Chương 34: Ăn hoành thánh bị bỏng

Thứ hai hôm đó khá bận, họp cả sáng, chiều lại đến công trường, không có thời gian xem tin nhắn. Tối có buổi tiệc, trên đường đi xem điện thoại, đột nhiên thấy hơn một giờ trưa em gửi tôi một tin nhắn thoại.

Vừa nhấn nghe tim tôi đã thắt lại, em nói: "Lão Chiến, em ăn hoành thánh bị bỏng."

Lúc đó trên xe tôi còn có Lão Trương, là người bạn làm ăn với tôi. Tôi tấp xe vào lề, nói: "Lão Trương, mày bắt taxi đi, nhà tao có chuyện."

Cậu ta nói: "Sao vậy, cậu ấm thứ hai nhà mày lại bị chó cắn à?"

Tôi nói cũng có thể coi là vậy.

Vứt cậu ta bên đường, tôi quay đầu xe chạy về, lúc đó hơn bảy giờ tối, từ lúc em gửi tin nhắn đã qua hơn sáu tiếng. Trên xe tôi gọi lại hai cuộc, không ai nghe.

Tôi đi đường tắt, đến nơi đúng tám giờ.

Em ở nhà, đang ôm gối ngồi trên sofa xem DVD, co ro một cục, trong nhà không bật đèn.

"Leon", đĩa cũ mua hồi đại học, đang chiếu đến phần kết.

Hoành thánh làm em bỏng đã nguội từ lâu, được đặt trên bàn trà cùng với túi đồ ăn ngoài. Không biết có phải do ánh sáng không, tôi cảm giác em đã gầy đi rất nhiều.

Tôi mở cửa vào, em ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi không động đậy nữa.

Tôi hỏi: "Sao không nghe điện thoại?"

Em không nói lời nào.

Tôi lại hỏi: "Bỏng ở đâu?"

Em nói: "Miệng."

Thật sự không nhịn được thở dài, đi qua bê hoành thánh trên bàn trà vào bếp, đổ vào bát hâm nóng lại. Mang ra, ngồi xổm trước mặt em thổi nguội rồi đút cho em ăn.

Em lắc đầu không ăn.

Tôi nói: "Mấy ngày không ăn uống đàng hoàng rồi?"

Em nhìn tôi, giọng khàn khàn: "Anh còn quan tâm không?"

Tôi sờ chân em, lạnh ngắt, mấy ngày nay trời lạnh, trong nhà rất lạnh, tôi vào phòng ngủ lấy chăn đắp cho em, lảng tránh câu hỏi. Tiếp tục múc một cái hoành thánh, thổi nguội rồi đưa đến miệng em.

Em đẩy tay tôi đang cầm thìa ra, hỏi: "Anh không yêu em nữa, phải không?"

Tôi không nói.

Em vẫn rất cố chấp hỏi: "Phải không?"

"Phải không?"

"Phải không?"

Tôi nói: "Ừ, xin lỗi."

Nước mắt em lập tức rơi xuống, từng giọt lớn.

Rồi em lau mặt, ôm gối hỏi tôi: "Tại sao?"

Tôi nói: "Không biết, hình như hơi mệt mỏi."

Em không nói nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, tôi nhìn bát, phim hết, đang phát bài hát kết phim kinh điển. Tôi nghĩ khá hay, cảnh chia tay của hai đứa còn có nhạc nền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!