Mùa hè lên đến đỉnh điểm, cái nắng gay gắt như thiêu đốt.
Nguyên Chanh thay đồng phục, đẩy cửa kính của tiệm bánh rồi bước ra, một luồng hơi nóng ngay lập tức phả vào mặt khiến cô theo phản xạ lùi lại một bước."Bé Chanh, không về hử?"
Cô đồng nghiệp Mao Điềm Điềm vừa tan ca cùng Nguyên Chanh cũng mở cửa kính bên cạnh và cũng lập tức bị luồng nhiệt nóng bức ập vào mặt.
Mao Điềm Điềm cũng lùi lại: "Đã hơn sáu giờ rồi mà vẫn còn nóng như vậy, thời tiết ma quỷ gì không."
Nguyên Chanh đã lấy lại bình tĩnh, đẩy cửa và nhanh chóng bước ra ngoài: "Đi thôi, lên xe buýt rồi thì sẽ không nóng nữa."
Mao Điềm Điềm vội vàng theo sau: "Chúng ta đi tàu điện ngầm đi, thời tiết thế này mà đi xe buýt thì không chen nổi đâu."
Nguyên Chanh cười ngượng ngùng, rồi thành thật nói: "Đi tàu điện ngầm tốn thêm bốn đồng rưỡi, hay là để tớ đi cùng cậu ra trạm tàu điện ngầm trước nhé?"
Mao Điềm Điềm ngẩn người trước nụ cười của Nguyên Chanh. Cô ấy là một trong những cô gái đẹp nhất mà Mao Điềm Điềm từng gặp, với đôi mắt hạnh nhân, lông mày lá liễu, hàng mi cong vút. Khi không cười, trông Nguyên Chanh có chút lạnh lùng, nhưng mỗi khi nở nụ cười, cô lại rạng rỡ như ánh mặt trời."Không, không cần đâu, chúng ta vẫn nên đi xe buýt thôi."
Mao Điềm Điềm đổi ý: "Trạm xe buýt gần nhà tớ hơn."
Cô không nỡ để Nguyên Chanh phải đội nắng đưa mình ra trạm tàu điện ngầm, dù trạm xe buýt cũng cách đó không xa.
Hai cô gái nhanh chóng đến trước trạm xe buýt, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà cả hai đã ướt đẫm mồ hôi.
Cái nóng khiến người ta bực bội, Mao Điềm Điềm rút khăn ướt ra lau mặt rồi đưa cho Nguyên Chanh một tờ. Nhìn thấy Nguyên Chanh cảm ơn rồi lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi má trắng ngần thoáng ửng hồng, những giọt mồ hôi nhỏ li ti khiến cô ấy trông đáng yêu hơn hẳn, Mao Điềm Điềm không khỏi thốt lên đầy ghen tị: "Cậu chẳng thoa kem chống nắng gì hết mà sao không bị đen da nhỉ!"
Nguyên Chanh cười đáp: "Vẫn bị đen chứ, chỉ là tụi mình ở trong tiệm suốt, ra ngoài đường có chút xíu thôi mà."
Năm ngoái, Nguyên Chanh từng đi làm thêm dưới trời nắng gắt, không chỉ bị rám nắng mà còn bị cháy nắng, vì vậy năm nay cô đã rút kinh nghiệm, tìm một công việc trong nhà.
Còn ba phút nữa xe buýt mới đến, trong cái nóng hừng hực của mùa hè, từng phút trôi qua đều khó chịu vô cùng.
Mao Điềm Điềm áp ly trà trái cây lạnh mua từ tiệm lên má, cảm nhận hơi mát lan tỏa từ đá lạnh, cuối cùng không nhịn được mà chọc ống hút vào và uống một ngụm lớn rồi thở dài thỏa mãn: "Bé Chanh, món thạch đông lạnh vị nho này ngon lắm, lần sau cậu thử xem nhé—" Nói đến đây, cô chợt nhận ra điều gì đó không đúng, liền im bặt, quay sang nhìn Nguyên Chanh với vẻ ngượng ngùng.
Nguyên Chanh mới vào làm hồi tháng Sáu, lúc đó cô ấy còn chưa đủ mười tám tuổi, nghe nói vừa thi đại học xong.
Ông chủ nhận Nguyên Chanh vào làm vì gương mặt xinh xắn, nhưng ông ấy cũng không muốn nhận trẻ vị thành niên nên đã bảo Nguyên Chanh đợi đủ mười tám tuổi rồi quay lại.
Sau đó, ông chủ đổi ý, Mao Điềm Điềm nghe đồng nghiệp khác kể lại rằng, Nguyên Chanh là trẻ mồ côi, đi làm để kiếm tiền đóng học phí và trang trải cuộc sống.
Nguyên Chanh không ngại chia sẻ về tình cảnh khó khăn của mình, nhưng người có chút tâm tình sẽ không nhắc đến điều đó trước mặt cô ấy.
Mao Điềm Điềm nói ra rồi mới hối hận, Nguyên Chanh đã tiết kiệm đến mức không dám tốn thêm bốn đồng rưỡi đi tàu điện ngầm, thì làm sao mà mua nổi ly trà trái cây giá hơn hai chục tệ?"Được thôi, lần sau tớ sẽ thử món đó."
Nguyên Chanh nháy mắt tinh nghịch: "Không thể để khi rời đi mà còn không biết vị trà trái cây ngon nhất ở tiệm mình là gì chứ!"
Mao Điềm Điềm thấy Nguyên Chanh không để tâm đến lời nói vô ý của mình, liền làm bộ ôm ngực, vẻ mặt khoa trương: "Bé Chanh, cậu đừng nháy mắt với tớ, tớ không chịu nổi đâu, tim tớ là của anh nhà tớ rồi!"
Nguyên Chanh bị trêu đến mức cười tít cả mắt, ánh mắt rạng rỡ của cô thu hút ánh nhìn của những người đang đợi xe xung quanh.
Mao Điềm Điềm: "Lần sau tớ mời cậu!"
"Không cần đâu."
Nguyên Chanh hiểu Mao Điềm Điềm đang nghĩ gì, dịu giọng giải thích: "Tiền xe là khoản phải chi hằng ngày, mỗi lần đi thêm bốn đồng rưỡi, một ngày là chín đồng, một tháng là hai trăm ba mươi tư."
Nên số tiền này phải tiết kiệm."Trà trái cây thì thỉnh thoảng uống một lần cũng không sao, với lại nhân viên tụi mình còn có ưu đãi nữa mà, không dùng thì phí lắm, đúng không?"
Câu sau là Mao Điềm Điềm tự nhủ mỗi khi muốn uống trà sữa hay ăn bánh ngọt ở tiệm.
Dù điều kiện kinh tế không tốt, nhưng Nguyên Chanh cũng không vì tiết kiệm mà tự hạn chế bản thân. Thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một chút cũng là một cách để có niềm vui nhỏ nhoi trong cuộc sống."Đúng vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!