Ở chung với họ lâu như vậy, Từ Uyển thật sự cảm thấy rất tốt.
Ban đầu, cậu đúng là không thích họ lắm
- không quen với thay đổi, lại bị những điều bất định của tương lai làm cho bất an, đến mức chưa kịp thật sự chung đụng đã theo bản năng bài xích khi Từ Phúc Phúc đề nghị chụp ảnh cưới và ảnh gia đình.
Nhưng bây giờ, tâm thái cậu đã thay đổi hoàn toàn, thậm chí còn đặc biệt tắm gội sạch sẽ để chuẩn bị chụp hình.
Khi cậu đang sấy tóc trước gương, Hà Bất Ngôn bước tới, giục cậu nhanh lên, cả nhà đang chờ.
Từ Uyển quay đầu: "Cho tớ mượn cái áo khoác được không? Cái của tớ giặt xong vẫn chưa khô."
Hà Bất Ngôn gật đầu: "Để tớ lấy cho cậu."
Không lâu sau, hắn mang tới một chiếc áo khoác đen. Từ Uyển tắt máy sấy, nhận lấy, khoác vào rồi nhìn gương: "Ừm, vừa thật đấy, đúng không?"
Hà Bất Ngôn tựa vào khung cửa, nhìn cậu qua gương, đôi mắt đen sâu thẳm: "Rất đẹp trai."
"Chuyện đó còn phải hỏi à." Từ Uyển liếc hắn, trong mắt là ý cười không giấu nổi, "Tớ có khi nào không đẹp trai đâu?"
Hà Bất Ngôn nghĩ nghĩ rồi đáp: "Có." Nói rồi, hắn lấy điện thoại ra, giơ tấm ảnh chụp màn hình video cho Từ Uyển xem. Trên đó là cảnh Từ Uyển cười ngây ngô, để lộ cả hàm răng.
Tấm ảnh này là Vương Xán và Trương Chí Minh cố ý cắt từ video, rồi gửi lên nhóm lớp, biến thành biểu cảm meme được cả lớp cưng như bảo bối. Bên dưới còn bị anh chàng học sinh lớp 12 nhàm chán là Trình Tư thêm chữ: Như thế này tôi vẫn đang cố gắng mỉm cười.
Từ Uyển lập tức nhào tới giật điện thoại, nhưng Hà Bất Ngôn phản ứng kịp, rụt tay lại, thế là Từ Uyển giật không được, bực mình chậc lưỡi nói: "Không phải nói đã chặn nhóm đó rồi sao?"
Hà Bất Ngôn đúng là đã chặn thật, nhưng vì Từ Uyển vẫn trò chuyện trong nhóm, nên lúc rảnh hắn vẫn lướt xem vài cái.
Từ Uyển thở dài thườn thượt, hối hận khôn nguôi:
"Trời ơi, đúng là đoạn lịch sử đen tối! Sớm biết thế đã không quay video gửi cho lão Trương. Một bước sai thành hận ngàn đời."
"Vậy thì tớ xóa nó."
Hà Bất Ngôn lại lấy điện thoại ra, xóa luôn tấm ảnh chụp màn hình.
Lúc này Từ Uyển mới hài lòng, giơ ngón cái: "Good boy."
Hà Bất Ngôn nghĩ một lát, rồi ngước mắt lên hỏi: "Vậy... tớ có thể không xóa video được không?"
"Video nào?" Từ Uyển nhướng mày, "Cái video nấu ăn hả?"
Hà Bất Ngôn gật đầu.
Từ Uyển nói: "Cái đó thì khỏi xóa. Dù sao cậu cũng chẳng bao giờ cho người ta xem."
Hà Bất Ngôn cong khoé mắt, mỉm cười thỏa mãn.
Từ Uyển vuốt lại tóc, đội mũ len đen và quàng khăn xám, rồi ra ngoài chụp ảnh.Từ Phúc Phúc đã đặt lịch từ trước, hôm nay nhân vật chính là Hà Linh. Bà chọn xong váy cưới liền bắt đầu trang điểm.
Từ Phúc Phúc cũng thay vest, thắt cà vạt màu xám đậm, tóc đã được tạo kiểu và nhuộm đen những sợi tóc bạc lấm tấm.
Trên mặt ông tràn đầy nụ cười.
Từ Uyển ngồi trên sofa nghỉ ngơi, huýt sáo một tiếng, vẫn nói đùa linh tinh: "Sếp Từ hôm nay đẹp trai quá, ít nhất trẻ ra một tuổi rồi."
Từ Phúc Phúc không để ý lời nói đùa của Từ Uyển, cười đến khóe miệng sắp lọt ra sau tai: "Con trai, con cũng đi sửa soạn đi."
"Con thì thôi, đã là đỉnh cao nhan sắc rồi." Từ Uyển nói xong, lại hỏi, "Bất Ngôn đâu? Sao cậu ấy còn chưa xong?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!