Trò chuyện kết thúc một lúc lâu, tay Từ Uyển vẫn còn khẽ run rẩy.
Cậu cúi đầu muốn xem lại lịch sử cuộc gọi, nhưng điện thoại quá lag, phải đợi vài giây mới hiện ra giao diện. Từ Uyển nhăn mày, buột miệng chửi thề: "Chết tiệt!"
Hà Bất Ngôn quay đầu nhìn cậu, thấp giọng hỏi: "Cậu làm sao vậy?"
Cuối cùng giao diện cuộc gọi cũng hiện ra. Từ Uyển nhìn thấy dòng ghi chú, số gọi từ Bắc Kinh, kéo dài ba phút mười lăm giây..... Thật sự tồn tại.
Toàn thân Từ Uyển run lên, sợi dây trong đầu căng như dây đàn. Cậu cắn mạnh môi dưới, ngón tay ấn mạnh vào lòng bàn tay, mới vừa kiềm chế được cảm xúc gần như muốn vỡ òa.
Hà Bất Ngôn nhận ra điều bất thường, đứng dậy khỏi ghế, cau mày quan sát cậu: "Từ Uyển."
Từ Uyển dường như mới nghe thấy tiếng hắn, ngẩng mắt lên, đôi mắt đỏ bừng, khóe mắt hơi ươn ướt.
Hà Bất Ngôn nhìn thấy thần sắc cậu, lập tức hoảng hốt, vài bước tiến tới đỡ lấy cậu: "Sao vậy?"
Từ Uyển lại cúi đầu, không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng bối rối. Giọng run run: "... Không có gì."
Ánh mắt Hà Bất Ngôn ngưng lại, cố thả mềm giọng hỏi: "Vừa rồi ai gọi?"
Từ Uyển siết chặt điện thoại, một lúc lâu không trả lời. Khi Hà Bất Ngôn đỡ cậu ngồi xuống ghế, ánh mắt cậu mới dần ổn định, giọng thấp như thì thầm: "Viên Mai."
Hà Bất Ngôn nhớ ra cái tên này, Từ Uyển từng nhắc tới trước đây.
Sắc mặt hắn trầm xuống, không hiểu sao Viên Mai lại đột ngột gọi điện.
Từ Uyển điều hòa hơi thở, ngẩng đầu nhìn hắn, giọng đã bình tĩnh: "Ngày mai tớ sẽ đi Bắc Kinh."
Hà Bất Ngôn hơi sững lại, hỏi: "Vì sao?"
Trong đầu Từ Uyển vẫn văng vẳng giọng Viên Mai, lạ lẫm nhưng nghẹn ngào nói muốn gặp cậu.
Cậu trầm mặc, không trả lời, mở điện thoại đặt vé.
Hà Bất Ngôn nghĩ ngợi, hỏi tiếp: "Bà ấy bị bệnh à?"
Từ Uyển vừa chờ ứng dụng đặt vé khởi động, vừa thấp giọng: "Không."
"Vậy tại sao?" Hà Bất Ngôn nhăn mày, bối rối.
"Bà ấy nói muốn gặp tớ." Từ Uyển bình tĩnh lại, vẫn tránh ánh mắt Hà Bất Ngôn, thấp giọng thấp chậm rãi nói, "Tớ cũng... đã lâu không gặp lại bà ấy."
Khi Viên Mai và Từ Phúc Phúc còn chưa ly hôn, tuy thường xuyên cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh, nhưng Viên Mai vẫn rất yêu thương Từ Uyển. Bà ấy mua cho cậu rất nhiều quần áo, chăm chút cho cậu thật đẹp trai, đáng yêu, còn thường xuyên dẫn cậu đi ăn McDonald"s. Lúc đó, bọn trẻ hàng xóm đều rất ngưỡng mộ cậu có một người mẹ tốt, muốn gì được nấy.
Từ Uyển lúc ấy thật ra rất yêu bà ấy. Nhìn thấy Viên Mai cãi nhau với Từ Phúc Phúc, cậu còn tức giận đánh Từ Phúc Phúc, bảo ông không được bắt nạt mẹ.
Khi bà hàng xóm lén hỏi cậu muốn ở với ba hay mẹ, cậu lập tức hoảng hốt, không muốn họ ly hôn.
Nhưng cậu còn quá nhỏ, không biết phải làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn, học tập thật tốt, hy vọng ba mẹ thấy cậu hiểu chuyện sẽ luyến tiếc mà không rời xa cậu.
Nhưng Viên Mai vẫn đi. Bà ấy xinh đẹp, bạn học cũ biết bà ấy làm thủ tục ly hôn liền theo đuổi. Ly hôn với Từ Phúc Phúc, bà ấy theo người đó đi Bắc Kinh.
Từ Uyển tan học về không thấy bà ấy, khóc cả đêm, không ăn không uống, quậy mấy ngày.
12 năm trôi qua, chấp niệm ấy đã bén rễ sâu trong lòng. Vừa rồi nghe Viên Mai nói là mẹ, đầu óc Từ Uyển như nổ tung.
Cậu đặt xong vé ngày mai. Nhìn thông tin xuất vé, chẳng biết cảm giác gì, như thở phào nhẹ nhõm, nhưng tảng đá lớn vẫn treo lơ lửng trong lòng, khiến cậu run rẩy.
Hà Bất Ngôn rũ mắt nhìn thông tin trên điện thoại cậu, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tớ cũng đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!