Rẽ vào đầu ngõ, Từ Uyển dừng xe ngay bên cạnh quán ăn thứ hai trong khu phố. Chào hỏi bà chủ xong, cậu đi thẳng qua sảnh, mở cửa nhỏ, cúi người bước vào căn phòng chứa đồ tạp hóa, thay quần áo rồi mới bước ra, một tay cầm giấy bút, bắt đầu đón tiếp khách.
Phần lớn khách đến quán A Hà là công nhân các nhà máy gần đó, nên kinh doanh cũng khá khẩm.
Gần đây lại có thêm nhiều công nhân xây dựng, bởi khu chung cư cũ kỹ gần đó đã bị giải tỏa, chính quyền huyện đang xây viện dưỡng lão mới.
Các công nhân mồ hôi nhễ nhại vừa nhâm nhi rượu vừa nói chuyện ồn ào, quán ăn rộn ràng náo nhiệt. Qua giờ cao điểm, Từ Uyển mới được nhàn chút, ngồi một góc cùng ông bà chủ và nhân viên ăn cơm.
Quán A Hà chỉ có hai nhân viên, ngoài ông bà chủ còn có Tôn Mỹ Mỹ, hai mươi mấy tuổi, khá xinh đẹp. Chị ấy thường nói với Từ Uyển rằng làm đủ nửa năm sẽ lên thành phố lớn lập nghiệp, trong mắt chị ấy đầy ý chí và khát vọng khám phá thế giới bên ngoài.
Hơn hai tháng qua, Từ Uyển hòa thuận với mọi người. Bà chủ cũng đối xử rất tốt với cậu, thỉnh thoảng có bạn học đến ăn, bà chủ còn chủ động cho thêm đồ, đĩa thịt xào ớt xanh hầu như toàn thịt.
Đã hơn tám giờ tối, quán vắng tanh, chẳng còn khách nào.
Ánh đèn trong đại sảnh sáng rực, cũng đến lúc dọn dẹp rồi.
Bà chủ đang tính tiền, còn ông chủ sau một ngày nấu nướng thì đang nghỉ ngơi.
Tôn Mỹ Mỹ cầm hai tờ giấy lau tay, đi về phía Từ Uyển, nhăn mặt trách móc:
"Mấy anh công nhân đó ồn quá, tai chị muốn nổ tung. Gọi có hai món mà cứ tưởng mình là đại gia, sai bảo tới lui làm kiêu ghê, bàn bên cạnh có khăn giấy rồi mà nhất định phải gọi chị qua lấy."
Nói xong, chị ấy vẫn chưa thoả mãn, hạ giọng chửi thề:
"Mẹ kiếp."
Từ Uyển đang lau bàn, nghe vậy quay đầu cười nhẹ với chị ấy:
"Bình tĩnh đi, khách là thượng đế mà. Đừng để ý mấy chuyện nhỏ."
Tôn Mỹ Mỹ châm biếm:
"Thượng đế mà chỉ gọi mỗi đĩa cải thảo xào dấm thì không có chuyện đó đâu."
Từ Uyển cười khẽ, cúi đầu tiếp tục lau bàn. Chị ấy lại nói thêm một câu:
"Cũng không nhân cơ hội sờ tay chị."
Từ Uyển ngẩng đầu, nét mặt nghiêm túc:
"Gì cơ?"
Tôn Mỹ Mỹ bực bội ném giấy vệ sinh vào thùng rác, cúi mắt nhìn sàn nhà dơ bẩn đầy dầu mỡ, rồi liếc nhìn bà chủ đang tập trung tính tiền. Chị ấy hạ giọng xuống, nhưng giọng điệu giận dữ vẫn không hề giảm:
"Mẹ nó, sống kiểu gì thế này. Thật sự không muốn làm nữa."
Tôn Mỹ Mỹ là nhân viên phục vụ, phụ trách gọi món và bưng bê. Khách ở đây đa số thích uống rượu, có người say xỉn thì thích gây chuyện, trêu ghẹo mấy cô gái, cũng có mấy người không đứng đắn cố ý lợi dụng cơ hội.
Từ Uyển nghĩ một lúc rồi nói:
"Sau này em sẽ bưng món giúp chị."
"Không được đâu, mệt lắm." Tôn Mỹ Mỹ từ chối, nhưng tâm trạng cũng khá lên một chút nhờ lời nói của Từ Uyển, "Chị cảm ơn ý tốt của em."
Từ Uyển nhếch môi, nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa: "Không sao đâu, cũng không có nhiều việc lắm."
"Tiểu Từ, em đang học lớp 12 phải không?" Tôn Mỹ Mỹ ngồi xuống, một tay chống lên bàn, ngẩng đầu nhìn Từ Uyển, "Cố gắng lên, thi đậu đại học tốt rồi rời khỏi cái nơi này. Đừng như chị, hồi trẻ không hiểu chuyện cứ nghĩ học hay không học cũng vậy, bây giờ hối hận quá."
Từ Uyển gật đầu: "Em sẽ làm vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!