Chương 190: Kỷ nguyên mới (Kết thúc)

Sau khi rời khỏi Vị Ương Cung và ngồi trên xe trở về, Nguyên Chanh vẫn còn suy nghĩ về cuộc trò chuyện với vị lão nhân ấy.

Khi nhận được công thức Dung Dịch Cố Định Hố Đen, cô vô cùng vui mừng, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã tìm ra cách để giải quyết cuộc khủng hoảng của Lam Tinh.

Nhưng khi nghe câu: "Liệu có phải hố đen sẽ không bao giờ biến khỏi Lam Tinh hay không?", Nguyên Chanh bất giác rùng mình.

Từ lúc cô có được hệ thống trò chơi, rồi đến khi hố đen xuất hiện và các ma vật bước ra ngoài đời thực, Nguyên Chanh luôn coi hệ thống này là lợi thế của mình, là cơ hội để cứu Lam Tinh.

Nhưng nếu tất cả chỉ là một cái bẫy thì sao?

Cảm giác ớn lạnh lan khắp người Nguyên Chanh. Sự xuất hiện của hố đen và lũ quái vật hố đen đã thay đổi hoàn toàn cục diện và tương lai của Lam Tinh.

Hiện tại, họ chỉ có thể miễn cưỡng đối đầu với những con quái vật từ hố đen, hoàn toàn không biết phải làm gì với hố đen đang xuất hiện ngày càng nhiều.

Vì vậy, Nguyên Chanh chưa bao giờ nghĩ đến việc làm sao để hố đen biến mất.

Nếu hố đen biến mất, lũ quái vật cũng biến mất, vậy còn các ma vật thì sao? Còn các Triệu Hồi Sư? Liệu sức mạnh của họ có mất đi không?

Những câu hỏi này, không có câu trả lời rõ ràng.

Nhưng nếu được lựa chọn, Nguyên Chanh tin rằng đại đa số người dân Lam Tinh, thậm chí chính cô, đều mong muốn hố đen có thể biến mất, và Lam Tinh sẽ trở về trạng thái trước khi hố đen xuất hiện.

Trong Vị Ương Cung, sau khi uống hết một ly trà nóng hổi, cuối cùng Nguyên Chanh mới tìm lại được giọng nói của mình."Cháu sẽ sử dụng nó."

Đó là câu trả lời mà cô đưa ra với vị lão nhân ấy.

Những suy đoán mơ hồ kia, không ai biết đáp án chính xác, thậm chí ngay cả Nguyên Chanh cũng không biết quyết định của mình là đúng hay sai.

Nhưng hơn một năm kinh nghiệm đã rèn luyện cho Nguyên Chanh sự can đảm. Cô có đôi mắt để quan sát, và một cái đầu để suy nghĩ.

Hố đen xuất hiện là sự thật không thể chối cãi, quái vật hố đen xâm chiếm Lam Tinh và ăn thịt con người cũng là điều ai cũng biết.

Nếu không có hệ thống trò chơi, không có ma vật, con người sẽ gặp vô vàn khó khăn trong việc chống lại cuộc xâm lược của quái vật hố đen. Có lẽ ngay cả việc giữ vững phòng tuyến cũng là điều bất khả thi, và nhiều khu vực trên Lam Tinh đã trở thành thiên đường của quái vật từ lâu rồi.

Cô không biết liệu hệ thống trò chơi, hoặc thứ đứng sau nó, có mưu đồ gì không, nhưng nhìn vào thực tế của Lam Tinh hiện tại, hệ thống trò chơi, khế ước ma vật và các sinh vật đó, đã thực sự giúp Lam Tinh tránh khỏi nhiều thảm kịch.

Vì vậy, cuối cùng, cô vẫn chọn tin tưởng hệ thống, tin rằng Dung Dịch Cố Định Hố Đen sẽ giải quyết được khủng hoảng của Lam Tinh.

Khi lời đã nói ra, mọi mâu thuẫn trong lòng Nguyên Chanh bỗng chốc tan biến.

Cô chợt hiểu tại sao vị lão nhân ấy lại nói rằng, ông cũng sợ.

Với những quyết định liên quan đến vận mệnh của toàn dân, đến tương lai của cả Lam Tinh, ai mà không lo sợ mình chọn sai đường?

Nguyên Chanh đã đưa ra câu trả lời của mình. Cô không hỏi lại đáp án của vị lão nhân, chỉ mang vài gói bánh đặc sản của Vị Ương Cung về cho gia đình.

Mọi người đều cười, họ cười lớn, vỗ tay mạnh mẽ, không khí ngập tràn niềm vui.

Nguyên Chanh ngồi giữa đám đông, cười theo, vỗ tay theo, cổ vũ theo, như thể mọi nguy hiểm, mọi điều không tốt đẹp đã rời xa cô.

Đêm hôm đó, Nguyên Chanh lại mơ một giấc mơ.

Khác với những giấc mơ khải thị trước đây, lần này cô biết mình đang mơ, nhưng ý thức có phần mơ hồ.

Cô cảm thấy mình đã biến thành một ma vật khế ước, có thể là một con Thạch Nhỏ, hay một cây Đền Lồng Thảo, hoặc có lẽ là một tên Thạch Cự Nhân lười biếng.

Thế giới của ma vật thật đơn giản, chúng chỉ ăn uống, ngủ nghỉ và di chuyển. Ngoại trừ một số ít loài có bản tính hung hăng, phần lớn ma vật đều rất hiền hòa.

Chúng có những thói quen riêng, ăn đá, gặm bùn, ngủ, bò, bay nhảy, làm gì cũng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!