Chương 71: Cảm ơn bạn đã chờ người ấy

Đã lâu không vào Tieba xem, hôm nay đột nhiên hứng thú đăng nhập vào, bất ngờ phát hiện vài ngày trước có một bạn trẻ gửi tin nhắn tâm sự. Tóm tắt là bạn ấy mới tốt nghiệp, thật ra nếu về quê thì hoàn toàn có thể có một công việc đàng hoàng đủ nuôi sống bản thân, nhưng vì tình yêu, đang cùng bạn trai ra bắc, mỗi ngày vì tiền thuê nhà, tiền nước, tiền điện, cơm áo gạo tiền mà cãi vã không ngừng, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Bạn ấy nói trước đây từng xem bài đăng của tôi, ngưỡng mộ cuộc sống của tôi và vợ không phải gặp trắc trở giữa tình yêu và cơm áo gạo tiền. Mô tả hai đứa chúng tôi như đại gia, làm tôi dở khóc dở cười.

Trưa nay ăn cơm, tôi và vợ trò chuyện, nhớ lại lúc hai đứa mới tốt nghiệp đại học, cũng có đôi chút cảm giác "ngọt bùi nhớ đắng cay".

Tôi nghĩ có lẽ vì hồi ấy ít khi nhắc đến tình hình kinh tế của mình trong bài đăng, nên bạn trẻ đó đã lý tưởng hóa cuộc sống của chúng tôi quá mức. Tôi và vợ không thể nói là giàu có, cũng không xa hoa tránh xa bụi trần như bạn ấy miêu tả, chúng tôi luôn sống cuộc sống rất bình thường, cũng thích săn hàng giảm giá ở siêu thị, cũng mua quần áo theo mùa cũ giá rẻ ở trung tâm thương mại, vợ tôi là một người thích ăn hàng, thậm chí vì hạt điều ở siêu thị gần nhà đắt hơn siêu thị khác vài đồng mà đi xa hơn những một cây số để mua chỗ rẻ hơn.

Chẳng qua xe và nhà của tôi đều do bố tôi mua, điều này quả thực giảm bớt rất nhiều áp lực kinh tế cho hai đứa, nhưng mấy năm đầu ở bên nhau, chúng tôi cũng từng có một thời gian dài sống túng thiếu, khốn đốn.

Sau khi come out với bố tôi, ông không cho tôi một đồng nào nữa, lúc đó tôi mới tốt nghiệp, không xu dính túi, cầm chút tiền tiết kiệm từ quân đội, cùng bạn làm vật liệu xây dựng, ngày nào cũng lái chiếc Mitsubishi nhỏ mượn được chạy khắp chợ vật liệu, kiếm được vài hôm thì lại lỗ mấy bữa. Vợ học nghiên cứu sinh có lương nhưng cũng không nhiều, thu nhập của chúng tôi cộng lại khoảng hơn 6000 một tháng.

Số tiền đó nếu không tiêu linh tinh thì hoàn toàn đủ nuôi hai đứa, dù sao chúng tôi cũng không có khoản chi lớn như tiền thuê nhà. Nhưng trước đây chúng tôi đều quen tiêu hoang, lúc đó mới bắt đầu sống chung, không có kinh nghiệm, chỉ biết tiền từ đâu đến, không biết tiền đi đâu, cuối tháng nào cũng rất thê thảm.

Tôi còn nhớ lúc đó, một bao Trung Nam Hải 4 đồng tôi có thể hút bốn, năm ngày, xe thì để dưới nhà không dám lái nhiều, nhưng vẫn sẵn sàng dùng tiền tiết kiệm để đưa em đi ăn ở nhà hàng đắt tiền. Lúc đó, tôi không muốn em biết tôi hết tiền, nhưng thật ra em đã sớm nhận ra, dù rất tinh tế giả vờ không biết, nhưng khoảng thời gian đó em ít ăn vặt hơn, mỗi lần đi siêu thị đều nói muốn giảm cân, bảo tôi đừng làm vướng chân em.

Thật ra, em có béo đâu mà giảm.

Sau đó, khoảng một năm, tôi và Lão Trương làm ăn khá hơn một chút, nhưng lại muốn mở rộng thị trường, nên dù trên sổ sách dòng tiền không nhỏ, song vẫn chẳng có mấy đồng vào túi, thời gian ấy, em gần như đã gánh vác phần lớn chi tiêu của chúng tôi. Ban đầu, tôi không muốn tiêu tiền của em, tôi luôn cảm thấy em là người của tôi, tôi nuôi em là lẽ đương nhiên.

Kết quả, có một lần ở siêu thị tính tiền, em đột nhiên nổi giận với tôi, trước mặt bao nhiêu người, đập ví xuống quầy thu ngân, gào lên: "Anh là đàn ông, em không phải à? Chỉ có anh có tiền thôi à?"

Rất nam tính, rất khí thế, tôi bị em làm cho choáng váng. Khoảnh khắc đó, tôi quyết định phải nỗ lực kiếm tiền nuôi em cả đời.

Sau này, tôi phát hiện em cũng thích để tôi nuôi, thật ra, việc kinh doanh của em có lợi nhuận cao hơn tôi nhiều, nhưng câu nói khí thế nhất của em vẫn là: "Lão Chiến, đến trả tiền!"

Lần nào tôi cũng muốn đáp ngay: "Tuân lệnh."

