Chương 27: Diễn đàn trong quyển sách khế ước

Thời gian quay trở lại khoảnh khắc trò chơi vừa cập nhật xong, khi Nguyên Chanh nhận được Quyển Sách Khế Ước.

Tại Cục Cảnh Vệ Giang Thành, Tần Văn Đào đang mơ màng ngủ gật trên ghế sofa thì bất ngờ bị ánh sáng phát ra từ cuốn sách trong lòng đánh thức.

Những người phản ứng nhanh hơn anh chính là hai cảnh vệ đang giám sát trong cùng một phòng. Họ lập tức lao tới, mắt không rời khỏi cuốn sách trong tay Tần Văn Đào.

Cùng lúc đó.

Tại Bắc Châu.

Một thanh niên tóc xoăn đỏ đang nói chuyện điện thoại với bạn, giọng nói đầy sinh khí: "Này anh bạn, đến đây ngay, tôi có cái hay ho cho cậu xem... Thôi nào, đừng nghĩ bậy, tôi không phải dạng người đó đâu…"

Dưới chân bỗng ấm lên, cậu ta cúi người nhặt đống thạch nhỏ màu đỏ trên tấm thảm, vừa cười vừa trách: "Này nhóc, nhóc nóng quá rồi đấy, anh phải chỉnh điều hòa thấp xuống chút nữa mới được."

Người ở đầu dây bên kia dường như nói gì đó, thanh niên tóc xoăn đang định phản bác thì ánh sáng từ cục thạch bất ngờ bùng lên, khiến cậu không kìm được mà thốt lên một câu bằng tiếng Lam Tinh: "Đờ mờ!"

Chỉ một lát sau, anh mừng rỡ hét lớn: "Đúng rồi! Là tôi, tôi đồng ý! Tôi muốn ký khế ước!"

Tại Tây Châu.

Trong rừng sâu, một cô gái tóc vàng nhẹ nhàng nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe giọng nói vang lên trong đầu mình.

Cô đưa tay chạm vào người khổng lồ bằng đá bên cạnh, dù vóc dáng cô khá cao nhưng khi đứng cạnh gã người đá khổng lồ, cô trông nhỏ bé vô cùng, chỉ chạm tới ngực nó."Gã khổng lồ, từ giờ chúng ta là đồng đội rồi nhé!"

Ánh sáng dần thu lại, và người đá quá to lớn, chỉ có thể ẩn nấp trong rừng bỗng biến mất. Một cuốn Quyển Sách Khế Ước rơi vào tay cô gái.  Tại Nam Châu.

Một thanh niên lực lưỡng, đầu trọc, vừa tung một cú đấm nốc ao đối thủ, nhanh chóng siết cổ anh ta và liên tục đấm vào thái dương đối phương.

Đến khi người nằm dưới hoàn toàn mềm nhũn, không còn dấu hiệu sự sống, anh mới đứng dậy, nhổ bọt máu trong miệng ra, bước qua đống đổ nát và cẩn thận nhấc một chậu cây đặt ở góc khuất lên.

Anh sống trong một vùng loạn lạc, nơi bom đạn nổ tung trời. Nhà cửa của anh đã bị phá hủy, không còn chốn dung thân, ngày qua ngày sống lang thang ngoài đường.

Lý do mà anh giữ lại chậu cây kỳ lạ này – một thứ hoàn toàn chẳng hợp với phong cách của anh – là vì đêm nọ, nó đã thắp lên một ngọn đèn cho anh giữa màn đêm tăm tối.

Anh chưa từng học hành, không biết rằng cái hình dạng ngọn đèn đó ở Trung Châu gọi là đèn lồng mà cứ coi đây là một loại thực vật bình thường của Lam Tinh.

Có thể chậu cây này sẽ không sống được lâu nữa, nhưng anh không quan tâm, anh đã quá quen với việc mất mát rồi.

Ánh sáng bất ngờ bùng lên khiến anh khựng lại. Đây là lần đầu tiên anh thấy cái cây này phát sáng giữa ban ngày."Khế ước? Thú vị đây…"

Dĩ nhiên anh đồng ý ký kết, anh chẳng còn gì để mất cả.

Tại Đông Châu.

Hai anh em sinh đôi, mỗi người ôm một cục thạch nhỏ, cùng nhau xem một đoạn hot search được Trung Châu chuyển tiếp.

Cô em gái nâng cục thạch xanh lên áp vào má, giọng phấn khích: "Anh ơi, không biết thạch của tụi mình có biến thành sách không nhỉ?"

"Hừm, có lẽ… Hả?!"

"Khế ước!" Cả hai đồng thanh thốt lên đầy bất ngờ, nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng chọn "đồng ý".

Ôm trong tay Quyển Sách Khế Ước, mắt cả hai anh em đều sáng lên, này cũng quá là tuyệt đi!

Mặc dù đã qua độ tuổi trẻ trâu, nhưng sự trẻ trâu của họ chưa bao giờ hết hẳn. Đầu óc của hai người lập tức tưởng tượng ra cả trăm tập phim về học sinh cấp ba chiến đấu cứu thế giới.

Tại Trung Châu.

Một tiệm hoa nhỏ ở phía nam, người chủ tiệm điềm tĩnh đang tưới cây. Bỗng một chậu cây chỉ có một bông hoa với bốn cánh bắt đầu phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!