướng vào để họ cùng kiểm chứng với mình.
Sau đó... mọi chuyện hoàn toàn mất kiểm soát.
Họ quá cực đoan. Nhớ lại những gì mà họ đã chửi "nhóm số hiệu", Trần Vũ Hàm cảm thấy trong lòng không ngừng dâng lên cảm giác ghê tởm và tội lỗi không thể nào đè nén.
Dù những người đó có phải là giả đi chăng nữa thì họ cũng không hề quảng bá gì. Họ chỉ lập một diễn đàn chơi riêng cho mình. Là cậu ta tự tiện xông vào chỗ của người ta, lại còn kéo theo một đám ác ôn vào phá.
Ban đầu, cậu ta đã cố gắng khuyên nhủ những người bạn trong nhóm bình tĩnh lại, và còn chia sẻ suy nghĩ của mình rằng nếu giả thì cũng đâu sao, giả lập kiểu nhập vai (cosplay) cũng thú vị mà.
Nhưng những người vẫn xưng anh em với cậu, quay lưng liền chửi cậu ta là kẻ phản bội, còn kéo thêm người vào châm chọc. Họ thậm chí cũng không tha cho cậu. Trần Vũ Hàm vốn không quen nói bậy, điều này đã ăn sâu vào cách giáo dục của gia đình cậu ta. Họ chửi cậu là kẻ phản bội, lôi thêm người khác vào cười nhạo, trong khi cậu không đứng về phía "nhóm số hiệu" nào cả. Cậu không thuộc phe nào, và cậu không thể chịu đựng nổi nữa, liền rời khỏi diễn đàn."Hàm Hàm, con dậy rồi à?
Dậy đi ăn đi, mẹ để lại cho con ít cháo đậu xanh đấy." Mẹ Trần nghe tiếng động trong phòng cậu, liền gõ cửa gọi.
Trần Vũ Hàm nhét điện thoại vào túi quần, đứng dậy đi ra ngoài ăn cơm mà bố mẹ để phần.
Bố cậu đang ngồi xem ti vi trong phòng khách. Nhìn thấy cậu uể oải, cúi gằm mặt, ông không nhịn được mà trách mắng: "Trẻ người trẻ tuổi mà chẳng có chút sức sống gì cả. Cứ ngủ ngày thức đêm thì làm sao được!"
"Thôi bố nó, nói ít thôi, lo mà xem ti vi của ông đi." Mẹ cậu kéo cậu ngồi xuống, Trần Vũ Hàm cầm thìa, chậm rãi ăn từng muỗng cháo đậu xanh.
Nhà họ Trần không lớn, phòng khách và phòng ăn thông nhau, cậu ngồi quay lưng về phía bàn trà phòng khách, nhưng vẫn nghe rõ tiếng ti vi. Bố cậu đang xem bản tin buổi tối.
Đây là thói quen đã mười năm nay của bố cậu. Hễ có thời gian buổi tối, ông đều mở bản tin ra xem. Trần Vũ Hàm đã quen với điều đó.
Cho đến khi cậu nghe thấy từ "hố đen"
- cụm từ mà cậu luôn quan tâm
- xuất hiện, cậu bất giác quay đầu, tay vịn vào ghế để nhìn ti vi rõ hơn.
Mẹ cậu thở dài: "Tội quá, người ta bị tàn phế hết cả rồi."
Sau đó, bà lại không kiềm được mà lo lắng: "Cái gì mà hố đen kinh khủng thế, ngày mai phải đi mua thêm gạo và bột mì nữa mới được."
Bố cậu đáp: "Bà cứ lo hão, chắc chắn Nhà nước sẽ có cách. Bà nhìn này... cái gì đây?"
Cả nhà họ Trần vừa nghe vừa xem phần tiếp theo của bản tin, ai nấy đều ngơ ngác, sững sờ.
Bố mẹ Trần Vũ Hàm thì hoàn toàn không hiểu nổi. Thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Hố đen gì mà kỳ lạ, quái vật từ hố đen trông thật kinh khủng. Lại còn có người có thể triệu ra quyển sách? Triệu Hồi Sư là gì? Những từ ngữ ấy, họ nghe thì hiểu, nhưng ghép lại thì họ lại thật sự chẳng biết gì nữa.
Sau khi sốc xong, Trần Vũ Hàm bật dậy ngay lập tức, tay run run rút điện thoại ra khỏi túi rồi vội vã mở khóa, nhìn biểu tượng diễn đàn vừa được nhắc đến trên bản tin, rồi lại nhìn biểu tượng của app trong điện thoại mình, cậu ngây người.
Một lát sau, cậu tự vả một cái thật mạnh khiến mẹ cậu hoảng hốt: "Con trai, sao thế hả?"
Trần Vũ Hàm xoa mặt, lẩm bẩm: "Đau, không phải mơ..."
Cậu cầm điện thoại, thất thần bước về phòng mình, đầu óc cậu đang choáng váng đến mức không thể nghĩ ngợi gì được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!