Thẻ của hai đứa luôn để riêng, cho tiện, nhưng như em nói, của tôi là của em, của em vẫn là của em, để đâu mà chẳng vậy. Nói đến đây, tôi đột nhiên nhớ mấy năm trước, có lần em đến tiệm làm tóc tiêu 800 đồng để uốn tóc xoăn nhỏ, mỗi tối trước khi ngủ, đầu đầy que nhựa, trông giống bà chủ nhà trọ, thế là suốt một thời gian dài, hình đại diện WeChat của tôi là bức ảnh đó của em, em đánh chết tôi cũng không đổi. Sau này, chụp được ảnh xấu hơn của em, tôi mới đổi.

Hình đại diện các tài khoản của hai đứa thường là ảnh xấu của nhau, đủ mọi thể loại.

Sau này, em tốt nghiệp, bắt đầu loay hoay với quán bar nhỏ của em, lúc đó, tôi đã kiếm được chút tiền, không nhiều, khoảng hơn trăm ngàn, gần như đều đầu tư hết cho em, em còn vay ngân hàng một ít. Khoảng thời gian ấy có lẽ là lúc hai đứa nghèo nhất, không những không có tiền, còn có nợ, hơn nữa, quán của em không phải vừa mở đã thành công ngay, lần đầu không có kinh nghiệm, làm ăn thất bại, sau đó không cam lòng, đổi mặt bằng, làm lại một lần nữa mới gắng gượng vận hành được.

Giờ nghĩ lại, lúc đó chúng tôi đúng là dở hơi, dù không có tiền, nhưng nghèo mà rất táo bạo, cả hai đều thuộc kiểu chỉ cần hôm nay có cơm ăn là sẽ không quan tâm bữa sau thế nào. Có một năm Valentine, hai đứa chúng tôi ra ngoài tận hưởng bữa tối lãng mạn, sau khi tính tiền, đột nhiên phát hiện thẻ của cả hai cộng lại chỉ còn hơn một trăm đồng, vậy mà trong tình huống đó, tôi còn có thể rất bình tĩnh tiêu ba mươi đồng mua mấy tấm thẻ cào ở siêu thị, thần kỳ hơn là còn trúng ba trăm đồng. Thế là hai đứa vui vẻ cầm ba trăm đồng đi xem phim, xem xong lại đi ăn BBQ, tiêu hết sạch, hoàn toàn không nghĩ đến ngày mai ăn gì. Những chuyện tương tự, lúc đó chúng tôi đã làm rất nhiều, số tiền trong thẻ dường như chưa bao giờ làm chúng tôi có cảm giác nguy cơ, tôi luôn cảm thấy hồi ấy chúng tôi không chết đói là chuyện không khoa học lắm.

Vợ luôn đợi đến lúc tiêu xài xa hoa xong mới bắt đầu tự kiểm điểm, no nê sờ bụng nói: "Hai đứa mình không được rồi, quá hoang phí, không thể sống thế này, nhà mình không có tiền...", còn bày ra vẻ mặt như hôn quân.

Thôi, thật ra, tôi cũng không có tư cách cười nhạo em.

Lúc đó, hai đứa đi dạo trung tâm thương mại thường chỉ là dạo thôi, ấn tượng sâu nhất là có lần em nhìn trúng một chiếc quần ở Levi's, giảm giá còn hơn 700, tôi cũng cảm thấy em mặc chiếc quần đó rất đẹp, nhưng em nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn bỏ xuống, nói quần áo của em nhiều rồi, tạm thời không mua.

Lúc đi học, hai đứa đều khá giả, em ở quê chúng tôi dù không lớn không nhỏ, nhưng vẫn là con nhà quan chức, nếu em về nhà thi công chức gì đó, chắc chắn có thể sống ổn định, đàng hoàng cả đời, dù thế nào cũng không phải trải qua cảnh nhìn một bộ quần áo mình thích mà chỉ có thể thèm thuồng một lúc. Tôi biết em không thiếu một chiếc quần, nhưng trong lòng thực sự không dễ chịu, sau đó, tôi lén bán chiếc đồng hồ bố tôi cho trước đây, nói với em là tiền hàng tháng trước đã về, ngày hôm sau đưa em đến trung tâm thương mại tiêu tiền như nước, như để xả giận, giờ nghĩ lại, đúng là rất trẻ con.

Có người trưởng thành trong một đêm, có người trưởng thành từng chút một qua những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Tôi thuộc loại chậm chạp, về trách nhiệm, về gánh vác, về cuộc sống, đều là em dùng những ấm ức chưa từng nói với tôi để dạy tôi từng chút một. Luôn cảm thấy dạy cho đàn ông trưởng thành và chỉ cho kẻ khốn giác ngộ là hai chuyện vừa rất tốn công sức mà hy vọng lại mong manh, cảm ơn em chưa từng từ bỏ tôi.

Tối nay, em bảo tôi rằng thật ra lúc mở quán, có một đàn anh muốn đầu tư cho em, có tiền, có thể đưa hết một lần, nhưng em không nhận.

Tôi hỏi sao không nhận.

Em nói: "Lúc đó anh nhỏ mọn thế, nếu em nhận thật, chẳng phải anh lại lái xe cán người ta sao."

Tôi nói tôi đến mức đó à, em đâu có chạy theo người ta.

Em nói: "Ai biết được, người ta cao to đẹp trai lại giàu có, biết đâu em chạy theo rồi."

Tôi nói thế nào, hối hận rồi à?

Em vừa bôi kem tay vừa giả vờ thở dài: "À, hơi hơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!