Chương 39: Hào phóng

Dù có buồn đến đâu, khi chui vào chăn ôm anh, cảm giác an tâm làm tê liệt thần kinh ấy vẫn là thật.

Tôi áp mặt vào ngực anh nghe tiếng tim đập, đã bao nhiêu lần muốn đào nó ra ăn. Ăn rồi thì nó sẽ là của tôi.

Đôi khi tôi cũng không rõ là mình yêu anh hay đang bị bệnh nữa, nếu là bệnh, chắc tôi đã mắc bệnh nặng nhiều năm rồi.

Sự si mê kỳ lạ của tôi đối với anh bắt đầu từ thời trung học. Tôi nhận ra xu hướng tính dục của mình khác với mọi người từ rất sớm, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình trở nên bất thường như khi gặp anh.

Tôi không kiềm chế được, cứ như kẻ b**n th** thu thập mọi thứ liên quan đến anh: ngòi bút bi đã dùng hết, tờ giấy nháp mới vẽ bừa vài nét, mẩu giấy chuyền tay trong lớp, đầu lọc thuốc lá, vụn gỗ từ bút chì gọt dở... Nếu không phải ngại lục thùng rác, tôi còn muốn lấy cả giấy anh từng lau mũi nữa. Tôi thật kinh tởm.

Lần đầu anh mời tôi ăn cơm, chúng tôi ăn món Tứ Xuyên, anh hỏi tôi có ăn cay được không, tôi bảo có, nhưng thật ra là không. Mới ăn hai món đã lộ ngay.

Anh cau mày: "Không ăn được cay còn khoe mẽ làm gì?" Rồi đổi hết các món chưa lên thành không cay, còn mua cho tôi một bát bánh trôi rượu nếp.

Anh thích ăn cay. Lần đầu chúng tôi ăn cơm cùng nhau, tôi muốn ăn món anh thích. Không phải vì nhường nhịn – tôi chẳng cao cả vậy đâu – tôi chỉ muốn có mọi thứ liên quan đến anh.

Ăn cơm xong ra thanh toán, quầy lễ tân tặng hai viên kẹo bạc hà, anh tiện tay đưa tôi. Bộ sưu tập của tôi lại có thêm món mới. Hai viên kẹo ấy tôi luôn mang theo, sau đó chúng tan ra. Một hôm anh chơi bóng xong, hỏi tôi có giấy lau không, lúc đưa giấy, kẹo rơi khỏi túi, anh ngẩn ra, bảo: "Sao chưa ăn? Không thích thì vứt đi."

Tôi nói quên mất. Rồi tôi đứng trước mặt anh, ăn kẹo, sau đó cất giấy gói lại.

Những ký ức sau đó không còn tốt đẹp nữa. Tôi không muốn nhắc lại. Ánh mắt anh nhìn tôi lúc ấy, đến giờ tôi vẫn không tin nổi người đó đang ngủ bên tôi. Đồ khốn, cả đời này tôi không muốn tha thứ cho anh.

Ngày đầu tiên sau kỳ thi đại học, tôi đốt lửa trong thùng rác dưới khu nhà, thiêu rụi mọi thứ liên quan đến anh. Tôi tự nhủ rằng trước đây mình còn trẻ, mù quáng, từ giờ phải nhìn cho rõ.

Nhưng nhìn rõ thì được gì chứ? Chẳng phải tôi vẫn giao cả người lẫn tim cho tên khốn này sao? Tôi thật là hào phóng.

Giờ tên khốn này còn chẳng ôm tôi nữa. Ngủ đi, ngủ như heo, anh ngủ đến chết luôn đi.

Nhưng tôi không ngủ được.

Tôi kéo một cánh tay anh làm gối, kéo cánh tay còn lại đặt lên eo mình. Thoải mái hơn rồi, ngủ thôi.

À đúng, hôm nay tôi tìm thấy một chiếc nhẫn đã mất từ lâu trong túi quần jean. Đeo thử thì thấy hơi rộng, đành cất đi.

Chúng tôi từng mua nhiều nhẫn, nhẫn đôi, không phải loại đắt tiền, chỉ là đồ bạc một hai trăm tệ. Có lẽ vì rẻ quá, nên lúc thì tôi làm mất, lúc thì anh làm mất, sau cùng chẳng ai đeo nữa. Hai gã đàn ông muốn lãng mạn đúng là khó thật.

Lão Phú bảo lần sau mua cái năm chữ số, xem chúng tôi còn nỡ làm mất không.

Lão Chiến độc miệng, nói với cái não cá vàng của tôi, mua cái sáu chữ số tôi cũng làm mất như thường.

Tôi bảo: "Này, anh làm mất cũng chẳng kém em đâu."

Anh chột dạ, đánh trống lảng: "Thôi, thôi, miễn không làm mất người là được."

Tôi quyết định rồi, ngày mai tôi sẽ đi mua sắm, đến Vương Phủ Tỉnh, Tân Thiên Địa, Đại Duyệt Thành, tất cả những nơi có thể đến ở Bắc Kinh! Tôi sẽ mua nhẫn sáu chữ số, quẹt thẻ của anh, xem tên khốn này còn dám chia tay tôi nữa không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!