Chương 3: Dường như chỉ có mình tôi trải qua tám năm đó

Nói ra thì lý do cãi nhau lần đó, thật ra rất nhiều bạn bè xung quanh chúng tôi đều không hiểu.

Thậm chí có lẽ em cũng không hiểu.

Sau này, đến cả tôi cũng tin rằng mình đã vô cớ gây sự.

Chuyện xảy ra khoảng hai năm trước.

Tối hôm đó, một người bạn rủ tôi ra ngoài ngồi một chút, tâm trạng cậu ta không tốt, tôi uống chút rượu với cậu ta. Có lẽ hôm ấy tâm trạng tôi cũng không tốt, hai đứa uống say rồi dễ phát điên cùng nhau. Lúc đó tôi gần như mất trí nhớ, dù sao trưa hôm sau tỉnh dậy, tôi đã ở một thành phố khác cách nhà ba trăm cây số.

Hai đứa ở khách sạn, cậu bạn kia nằm bên cạnh tôi, ngủ say như chết. Sau này mới biết, tối hôm đó cậu ta nói muốn đi lang thang, hỏi tôi có đi cùng không, tôi nhớ lúc ấy mình không đồng ý, nhưng cậu ta lại nói tôi đồng ý rất sảng khoái. Thế là hai đứa thuê một chiếc xe, chạy suốt đêm đến đây, cũng không biết để làm gì.

Lúc tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm là lật tung cả phòng tìm điện thoại. Mẹ nó, tôi chơi bời suốt đêm không về, còn mất liên lạc, tôi nghĩ chắc em sẽ phát điên mất. Tôi lật cả người cậu bạn đang ngủ trên giường lên để tìm, nhưng không những không tìm thấy điện thoại của tôi, mà điện thoại của cậu ta cũng mất tích. Tôi chỉ cần một cái điện thoại, của ai cũng được, tôi phải gọi cho em.

Không còn cách nào, tôi đá cậu ta dậy hỏi: "Điện thoại của tao đâu? Của mày còn không, nếu có thì cho tao mượn một chút."

Cậu ta lờ đờ uể oải nói: "Mày quên rồi à? Tối qua mình ném điện thoại xuống sông, nói từ nay về sau làm chó hoang tự do."

Tôi nói: "Đúng là điên rồi." Mặc quần vào, định xuống lầu mượn điện thoại của lễ tân.

Cậu bạn kia mới nói: "Mày làm gì vậy? Trong phòng có điện thoại bàn mà?"

Tôi mới nhớ ra trong phòng có điện thoại bàn.

"Vội gì chứ... chí khí đâu hết rồi..." Cậu ta liếc tôi một cái đầy bất mãn, quay đầu ngủ tiếp.

Tôi dùng điện thoại bàn gọi cho vợ, nhưng vợ không nghe máy, tôi mới nhớ ra lúc này em đang ngủ.

Như đã nói trước đây, tôi đi làm ban ngày, em làm ban đêm, thường thì khi tôi ra khỏi nhà, em mới về. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi không về nhà suốt đêm mà em không biết. Mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà, tôi đều làm bữa sáng xong mới đi, hôm nay em làm việc vất vả cả đêm, về đến nhà trống rỗng, đến một ngụm nước nóng cũng không có.

Tôi đặt điện thoại xuống, nói với cậu bạn kia rằng tôi phải về rồi. Sau đó rút hơn một ngàn tệ từ ví của cậu ta, vì ví của tôi cũng mất rồi.

Tôi không biết có phải do kiếp trước tôi làm nhiều điều ác hay không, nhưng số mệnh của tôi vô cùng xui xẻo. Hôm đó tôi ra ngoài, thuê một chiếc xe đi về, bình thường ba trăm cây số đi cao tốc khoảng ba tiếng là đến, nhưng xe lại hỏng giữa đường.

Trên người tôi không có điện thoại, lúc đó đã hơn bốn giờ chiều mà tôi vẫn chưa về, đây không còn là vấn đề không về nhà suốt đêm nữa, tôi đoán vợ tôi đã đến công an báo án rồi. Lúc đó tôi suýt đánh tài xế.

Hôm ấy, lúc tôi về đến nhà đã là hơn mười giờ đêm.

Vội vã mở cửa, không có cơn giận dữ như tôi tưởng, không có cảnh trời long đất lở, thậm chí còn không có ai ở nhà.

Nhìn căn nhà trống trơn, tối om, không khác gì lúc tôi ra khỏi nhà, tôi không biết lúc đó mình đã cảm thấy thế nào. Chỉ nhớ là chạy quá vội, đứng ở cửa th* d*c rất lâu.

Khi ấy đột nhiên có một ảo giác, tám năm qua dường như chỉ có mình tôi sống ở đây.

Thật ra em chưa từng yêu tôi, hoặc nói cách khác, em chưa từng tha thứ cho tôi về chuyện khi trước, tôi đã xác nhận được từ lúc ấy.

Hôm đó tôi ngồi trong phòng khách suốt đêm.

Sáng sớm khoảng sáu giờ, trời vừa hửng sáng, khi cửa ra vào vang lên tiếng động, tôi mới phát hiện trên tấm thảm mới mua của vợ đầy tàn thuốc.

Vợ tôi trông có vẻ mệt mỏi, trên người có mùi rượu, tôi không thể tự lừa mình, em thực sự đã đi làm bình thường.

Thấy tôi, em ngẩn người một chút, tôi nghĩ em sẽ hỏi tôi điều gì đó, thật ra tôi rất mong em sẽ hỏi tôi, tốt nhất là nổi giận đùng đùng, túm cổ áo tôi hỏi: "Anh đi chơi bời ở đâu?!"

Nhưng em không làm vậy, mà chỉ nói: "Anh về rồi à, hôm nay không có bữa sáng sao?"

Tôi ngẩn ra, nói: "Hôm kia suốt đêm anh không về, tính đến hôm qua, gần như mất liên lạc hai ngày rồi."

Em dừng một chút, nói: "Ồ, anh mệt rồi nhỉ, vậy hôm nay anh còn đi làm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!