Chương 48: (Vô Đề)

Lần này tiếng cười của Hà Bất Ngôn cũng bị ghi lại.

Thật sự quá buồn cười — Từ Uyển giả vờ giống hệt một học sinh tiểu học lắc đầu lắc não, nói giọng phát thanh, mà trên mặt còn giữ vẻ nghiêm trang giả tạo.

Từ Uyển nói: "Đợi chút, để tớ cho đồ ăn vào đã, tạo dáng xong rồi mới kết thúc."

Hà Bất Ngôn tiếp tục quay, nhìn thấy Từ Uyển đâu ra đấy cho rau vào chảo, rồi dùng xẻng đảo vài cái. Ánh mắt trượt xuống, nhìn bóng lưng cậu — áo len xám, đeo tạp dề caro của Hà Linh, đôi chân thon dài thẳng tắp.

Trang phục vô cùng đơn giản, nhưng ở trên người cậu lại trở nên đặc biệt đẹp trai.

"Được rồi."

Từ Uyển quay người lại, nhìn vào camera, khoanh tay trước ngực, hơi ngẩng cằm lên, vẻ mặt nghiêm túc.

Hà Bất Ngôn sững lại hỏi: "Cậu làm sao vậy?"

Từ Uyển nghiêm túc nói:

"Tạo dáng chứ sao nữa, tránh cho cuối cùng lại dừng hình ở cái mặt cười ngố của tớ. Này, cậu kết thúc nhanh đi, mắt tớ sắp không mở nổi rồi."

Hà Bất Ngôn tắt quay, bị cậu chọc đến mức vẫn luôn cười khúc khích.

Từ Uyển múc thức ăn ra đĩa, hờ hững nói: "Rồi rồi, bớt cười đi, cười mãi không dứt."

Hà Bất Ngôn nghe vậy đặt điện thoại xuống, giọng mang đầy ý cười, đôi mắt cong lên: "Vui quá đi."

Từ Uyển cảnh cáo:

"Cậu đừng gửi cho ai đấy nhé, ngay cả ba mẹ cũng không được xem. Tớ thật sự chịu không nổi cái cảm giác tử hình tại chỗ đó nữa."

Hà Bất Ngôn gật đầu: "Sẽ không đâu."

Từ Uyển lại tiếp tục xào rau.

Hà Bất Ngôn dựa vào bồn rửa, nghiêng đầu nhìn cậu, cười nhẹ, thấp giọng hỏi: "Giờ đang xào món gì thế?"

Từ Uyển liếc sang:

"Trứng xào cà chua. Gần như món vỡ lòng ai cũng phải biết. Tân thủ lên đường bước một chính là trứng xào cà chua. Cậu biết làm không?"

Hà Bất Ngôn nói: "Không."

Từ Uyển "Ồ" một tiếng: "Vậy cậu còn chưa vỡ lòng."

Cậu dừng một chút, đột nhiên nở nụ cười xấu xa với hắn: "Chờ tới sinh nhật 18 tuổi của cậu, tớ cho cậu mật khẩu Baidu Cloud của Vương Xán, coi như quà sinh nhật."

Hà Bất Ngôn vô thức nhíu mày, giọng đè xuống: "Tớ không cần cái đó."

Từ Uyển nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Ờ đúng, chắc là không cần."

Hà Bất Ngôn vẫn nhíu mày: "Ý gì?"

Từ Uyển trả lời thẳng mà vẫn hàm ý: "Thẩm mỹ của cậu với Vương Xán chắc không giống nhau."

Hà Bất Ngôn hiểu rồi, im lặng không nói thêm.

Từ Uyển làm bốn món ăn một món canh, Hà Bất Ngôn đi gọi Từ Phúc Phúc lên ăn cơm.

Từ Phúc Phúc ngồi xuống, nếm một miếng thịt bò, than thở: "Lâu lắm rồi không được ăn đồ con trai ba nấu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!