Chương 45: Vẫn là một số ghi chép nhỏ

Ở nhà mấy ngày rồi, quán cũng chẳng thèm trông, Bảo Lâm gọi điện nói có một tên say rượu đập bồn cầu trong nhà vệ sinh, tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu gã dùng cái gì để đập... Làm nghề này đến giờ cũng không phải mới ngày một ngày hai, tôi chẳng còn lạ gì mấy tên say rượu quậy phá, chỉ có thể cảm thán quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn, kẻ mạnh còn có kẻ mạnh hơn.

Hôm qua trò chuyện với Man Ngư trên mạng một lúc, bạn cùng phòng đại học của tôi, một kẻ kỳ quái, thời đại học học ngành Quản lý, sau đó thi nghiên cứu sinh môn Lịch sử, cuối cùng sang Mỹ học Hoạt hình... Bây giờ làm việc ở một studio khá nổi ở Hàng Châu, nói là khổ không chịu nổi, nhưng lại vừa khổ vừa vui.

Gần đây anh ấy đưa bạn gái về Bắc Kinh ra mắt bố mẹ, tôi nói: "Xem ra sắp thành rồi", anh ấy nói: "Gần như vậy, định tháng năm năm sau thu xếp nhà cửa xong thì kết hôn, ở bên Hàng Châu."

Mấy năm nay chúng tôi đều bận rộn, mấy người trong ký túc xá đã lâu không gặp nhau, tôi nói tối tôi tổ chức một bữa, gọi cả hai đứa còn lại, cả bọn đi uống rượu hoa!

Anh ấy nói được.

Tôi hỏi anh ấy có dẫn vợ đi cùng không?

Anh ấy hùng hổ nói: "Không dẫn! Để cô ấy ở nhà chờ!"

Tôi nói: "Về độ cứng đầu, vẫn là anh ghê gớm nhất."

Anh ấy nói vợ anh ấy hiền lành, không ghen.

Ừ, dù sao tối cũng vẫn dẫn theo.

Nhưng đúng là bạn gái anh ấy trông rất hiền lành. Một tên trai cong như tôi nhìn mà còn thấy thoải mái. Tôi nhìn người hiền lành nào cũng thấy rất thoải mái, không lái xe cán người, không đánh người nhập viện, không dăm bữa nửa tháng lại đập điện thoại, không sa sầm mặt mày hù dọa người ta.

Ký túc xá của chúng tôi có bốn người. Xếp theo tuổi, Man Ngư là anh cả, cũng là trưởng phòng, còn tôi nhỏ hơn họ hai tuổi, là em út. Nhưng quay đi quay lại, ai nấy đều đã sắp chạm ngưỡng ba mươi. Người thì hói, kẻ thì béo, trông thảm hại thật.

Hai Huy bảo: "Sau này đừng gặp nhau nữa, cứ mỗi lần nhìn mặt nhau ngày càng tiều tụy, không thấy buồn à?"

Anh ba đáp: "Cũng ổn thôi, hồi đó nhìn mày cũng buồn y vậy."

Đều chẳng còn trẻ trung gì, vậy mà cả ký túc chỉ có Man Ngư là thoát kiếp độc thân. Lúc nhúng lẩu, Hai Huy cảm thán: "Coi như cũng được, chí ít trong đám vẫn có một thằng nên hồn." Rồi bất thình lình đập đũa xuống bàn, hét lên: "Trời ạ, tao quên mất, thằng út cũng đâu còn độc thân, thằng nhóc này còn sớm nhất cả bọn!"

Tôi nói: "Giờ em cũng độc thân rồi, xin được về đội."

Anh ấy "Ồ" một tiếng, ngạc nhiên lắm, hỏi: "Chuyện từ bao giờ vậy?"

Tôi bảo: "Mới vài hôm trước thôi," rồi giơ cốc cola lên hét như tên điên: "Cạn ly!"

Mấy anh ấy rất chiều theo cái sự điên của tôi, cũng giơ cốc lên chạm ly.

Ký túc của chúng tôi, ngoài tôi ra, toàn là trai thẳng, kiểu thẳng thô lỗ ấy. Họ đều biết khuynh hướng của tôi, hồi năm hai tôi đã công khai với họ.

Lúc đó, trong lòng rất lo lắng, nhưng nghĩ còn cách nào nữa đâu, dù sao sóng gió gì tôi cũng trải qua rồi, thà nói toẹt ra cho xong, tôi không muốn giấu diếm. Hơn nữa, họ luôn chăm sóc tôi, càng tốt với tôi bao nhiêu, tôi càng không muốn lừa họ bấy nhiêu.

Thật ra cũng có phần tự chuẩn bị trước, không mong sau khi come out họ vẫn chấp nhận tôi.

Nhưng điều tôi không ngờ là, sau khi tôi nói hết mọi chuyện, họ lại bình tĩnh đến lạ, bình tĩnh đến mức gần như thờ ơ. Lúc đó, tôi nghiêm túc, trịnh trọng nói một tràng dài, nói xong xuôi, sáu con mắt cứ nhìn tôi chằm chằm.

Hai Huy chỉ "Ồ" một tiếng.

Anh ba tiếp tục cắm mặt vào Dota.

Man Ngư vừa xỏ giày vừa hỏi: "Tí nữa tao qua căng tin ba mua bánh nướng, bọn mày ăn không?"

Hai Huy với anh ba đồng thanh: "Ăn!" Tôi chưa kịp mở miệng, anh ấy đã quay sang hỏi: "Mày ăn không?" Tôi còn đang ngơ ngác, Hai Huy lập tức chen vào: "Nó cũng ăn, chẳng phải nó thèm món đó nhất à..."

Rồi Man Ngư đi mua bánh nướng thật, làm tôi phải tự hỏi liệu họ có hiểu tôi vừa nói gì không.

Sau này mới biết họ hiểu thật. Tối hôm đó, tôi lên giường sớm, chẳng rõ phản ứng của họ có nghĩa là sao. Ở chung một năm, tình cảm thì có đấy, nhưng sau khi lột bỏ lớp vỏ, trong lòng vẫn thấy gượng gạo, không biết phải sống chung ra sao.

Tôi nằm trên giường giả vờ ngủ. Khi ký túc tắt đèn, họ bất ngờ nhét cho tôi một bao lì xì, bảo chúc tôi hạnh phúc, nói tôi ngốc như nai tơ, sau này tìm bạn trai thì phải để họ xem mặt giúp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!