"Tên."
"Triệu Anh Kiệt."
"Tuổi tác."
"23."
"Kể lại sự việc."
Một nửa khuôn mặt của Triệu Anh Kiệt quấn đầy băng gạc, nằm trên giường bệnh, lí nhí đáp: "Chuyện này hơi dài."
Người đàn ông mặc đồng phục hỏi chuyện vẫn giữ thái độ điềm tĩnh: "Không sao, cứ từ từ kể."
Bên cạnh anh là một người phụ nữ cũng mặc đồng phục, đang cầm sổ tay ghi chép cuộc trò chuyện.
Triệu Anh Kiệt đành bắt đầu kể từ đầu, anh ta kể lại cách mà mình xem được video về cái hố đen, rồi thảo luận trong nhóm chat với những người khác.
Thực ra trước đó anh không quen thân với Hà Văn Văn và Poker lắm, nhóm của họ là một nhóm trò chơi lớn, có đến vài trăm người, họ chỉ đôi lần nói chuyện xã giao.
Hà Văn Văn nhận ra rằng có vẻ địa điểm xuất hiện trong video về hố đen là ở núi Phúc Lâm liền nhắc đến trong nhóm, rất nhiều người trong nhóm nhao nhao muốn tận mắt chứng kiến, nhưng đa số chỉ là nói cho vui. Poker kéo những người nói muốn đi vào một nhóm nhỏ khác để xác nhận từng người. Cuối cùng chỉ có năm người, bao gồm họ là thực sự muốn đến.
Lúc đầu, Triệu Anh Kiệt và Tiêu Khải vẫn còn do dự, nhưng Poker không phải người ở Lâm Thành. Sau khi nói xong, anh ta liền mua vé máy bay ngay và gửi ảnh vé vào nhóm khiến họ không thể hủy bỏ được nữa, đành cắn răng xin nghỉ phép với quản lý.
Những sự việc sau đó thì mọi người đều biết. Họ bị chặn lại dưới chân núi, rồi quyết định đi theo lối vòng của Hà Văn Văn. Một thành viên trong nhóm bỏ cuộc sau khi cãi vã, nhóm bọn họ chỉ còn lại bốn người.
Rồi họ gặp đội lính tuần tra và bị quái vật tấn công. Khi kể đến đoạn này, Triệu Anh Kiệt không khỏi thấy sợ hãi, họ quả thực quá liều, lần đầu tiên cầm súng trong đời mà dùng như cầm cái cây khô để tự vệ."... Lúc đó bọn tôi gần như không thể cầm cự thêm được nữa. Ai nấy đều kiệt sức, thương tích đầy mình. Có lẽ nếu Thạch Cự Nhân đá không xuất hiện kịp lúc thì chúng tôi đã chết hết ở đó rồi."
Giọng Triệu Anh Kiệt tràn đầy ngưỡng mộ và khao khát: "Nó giống như sinh vật bước ra từ thần thoại, anh hiểu không? Uy lực của nó... không thể tả nổi."
"Nó trông ra sao? Tấn công như thế nào? Mô tả chi tiết đi."
Câu hỏi bất ngờ khiến Triệu Anh Kiệt nghẹn lời, sau đó anh ta mô tả lại một cách cẩn thận: "Chỉ là một người đá, đầu đá, thân đá, tay chân cũng bằng đá, không có ngũ quan, cao tầm ba mét, chỉ cần một cú đạp là đã nghiền nát được con quái vật kia."
Lúc đầu, khi thấy Thạch Cự Nhân đá xuất hiện, cả nhóm đều tuyệt vọng. Họ không thể chống lại con quái vật kia được, giờ lại có thêm một thứ còn to lớn hơn.
Nhưng không ngờ, Thạch Cự Nhân hoàn toàn không để ý đến họ. Nó chỉ đạp một cái đã nghiền nát nửa thân con quái vật.
Nói theo cách của trò chơi, Thạch Cự Nhân là một kiểu có phòng thủ cực cao nhưng tấn công yếu. Phương thức tấn công duy nhất của nó chỉ là đạp, không cúi người được, nhưng phòng thủ thì cực kỳ mạnh. Con quái vật cào cấu, cắn xé thế nào cũng không làm xước được chút đá nào.
Sau này họ bàn luận, với lực cắn và móng vuốt sắc bén của con quái vật, cơ thể của Thạch Cự Nhân chắc chắn không phải làm từ loại đá thông thường."Chắc chắn là nó không có ý định tấn công các cậu chứ?" Người đàn ông mặc đồng phục hỏi.
Triệu Anh Kiệt gật đầu: "Chắc chắn. Khi đó chúng tôi đang đánh nhau với con quái vật, nó hoàn toàn có thể hất văng chúng tôi..."
Chỉ cần nó vung tay một cái là họ sẽ chết ngay lập tức."Nó hành động khá vụng về," Triệu Anh Kiệt nói tiếp: "Sau khi đạp chết con quái vật đầu tiên, con thứ hai bắt đầu chạy vòng quanh nó."
Người phụ nữ ghi chép kỹ lại điểm này. Theo thông tin mà họ thu thập được, quái vật không có trí tuệ, nhưng bản năng chiến đấu của nó lại rất tốt, điều này trùng khớp với lời của Triệu Anh Kiệt.
Anh ta tiếp tục kể lại tình cảnh lúc đó. Nhóm của họ nhận ra Thạch Cự Nhân không phải là mục tiêu của mình, nhưng họ cũng không chắc nó có phải đồng minh hay không nên quyết định lùi lại một góc trong khi con quái vật bị Thạch Cự Nhân áp chế.
Họ cũng từng nghĩ đến việc giúp đỡ Thạch Cự Nhân, nhưng lại sợ nếu tiêu diệt xong quái vật thì nó sẽ quay lại tấn công họ.
Khi họ còn đang lưỡng lự, con quái vật đang chạy vòng quanh bỗng nhiên khựng lại. Họ phát hiện ra một sợi dây leo xuất hiện từ đâu quấn lấy chân sau của nó.
Khác với Thạch Cự Nhân, quái vật có khả năng tấn công mạnh nhưng phòng thủ lại yếu. Nó dựa vào sức bền và sự hung hãn để chiến đấu, không biết sợ hãi. Nếu không đánh đến mức không thể di chuyển được thì nó sẽ không dừng lại.
Khi tốc độ của nó bị hạn chế, sức tấn công không còn tác dụng, nó chỉ còn cách bị động chịu trận.
Thạch Cự Nhân lại đạp thêm hai cái, con quái vật bị nghiền nát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!